Hắn nhíu mày khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi.
_Sao cô lại khóc ? Tôi có làm gì cô đâu.
Tôi lắc đầu tỏ ý nói cho hắn hiểu là tôi không sao cả. Tôi khóc không phải vì hắn làm chuyện có lỗi với tôi, mà do tôi cảm thấy hổ thẹn với hắn.
_Cô muốn trở về nhà gặp anh trai tôi đến thế sao ?
Đức Hải ghen tuông hỏi tôi, giọng hắn lãnh lẽo giống như sương mù vào buổi sáng sớm mùa đông.
Tôi chỉ biết lắc đầu trả lời hắn, và ngước đôi mắt long lanh đầy lệ lên nhìn hắn.
Đức Hải thở dài, tay hắn vò tóc.
_Thôi được rồi ! Cô đừng khóc nữa, để tôi đưa cô về nhà Đức Tiến là được chứ gì ?
Tôi lại lắc đầu, tôi không muốn hắn đưa tôi về.
Tôi không thể chịu đựng được cảnh hai anh em hắn đấu đá và tranh cãi vì tôi. Dù chưa thể biết chắc Đức Tiến có yêu tôi không, nhưng tôi không muốn Đức Hải tổn thương hay đau khổ vì tôi thêm nữa.
Tôi đã thiếu nợ của hắn rất nhiều ân tình, nếu còn thiếu nợ thêm, tôi biết làm gì để trả cho hắn.
Trái tim tôi không thể trao cho hắn, tôi đã trao trọn trái tim mình cho Đức Tiến rồi. Tôi chỉ còn biết nói thầm hàng vạn hàng nghìn câu xin lỗi hắn, và mong hắn hiểu cho tôi, tình yêu không thể cưỡng cầu.
_Cô nói gì đi chứ ? Tại sao cô chỉ biết lắc đầu, cô không muốn nói chuyện với tôi đúng không ?
Nước mắt tôi lăn dài trên má, lòng tôi tan nát.
Môi tôi mấp máy, tôi rất muốn nói cho hắn hiểu, tôi đang suy nghĩ gì, đang muốn gì, nhưng tôi không thể vì mỗi lần tôi mở miệng nói chuyện với hắn, người duy nhất mà tôi cần và nhắc đến là Đức Tiến.
Đồng tử trong mắt Đức Hải u tối, tay hắn siết chặt. Nỗi đau trong lòng hắn giờ đã ngấm sâu vào tận xương tủy.
Ánh sáng trong mắt hắn mãnh liệt chiếu sáng vào cơ thể tôi, hắn muốn thiêu đốt hết tất cả mọi suy nghĩ phản kháng và chống đối ngầm trong tôi.
Một lúc sau, hắn buông tay tôi ra, giọng hắn khản đặc như một con thú bị thương.
_Để tôi đưa cô về.
_Không…không cần…tôi…tôi có thể đi bằng xe tắc xi.
Đức Hải xa xầm mặt, lời nói cự tuyệt của tôi đâm sâu vào trái tim tổn thương của hắn.
_Cô muốn nói với tôi là, từ lần sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa có đúng không ?
Nước mắt tuôn như mưa, môi tôi bị răng cắn chặt, nỗi đau trong lòng tôi đang mãnh liệt tuôn trào.
Tay tôi giờ rất lạnh, hơi lạnh đang ngấm sâu vào da thịt.
Ngơ ngác nhìn bàn tay mình, tôi ngước mắt nhìn đôi mắt lạc lõng và thất thần đau khổ của hắn, nước mắt mặn chát thấm vào kẽ răng.
Tôi rất muốn chạm vào má hắn, vỗ về hắn, muốn xóa tan đi mọi tổn thương trong lòng hắn, muốn hắn có thể nở một nụ cười hạnh phúc và sống thật vui vẻ.
Tay tôi hết nắm rồi lại thả.
Tôi có tư cách chạm vào hắn không, khuyên nhủ hắn không ?
Không ! Tôi không xứng đáng ! Tôi thấy mình thật đáng khinh, thật đáng trách ! Tôi đã gây ra nhiều chuyện rắc rối cho hắn như thế, tôi đâu còn tư cách để làm một tri kỉ của hắn nữa.
Xoay người, tôi chạy thật nhanh ra cổng, vừa chạy tôi vừa lấy tay quẹt nước mắt.
Xin lỗi !
Tôi thì thầm, và lặp đi lặp lại câu ấy ở trong miệng.
Hành động bộc phát của tôi, khiến Đức Hải bần thần cả người. Mấy giây sau, hắn vội vã đuổi theo tôi, vừa chạy theo hắn vừa gọi.
_Khánh Băng ! Khánh Băng !
Tôi không dừng lại, tôi co giò chạy thật nhanh.
Thấy một chiếc xe tắc xi, tôi vẫy tay hàm ý bảo tài xế dừng lại.
Tài xế tắc xi hiểu ý tôi, anh ta đỗ xe gần ở ven đường.
Tôi trèo ngay lên xe, và giục anh ta lái xe đi.
Đức Hải vừa mới đuổi kịp đến nơi, cũng là lúc chiếc xe tắc xi chuyển bánh.
