phồng to.
_Tôi biết, anh giàu có thì đâu có lo gì một vài đồng bạc. Nghèo đói như tôi, mới to so đo tính toán từng đồng.
Tôi giận lẫy bảo hắn, tôi mặc kệ hắn có phật lòng và tức giận hay không.
Đức Hải xa xầm mặt, nụ cười trên môi hắn vụt tắt, mắt hắn tối xầm nhìn tôi.
_Cô mà còn nói lung tung nữa, cô hãy coi chừng tôi !
Không hiểu vì sao được cãi nhau và đấu lý với hắn thế này, tôi thấy cuộc sống thật dễ chịu.
Trước kia tôi không nhận ra, có được một người bạn để cãi nhau không phải là một điềm gở, mà đôi khi đó lại là một điều hạnh phúc.
Tôi đi theo Đức Hải vào trong nhà hàng.
Nhân viên phục vụ lịch sự mở cửa kính cho hai chúng tôi.
Tòa cao ốc này ước chừng có hơn sáu tầng, bề ngoài được lát bằng những tấm kính dày. Ngồi ở trên cao có thể trông thấy toàn cảnh của thành phố.
Tôi là người lạ ở đây, nên có nhiều nơi tôi không biết, ví dụ như nhà hàng Cao Lâu này.
Đọc sách báo cũng chỉ phản ánh được một phần nào đó, nếu muốn hiểu biết cặn kẽ phải đích thân đến nơi nhìn ngắm và quan sát.
Đang đi, Đức Hải quay lại nhìn tôi.
_Cô muốn ăn ở lầu một hay lầu ba ?
Tôi vừa đi vừa nhìn xung quanh, nên không để ý đến hành động dừng lại đột ngột của hắn, hậu quả mặt tôi đập vào ngực hắn.
Tôi đau đớn kêu lên nho nhỏ, chiếc mũi thân yêu của tôi va không nhẹ vào lồng ngực cứng cáp của hắn.
Tôi rất muốn mắng hắn vài câu cho hả giận.
Hừ ! Đang đi hắn dừng lại làm gì để tôi gặp họa như thế này ?
Vừa xoa mũi, tôi vừa oán hận nhìn hắn bằng đôi mắt rực lửa giận.
Biết tôi đang tức giận, nên Đức Hải khôn ngoan không hỏi gì tôi nữa, mà trực tiếp nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi đi theo.
Tôi bực bội muốn hất tay hắn ra khỏi tay tôi, nhưng thấy có hơn hai mươi đôi mắt đang để ý đến mình, tôi đành ngoan ngoan đi theo hắn mà không dám phản kháng hay la hét gì.
Một nhân viên phục vụ nam trong trang phục quần tây đen, áo màu đỏ nhạt cài những chiếc cúc to lộ ở bên ngoài, giúp bấm nút thang máy lên lầu ba cho hai chúng tôi và mấy vị khách đi cùng.
Nhà hàng này quá rộng lớn, trang trí nội thất hệt như một khách sạn mấy sao.
Trên lầu ba, thực khách khá đông, bàn trống không còn nhiều. Mấy chiếc bàn gần cửa kính có thể nhìn quang cảnh ở bên ngoài đều bị ngồi kín hết.
Tôi không có tâm tư ăn uống, nhưng lại rất thích được ngắm cảnh từ trên cao.
Đức Hải hiểu tôi thích gì, nên cố ý nói nhỏ nhờ một nhân viên phục nữ sắp xếp cho chúng tôi một chỗ.
Bình thường, Đức Hải là một kẻ ngông cuồng, ăn nói sắc nhọn luôn châm chọc vào điểm yếu của người khác, nhưng một khi gặp phải việc gì đó cần hắn giải quyết, hắn lại biến thành một con người khác hẳn.
Thấy cô nhân viên mặt đỏ bừng, và liên tục gật đầu, dạ nhỏ, tôi lắc đầu thở dài, hắn lại dở chiêu “mật ngọt chết ruồi” và “mỹ nam kế” rồi.
Sao ông trời lại bất công như thế, tại sao ông không chỉ cho hắn có vẻ bề ngoài hơn người, mà tài năng của hắn cũng xuất sắc hơn hẳn người khác ?
