Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6138)

Giấc Mơ Tình Yêu

biết nhận xét của mình có đúng không. Nhưng kể từ khi sang đây, tôi đã phải trải qua quá nhiều chuyện, mà trước kia tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp phải.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang suy nghĩ của tôi.
Thò tay vào trong túi áo khoác, tôi lôi chiếc điện thoại mà Đức Hải mua cho tôi ra khỏi túi.
Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại thở dài.
Không biết đến lúc nào, tôi mới có thể hoàn trả lại cho Đức Hải và ép hắn nhận lại món đồ đắt tiền của mình. Phải sử dụng đồ của hắn, khiến tôi thấy bứt rứt không yên.
Màn hình điện thoại nhấp nháy tên người đang gọi cho tôi.
Nhìn thấy tên của Đức Hải hiện lên trên màn hình, tôi bất giác cau mày, tim đập mạnh.
Không biết hắn gọi điện cho tôi làm gì, hắn có chuyện cần nói với tôi sao ?
Hơn một tuần nay, hắn tránh mặt tôi giống như cách tôi tránh mặt Đức Tiến. Chẳng lẽ hắn không thể đợi được nữa, nên hắn mới chủ động nối lại quan hệ bằng cách gọi điện cho tôi thế này ?
Tay tôi ngập ngừng nửa muốn tiếp nhận cuộc gọi, nửa lại không muốn.
Cúi nhìn điện thoại không ngừng reo vang lên bài hát vui tai ở trên tay, tôi nuốt nước bọt.
Tôi cầu mong khi thấy tôi không nhận cuộc gọi, hắn sẽ nhanh chóng cúp máy và không còn tiếp tục gọi cho tôi nữa.
Một giây… hai giây….ba giây…năm giây…..đến giây thứ 20, điện thoại rơi vào trạng thái im lặng, màn hình mờ đen.
Mặc dù hắn cúp máy đúng như lời cầu nguyện của tôi, nhưng tôi vẫn có một chút thất vọng. Từ sâu thẳm trong lòng mình, tôi vẫn có một ước muốn mơ hồ nào đó mà tôi không thể nắm bắt được.
Tôi thật kém cỏi, ngay cả mong ước của mình là gì nhiều khi tôi cũng không đoán ra được. Nếu ngay cả bản thân mình cũng không hiểu được, thì tôi có thể hiểu được ai.
Đột nhiên, chuông điện thoại lại vang lên.
Tôi vội vã cầm lên xem.
Vẫn là Đức Hải, hắn vẫn gọi cho tôi mặc dù cuộc gọi lần trước tôi không nhận.
Trái tim vừa lấy lại được nhịp đập bình ổn, lại tiếp tục đập thật nhanh, khóe môi tôi cong lên.
Trước khi tôi kịp hiểu mình đang làm gì, tôi đã tiếp nhận cuộc gọi của hắn.
_Là cô đúng không ?
Đức Hải run giọng hỏi, hình như hắn có chút chờ mong rằng người đang nghe máy là tôi.
_Đúng, là tôi.
Tôi đáp lại lời hắn giống như một cái máy đã được lập trình, lời nói của tôi hoàn toàn vô thức, hoàn toàn không được chuẩn bị từ trước.
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.
Mấy giây sau, tôi nghe được thở dài mệt mỏi ở trong máy.
_Cô rảnh chứ ?
_Tôi rảnh.
_Tôi có thể mời cô một bữa cơm tối được không ?
Lần này, đến lượt tôi rơi vào im lặng.
Sau một tuần không nói chuyện trực tiếp, không gặp mặt nhau, hắn gọi điện cho tôi vì muốn mời tôi đi ăn.
Tôi có nên nhận lời không ?
Dường như hiểu được sự do dự của tôi, Đức Hải tiếc nuối nói.
_Nếu cô không muốn đi, tôi cũng không ép. Thôi thì để lần sau vậy.
_Tôi đi, anh nói thời gian và địa điểm đi.
Hắn vừa mới dứt lời, tôi vội nói luôn, như thể sợ hắn sẽ đổi ý mà cúp máy.
Tôi không hiểu vì sao mình lại có cảm giác lo sợ như thế, nhưng tôi rất muốn gặp mặt và nói chuyện với hắn.
Đức Hải kinh ngạc vì không ngờ tôi lại dễ dàng đồng ý với lời mời đi dùng bữa tối của mình như thế, có lẽ hắn vẫn cho rằng tôi sẽ cự tuyệt.
_Sáu giờ tối, tôi sẽ lái xe đến đón cô.
_Vâng.
Đến khi cúp máy, tôi vẫn còn bàng hoàng ngồi trên ghế, mắt ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không trước mặt.
Tôi vừa làm gì thế này, tại sao tôi lại mong ngóng được gặp lại Đức Hải, được cùng hắn đi ăn cơm và nói chuyện với hắn ?
Đúng sáu giờ tối, Đức Hải bấm chuông cổng.
Từ chiều đến giờ, tôi không ngừng nghĩ ngợi, không ngừng tự vấn lương tâm và bản thân mình.