Ngồi trên xe, hai tay ôm lấy mặt, tôi khóc nức nở, vai run run.
Trong ánh sáng vàng rực của mặt trời.
Đức Hải cô đơn đứng lặng lẽ trên vỉa hè, mắt hắn đăm đăm nhìn theo chiếc xe tắc xi chở tôi đi càng lúc càng xa.
Trái tim hắn nặng trĩu, theo thời gian nỗi đau trong lòng hắn càng ngày càng bị khoét rộng thêm ra, đôi mắt hắn giờ là cả một bầu trời đêm không hề có trăng sao.
Đến nhà Đức Tiến, tôi trả tiền tắc xi cho anh tài xế, sau đó bước xuống.
Trên đường về nhà, tôi đã khóc sưng đỏ cả mắt.
Sống 25 năm trên đời, chưa có lúc nào tôi lại thấy mình thống khổ như bây giờ. Tôi không chỉ làm khổ chính mình, mà còn làm hại người khác.
Tôi đang ăn năn xám hối, đang tự trách chính bản thân mình.
Vừa mới xuất hiện ở trước cổng sắt nhà Đức Tiến, hai chị giúp việc đã nhanh chóng kêu tên tôi.
_Khánh Băng ! Cuối cùng em cũng về rồi.
Họ chạy đến nắm lấy tay tôi, mắt họ quan sát từ đầu xuống chân tôi, thậm chí họ còn xoay tôi một vòng xem tôi có bị thương chỗ nào không.
Đối với hành động khó hiểu và buồn cười của hai chị, tôi vừa cảm động lại vừa không thể nhịn được cười.
_Em đi đâu mà bây giờ mới về, em có biết ông chủ và cậu chủ lo lắng cho em nhiều như thế nào không ?
Tôi cúi đầu không đáp.
Tôi không thể nói rõ cho hai chị biết nguyên nhân tại sao.
Chị Phương và chị Lê vừa đi vừa lôi kéo tôi vào trong nhà.
_Từ lần sau em đi đâu, em cũng nên gọi điện về nhà thông báo một tiếng. Em là một người xa lạ ở đất nước Đài Loan này, nên không quen biết ai. Nhỡ đâu không may em xảy ra chuyện gì thì sao ?
Tôi tủi thân rơi lệ. Tôi hiểu hai chị quan tâm đến tôi, nên mới hết lòng khuyên bảo tôi.
Nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào, đang đứng ở trong sân vườn, thằng bé vui mừng khi thấy tôi đã về.
Chạy lại gần tôi, nó nắm chặt lấy tay tôi.
_Chị đã đi đâu mà bây giờ mới về, chị có biết là bố em đã đi tìm chị cả đêm hôm qua không ?
Tôi bật khóc nức nở, không nói một lời nào, tôi ngồi xổm trước mặt thằng bé, rồi ôm nó vào lòng.
Hai chị giúp việc và thằng bé kinh ngạc nhìn tôi, họ ngơ ngác không hiểu tôi đã gặp phải chuyện gì mà khóc một cách thương tâm như thế này.
Thằng bé vỗ nhẹ vào vai tôi, giọng nói giống ông cụ non của nó vang lên.
_Chị đừng khóc nữa ! Hơi một tí là chị có thể khóc được là sao ?
Nước mắt tôi làm ướt đẫm vai áo của nó.
Cảm nhận được hơi ấm toát ra từ cơ thể, nghe được nhịp đập trong trái tim của thằng bé, tôi nhắm mắt lại, lòng tôi đã thanh thản hơn nhiều.
Khóc một lúc cho thỏa, tôi mới đi theo thằng bé và hai chị giúp việc vào trong nhà.
Chú quản gia đã gọi điện thông báo ngay cho Đức Tiến biết tôi đã trở về.
Chưa đây hai mươi phút sau, Đức Tiến đã xuất hiện trước mặt tôi.
Quần áo xộc xệch, khuôn mặt mệt mỏi hốc hác, mái tóc rối bù, quầng mắt thâm đen, hắn giống như một người vừa mới phải nhận tin tức gì khinh khủng lắm nên trông hắn mới suy sụp và thảm hại thế kia.
Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rực của hắn.
Thằng bé và hai chị giúp việc biết ý đã kéo nhau ra khỏi phòng ngủ của tôi, họ muốn chúng tôi có không gian riêng tư để nói chuyện thẳng thắn với nhau.
Đức Tiến đứng ở giữa phòng, kể từ lúc nhìn thấy tôi, hắn không hé răng nói một câu.
Tôi cúi đầu ngồi ở trên giường, cơ thể cứng ngắc, ngay cả động tôi cũng không dám động.
Tôi có cảm giác mình đang bị một ngọn lửa thiêu đốt hết tất cả tâm can.
Trong phòng rất yên tĩnh, ngoài tiếng gió thổi vi vu, tiếng lá cây cảnh kêu xào xạc, tiếng thở của hai chúng tôi thì không còn âm thanh gì khác.
Căng thẳng đang vây lấy tôi và Đức Tiến vào giữa.
Mãi một lúc lâu sau, Đức Tiến mới chịu lên tiếng phá vỡ đi không khí im lặng khó chịu giữa hai chúng tôi.
_Em đã bỏ đi đâu suốt cả buổi