Lúc tôi còn đang đứng một chỗ không ngừng ca thán, không ngừng tự thương hại cho số phận không gặp may của mình, Đức Hải vô thanh vô thức xuất hiện ở bên cạnh tôi.
_Cô lại đang nghĩ lung tung gì thế ?
Tôi giật nảy mình, miệng hét lên nho nhỏ, tay ôm lấy ngực, tôi oán trách mắng hắn.
_Đồ điên ! Anh…anh định hù chết tôi hả ?
Môi Đức Hải co giật, mắt hắn nheo lại, mặt hắn nhờ vui vẻ đã không còn phảng phất nét u buồn nữa.
Tiếng hét của tôi đã khiến tất cả thực khách đang ăn uống ở lầu ba đều quay lại nhìn.
Tự dưng bị biến thành điểm ngắm cho hơn hai mươi người, mặt tôi phút chốc có điểm hồng, tôi cúi gầm mặt, mắt ai oán trừng mắt nhìn kẻ đang cười thầm khoái trá trong lòng kia.
Nhân viên phục vụ sau khi thương lượng đã tìm được cho chúng tôi một chỗ ngồi gần cánh cửa kính ở bên tay trái.
Đức Hải bước đi trước, tôi không tình nguyện bước theo sau.
Dù Đức Hải đang đội một chiếc mũ lưỡi trai che gần nửa khuôn mặt, nhưng ngoại hình thon gọn và dong dỏng cao giống như người mẫu của hắn, vẫn hấp dẫn ánh mắt nhìn của mấy cô gái đang ngồi ăn ở trên lầu ba.
Tôi không phải là một nhân vật nổi tiếng, được nhiều người thần tượng giống như Đức Hải, nên ăn mặc không cần phải cải trang và che kín khuôn mặt của mình.
Tuy không được gọi là một mỹ nhân, nhưng khuôn mặt búp bê, cộng với mái tóc uốn quăn màu đen dài đến ngang vai, cùng với nước da trắng hồng và đôi mắt to tròn đen láy, cũng được coi là khá xinh và đáng yêu.
Trong khi Đức Hải hấp dẫn mấy cô gái ở đây, tôi lại được mấy quý ông để ý và ngắm nhìn.
Xem ra nếu tôi trở thành một minh tinh, tôi cũng sẽ nổi tiếng không kém gì hắn.
Đi lướt qua một bàn thứ năm gần cửa kính, tôi do cúi mặt nên không biết, Đức Hải thêm một lần nữa, lại dừng lại đột ngột.
Trán tôi lần này không đập vào ngực hắn, mà đập vào sau lưng hắn.
Chiếc mũi thân yêu của tôi liên tiếp bị hai cú đập không nhẹ nên đau nhức, khiến tôi muốn la toáng lên, và mắng chửu hắn một trận.
Tay không ngừng xoa mũi, tôi căm tức đầy một bụng.
Lúc tôi nghiến răng nghiến lợi muốn phun trào giận dữ với hắn, tôi đã phải nuốt tất cả xuống bụng, khi bắt gặp khuôn mặt nghiêm trọng và đôi mắt tối đen của hắn.
Thấy hắn đang lạnh lẽo nhìn hai vị khách đang ngồi ăn uống với nhau ở bên cạnh, tôi tò mò liền chuyển sự chú ý từ khuôn mặt của hắn, xuống hai vị khách kia.
Đến khi biết hai người đó là ai, nhất thời tôi hóa đá, cơ thể đông cứng, mặt trắng bệch.
Quả đất quả thật là quá tròn, tôi đã muốn có một buổi tối vui vẻ với Đức Hải, thật không ngờ tôi phải chứng kiến cảnh Đức Tiến và Kim Loan, ăn tối và nói chuyện thân mật với nhau ở đây.
Tôi ngây người nhìn Đức Tiến và Kim Loan.
Trong lòng tôi có muôn vàn cây kim đang cắm sâu vào, tôi muốn quay mặt đi, muốn không bao giờ phải chứng kiến cảnh họ âu yếm và nói chuyện vui vẻ với nhau, nhưng tôi không thể quay người nhìn ra hướng khác, cũng không thể ép bản thân mình giả vờ như không nhìn thấy gì.