Tôi hoàn toàn không hiểu vì sao tôi lại dễ dàng chấp nhận lời mời ăn tối của Đức Hải, hai nữa tôi còn mong ngóng có thể gặp mặt và nói chuyện cùng với hắn.
Chẳng phải trước đây tôi rất ghét hắn là gì, thậm chí tôi còn có ý nghĩ là giá mà mình có thể đánh được hắn một trận thì hay biết mấy.
Tại sao bây giờ mọi chuyện lại hoàn toàn thay đổi ?
Trong lòng tôi không còn ghét hắn nữa, mà đã chuyển dần sang thích mất rồi. Tôi không biết tình cảm này có thể phát triển lên cao được nữa hay không, nhưng hiện tại tôi không còn ngại sự tiếp cận của hắn, thậm chí tôi còn muốn chủ động đi tìm hắn.
Hai chị giúp việc không biết tôi hẹn gặp ăn cơm cùng với Đức Hải vào sáu giờ tối nay, ngay cả thằng bé, tôi cũng không dám nói gì cho nó biết.
Tôi đã xuất hiện ngay ở trước cổng khi nghe tiếng chuông cổng của hắn.
Nếu hắn biết được rằng, tôi đã bồn chồn chờ mong hắn đến đón tôi đi ăn, thì có lẽ hắn sẽ cười nhạo tôi mất.
Thấy tôi, Đức Hải mỉm cười.
_Chào cô !
Tôi ngượng ngịu chào lại hắn.
_Chào anh !
Chúa ơi ! Hắn đang đùa tôi đúng không ?
Tại sao hai chúng tôi lại trở nên khách sáo với nhau như thế này ? Đây đâu phải lần đầu tiên chúng tôi đi ăn với nhau, hay gặp mặt nhau.
Đức Hải mở cửa xe cho tôi, chờ tôi trèo lên xe, sau đó hắn mới vòng sang bên kia mở cửa xe, rồi trèo lên.
Trên đường đến nhà hàng, tôi và hắn không ai nói với ai câu nào.
Tôi không dám nhìn hắn, nên nhìn thẳng vào con đường ở phía trước mặt.
Không khí căng thẳng và ngượng ngùng đang bao trùm lấy tôi.
Tôi ngồi cứng ngắc ở trên ghế, hai tay đặt ở trong lòng, mười ngón tay mân mê vào nhau.
Trông tôi bối rối, chẳng khác gì một cô gái lần đầu tiên mới được người yêu đưa đi chơi.
Đức Hải chú ý đến cử chỉ bối rối và không được tự nhiên của tôi.
Môi nhếch lên một nụ cười thích thú, hắn nheo mắt nhìn tôi.
_Cô đang nghĩ gì thế ?
Tôi giật mình quay sang nhìn hắn, tôi lấp liếm nói nhanh.
_Tôi không nghĩ gì cả.
Có đánh chết tôi, tôi cũng không nói cho hắn biết tôi đang nghĩ gì ở trong đầu. Tôi dù có tính cách trẻ con và nghĩ gì nói nấy đi chăng nữa, tôi cũng biết chuyện gì nên nói còn chuyện gì không nên.
_Cô đang ngắm mây trời và khung cảnh hai bên đường sao ? – Đức Hải trào phùng hỏi tôi, hắn không thèm che dấu giọng điệu giễu cợt của mình.
Tôi căm tức trừng mắt nhìn hắn.
Nhờ hắn, không khí ngượng ngùng và căng thẳng vô hình đã hoàn toàn biến mất, hai chúng tôi đã có thể tự nhiên nói chuyện với nhau giống như trước kia.
Giờ tôi thấy thoải mái và dễ chịu hơn nhiều.
Đức Hải kín đáo quan sát và đánh giá tôi, đôi mắt hắn ẩn chứa sự thâm thúy mà tôi không thể nhận ra được.
Tôi là một cô gái không có tâm cơ, tôi làm sao có thể so sánh được với hắn.
Đi mất khoảng hơn 10 phút, Đức Hải dừng xe trước cửa một quán ăn sang trọng và cao cấp.
Tự mở cửa rồi bước xuống, tôi choáng váng nhìn tòa cao ốc trước mặt.
Không phải chứ ? Chỉ ăn một bữa cơm tối thôi mà, có cần phải chọn một nơi đắt tiền như thế này không ?
Tôi nhăn mặt nhíu mày. Mặc dù tôi không phải trả tiền, nhưng tính tiết kiệm đã ăn sâu vào máu của tôi rồi, nên nhất thời tôi không thể thay đổi được.
Nhìn vẻ mặt không được vui của tôi, Đức Hải lo lắng hỏi tôi.
_Cô không muốn ăn tối ở đây sao ?



Sợ Đức Hải hiểu lầm, tôi vội giải thích cho hắn hiểu.
_Không phải là tôi không muốn ăn tối ở đây. Nhưng ăn tối ở nhà hàng cao cấp này thì đắt tiền quá, chúng ta không thể chọn một quán ăn bình dân nào đó được sao ?
Hiểu ra được tôi muốn nói gì, Đức Hải bật cười, hắn nhẹ nhõm bảo tôi.
_Cô không phải lo vấn đề tiền bạc, tôi đâu có bắt cô trả đâu mà cô phải lo.
Tôi bực bội nhìn hắn, mồm tôi

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Gã lượm ve chai

Đập heo đất của vợ, tôi chết điếng khi nhìn số tiền vàng trong đó

“Tao nhận làm bố nó nhưng sau này phảt xét nghiệm để tao còn đi lấy vợ đấy nhé!”

Đừng Khóc Ngốc Nhé

Xem tử vi tháng 04/2017 của 12 cung hoàng đạo