Đức Tiến im lặng nhìn tôi, khuôn mặt hắn phút chốc tái nhợt.
Hắn không ngờ được là tôi và Đức Hải lại chọn đúng nhà hàng và tầng lầu này để ăn cơm.
Kim Loan đang cười nói với Đức Tiến, thấy hắn trầm trọng nhìn hai vị khách đang đứng ở bên cạnh bàn, tò mò Kim Loan cũng quay sang nhìn.
Khi biết hai người đó là chúng tôi, mặt cô ấy phút chốc cũng tái nhợt, đôi mắt trong veo của cô ấy có một tầng sương mù mỏng.
Đức Hải nắm chặt lấy bàn tay run rẩy và trắng bệch của tôi.
Hắn đang cố truyền hơi ấm và sự trấn tĩnh cho tôi.
Tôi mờ mịt ngước mắt lên nhìn hắn.
Không hiểu vì sao khi được hắn nắm tay, nhìn tôi bằng đôi mắt lo lắng và quan tâm, lòng tôi đã không còn đau đớn và lạnh giá giống như vừa rồi nữa.
Nhà hàng rất ồn ào và náo nhiệt, nhưng không khí căng thẳng và đượm mùi thuốc súng đang bao trùm lấy bốn chúng tôi.
Tôi không còn nhìn Đức Tiến nữa, tôi dấu tâm trạng buồn khổ và đau đớn của mình qua hàng lông mi cong vút, chớp chớp mắt, những đốm sáng mờ nhạt đang lan tỏa trong mắt tôi.
Đôi mắt đỏ hoe, mũi nghèn nghẹt, tôi rất muốn khóc vì tủi thân và thất vọng.
Tôi tưởng qua buổi nói chuyện vào buổi sáng hôm nào, Đức Tiến sẽ suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ giữa hai chúng tôi, nhưng thật không ngờ, hắn vẫn chơi trò cút bắt với tôi.
Cuối cùng, hắn sẽ chọn ai, tôi hay là cô ấy ?
Nhìn họ
_Tôi biết, anh giàu có thì đâu có lo gì một vài đồng bạc. Nghèo đói như tôi, mới to so đo tính toán từng đồng.
Tôi giận lẫy bảo hắn, tôi mặc kệ hắn có phật lòng và tức giận hay không.
Đức Hải xa xầm mặt, nụ cười trên môi hắn vụt tắt, mắt hắn tối xầm nhìn tôi.
_Cô mà còn nói lung tung nữa, cô hãy coi chừng tôi !
Không hiểu vì sao được cãi nhau và đấu lý với hắn thế này, tôi thấy cuộc sống thật dễ chịu.
Trước kia tôi không nhận ra, có được một người bạn để cãi nhau không phải là một điềm gở, mà đôi khi đó lại là một điều hạnh phúc.
Tôi đi theo Đức Hải vào trong nhà hàng.
Nhân viên phục vụ lịch sự mở cửa kính cho hai chúng tôi.
Tòa cao ốc này ước chừng có hơn sáu tầng, bề ngoài được lát bằng những tấm kính dày. Ngồi ở trên cao có thể trông thấy toàn cảnh của thành phố.
Tôi là người lạ ở đây, nên có nhiều nơi tôi không biết, ví dụ như nhà hàng Cao Lâu này.
Đọc sách báo cũng chỉ phản ánh được một phần nào đó, nếu muốn hiểu biết cặn kẽ phải đích thân đến nơi nhìn ngắm và quan sát.
Đang đi, Đức Hải quay lại nhìn tôi.
_Cô muốn ăn ở lầu một hay lầu ba ?
Tôi vừa đi vừa nhìn xung quanh, nên không để ý đến hành động dừng lại đột ngột của hắn, hậu quả mặt tôi đập vào ngực hắn.
Tôi đau đớn kêu lên nho nhỏ, chiếc mũi thân yêu của tôi va không nhẹ vào lồng ngực cứng cáp của hắn.
Tôi rất muốn mắng hắn vài câu cho hả giận.
Hừ ! Đang đi hắn dừng lại làm gì để tôi gặp họa như thế này ?
Vừa xoa mũi, tôi vừa oán hận nhìn hắn bằng đôi mắt rực lửa giận.
Biết tôi đang tức giận, nên Đức Hải khôn ngoan không hỏi gì tôi nữa, mà trực tiếp nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi đi theo.
Tôi bực bội muốn hất tay hắn ra khỏi tay tôi, nhưng thấy có hơn hai mươi đôi mắt đang để ý đến mình, tôi đành ngoan ngoan đi theo hắn mà không dám phản kháng hay la hét gì.
Một nhân viên phục vụ nam trong trang phục quần tây đen, áo màu đỏ nhạt cài những chiếc cúc to lộ ở bên ngoài, giúp bấm nút thang máy lên lầu ba cho hai chúng tôi và mấy vị khách đi cùng.
Nhà hàng này quá rộng lớn, trang trí nội thất hệt như một khách sạn mấy sao.
Trên lầu ba, thực khách khá đông, bàn trống không còn nhiều. Mấy chiếc bàn gần cửa kính có thể nhìn quang cảnh ở bên ngoài đều bị ngồi kín hết.
Tôi không có tâm tư ăn uống, nhưng lại rất thích được ngắm cảnh từ trên cao.
Đức Hải hiểu tôi thích gì, nên cố ý nói nhỏ nhờ một nhân viên phục nữ sắp xếp cho chúng tôi một chỗ.
Bình thường, Đức Hải là một kẻ ngông cuồng, ăn nói sắc nhọn luôn châm chọc vào điểm yếu của người khác, nhưng một khi gặp phải việc gì đó cần hắn giải quyết, hắn lại biến thành một con người khác hẳn.
Thấy cô nhân viên mặt đỏ bừng, và liên tục gật đầu, dạ nhỏ, tôi lắc đầu thở dài, hắn lại dở chiêu “mật ngọt chết ruồi” và “mỹ nam kế” rồi.
Sao ông trời lại bất công như thế, tại sao ông không chỉ cho hắn có vẻ bề ngoài hơn người, mà tài năng của hắn cũng xuất sắc hơn hẳn người khác ?
Lúc tôi còn đang đứng một chỗ không ngừng ca thán, không ngừng tự thương hại cho số phận không gặp may của mình, Đức Hải vô thanh vô thức xuất hiện ở bên cạnh tôi.
_Cô lại đang nghĩ lung tung gì thế ?
Tôi giật nảy mình, miệng hét lên nho nhỏ, tay ôm lấy ngực, tôi oán trách mắng hắn.
_Đồ điên ! Anh…anh định hù chết tôi hả ?
Môi Đức Hải co giật, mắt hắn nheo lại, mặt hắn nhờ vui vẻ đã không còn phảng phất nét u buồn nữa.
Tiếng hét của tôi đã khiến tất cả thực khách đang ăn uống ở lầu ba đều quay lại nhìn.
Tự dưng bị biến thành điểm ngắm cho hơn hai mươi người, mặt tôi phút chốc có điểm hồng, tôi cúi gầm mặt, mắt ai oán trừng mắt nhìn kẻ đang cười thầm khoái trá trong lòng kia.
Nhân viên phục vụ sau khi thương lượng đã tìm được cho chúng tôi một chỗ ngồi gần cánh cửa kính ở bên tay trái.
Đức Hải bước đi trước, tôi không tình nguyện bước theo sau.
Dù Đức Hải đang đội một chiếc mũ lưỡi trai che gần nửa khuôn mặt, nhưng ngoại hình thon gọn và dong dỏng cao giống như người mẫu của hắn, vẫn hấp dẫn ánh mắt nhìn của mấy cô gái đang ngồi ăn ở trên lầu ba.
Tôi không phải là một nhân vật nổi tiếng, được nhiều người thần tượng giống như Đức Hải, nên ăn mặc không cần phải cải trang và che kín khuôn mặt của mình.
Tuy không được gọi là một mỹ nhân, nhưng khuôn mặt búp bê, cộng với mái tóc uốn quăn màu đen dài đến ngang vai, cùng với nước da trắng hồng và đôi mắt to tròn đen láy, cũng được coi là khá xinh và đáng yêu.
Trong khi Đức Hải hấp dẫn mấy cô gái ở đây, tôi lại được mấy quý ông để ý và ngắm nhìn.
Xem ra nếu tôi trở thành một minh tinh, tôi cũng sẽ nổi tiếng không kém gì hắn.
Đi lướt qua một bàn thứ năm gần cửa kính, tôi do cúi mặt nên không biết, Đức Hải thêm một lần nữa, lại dừng lại đột ngột.
Trán tôi lần này không đập vào ngực hắn, mà đập vào sau lưng hắn.
Chiếc mũi thân yêu của tôi liên tiếp bị hai cú đập không nhẹ nên đau nhức, khiến tôi muốn la toáng lên, và mắng chửu hắn một trận.
Tay không ngừng xoa mũi, tôi căm tức đầy một bụng.
Lúc tôi nghiến răng nghiến lợi muốn phun trào giận dữ với hắn, tôi đã phải nuốt tất cả xuống bụng, khi bắt gặp khuôn mặt nghiêm trọng và đôi mắt tối đen của hắn.
Thấy hắn đang lạnh lẽo nhìn hai vị khách đang ngồi ăn uống với nhau ở bên cạnh, tôi tò mò liền chuyển sự chú ý từ khuôn mặt của hắn, xuống hai vị khách kia.
Đến khi biết hai người đó là ai, nhất thời tôi hóa đá, cơ thể đông cứng, mặt trắng bệch.
Quả đất quả thật là quá tròn, tôi đã muốn có một buổi tối vui vẻ với Đức Hải, thật không ngờ tôi phải chứng kiến cảnh Đức Tiến và Kim Loan, ăn tối và nói chuyện thân mật với nhau ở đây.
Tôi ngây người nhìn Đức Tiến và Kim Loan.
Trong lòng tôi có muôn vàn cây kim đang cắm sâu vào, tôi muốn quay mặt đi, muốn không bao giờ phải chứng kiến cảnh họ âu yếm và nói chuyện vui vẻ với nhau, nhưng tôi không thể quay người nhìn ra hướng khác, cũng không thể ép bản thân mình giả vờ như không nhìn thấy gì.
Đức Tiến im lặng nhìn tôi, khuôn mặt hắn phút chốc tái nhợt.
Hắn không ngờ được là tôi và Đức Hải lại chọn đúng nhà hàng và tầng lầu này để ăn cơm.
Kim Loan đang cười nói với Đức Tiến, thấy hắn trầm trọng nhìn hai vị khách đang đứng ở bên cạnh bàn, tò mò Kim Loan cũng quay sang nhìn.
Khi biết hai người đó là chúng tôi, mặt cô ấy phút chốc cũng tái nhợt, đôi mắt trong veo của cô ấy có một tầng sương mù mỏng.
Đức Hải nắm chặt lấy bàn tay run rẩy và trắng bệch của tôi.
Hắn đang cố truyền hơi ấm và sự trấn tĩnh cho tôi.
Tôi mờ mịt ngước mắt lên nhìn hắn.
Không hiểu vì sao khi được hắn nắm tay, nhìn tôi bằng đôi mắt lo lắng và quan tâm, lòng tôi đã không còn đau đớn và lạnh giá giống như vừa rồi nữa.
Nhà hàng rất ồn ào và náo nhiệt, nhưng không khí căng thẳng và đượm mùi thuốc súng đang bao trùm lấy bốn chúng tôi.
Tôi không còn nhìn Đức Tiến nữa, tôi dấu tâm trạng buồn khổ và đau đớn của mình qua hàng lông mi cong vút, chớp chớp mắt, những đốm sáng mờ nhạt đang lan tỏa trong mắt tôi.
Đôi mắt đỏ hoe, mũi nghèn nghẹt, tôi rất muốn khóc vì tủi thân và thất vọng.
Tôi tưởng qua buổi nói chuyện vào buổi sáng hôm nào, Đức Tiến sẽ suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ giữa hai chúng tôi, nhưng thật không ngờ, hắn vẫn chơi trò cút bắt với tôi.
Cuối cùng, hắn sẽ chọn ai, tôi hay là cô ấy ?
Nhìn họ


