_Cô không cần phải phí công nữa, ngày mai sẽ có người khác lo lau chùi sạch sẽ tấm poster này.
Không quay đầu lại nhìn anh ta, tôi trả lời.
_Tôi biết, nhưng mà nhìn chướng mắt như thế này làm sao mà tôi chịu nổi.
_Chỉ là một tấm poster quảng cáo thôi, cô quan tâm làm gì.
Tôi cao giọng mắng anh ta.
_Anh thì biết gì, dù chỉ là một tấm poster nhưng cũng là hình tượng của người ta, làm sao có thể để bẩn được.
_Ha ha ha !
Chàng thanh niên lạ mặt cười thật to. Anh ta cười khoái trá trước lí luận nửa mùa của tôi.
Tôi căm giận quay phắt lại nhìn anh ta.
_Này anh kia ! Anh cười đủ chưa hả ?
Tên Đức Hải chết tiệt kia ! Sao anh dám giả thần giả quỷ trước mặt tôi ? Tưởng anh cải trang thì tôi không nhận ra anh à ?
Hừ ! Còn dám thay đổi giọng nói nữa chứ ?
Nếu như lúc nãy, tôi còn cố gắng lau sạch tấm poster in hình ảnh của hắn, thì lúc này, tôi lại đứng lên ghế đá, sau đó dùng chân đá vào tấm poster. Tôi đang xả giận gián tiếp lên thân thể hắn.
Đức Hải kinh ngạc nhìn tôi, hắn bị hành động không lường trước được của tôi làm cho phải ngừng cười, và nhanh chóng lôi tôi xuống.
_Cô đang làm gì thế hả ? Lúc nãy cô còn cố gắng không để cho bọn thanh niên kia vẽ bậy lên tấm poster bất chấp có bị bọn họ đánh không, sao bây giờ cô lại dùng bàn chân đi giày dính đất cát của mình đá lên nó là thế nào ?
Tôi ủy khuất kể tội hắn.
_Anh còn nói nữa, tôi cố gắng giữ gìn tấm poster quảng cáo của anh được sạch sẽ, anh không cám ơn tôi một câu thì thôi. Sao anh còn dám cười nhạo tôi ?
Đức Hải lặng người, đôi mắt hắn nóng sáng nhìn tôi.
_Cô đã nhận ra tôi là ai ?
_Anh chẳng phải là Đức Hải sao ?
Đức Hải thở dài. Hắn vừa vui mừng vì tôi có thể nhận diện ra được hắn, vừa buồn bã vì tôi không thể thuộc về hắn.
_Từ lần sau cô đừng có ngốc nghếch như thế này nữa, tôi không muốn cô liều mạng chỉ vì những chuyện không đâu.
_Anh yên tâm, tôi có thể ngu một lần nhưng tuyệt đối không có lần sau.
_Cô biết thế là tốt.
Đêm càng lúc càng khuya, mọi thứ xung quanh tôi lại trở về yên tĩnh giống như ban đầu.
_Chúng ta đi về thôi, cũng đã khuya quá rồi.
Đối với sự xuất hiện đột ngột của hắn vẫn khiến tôi tò mò muốn biết lý do vì sao.
_Anh đi đâu mà lại đến chỗ này ?
Đức Hải nhìn tôi không đáp, khuôn mặt hắn phảng phất u buồn và cô đơn.
Đi bên cạnh hắn, tôi thỉnh thoảng lại len lén nhìn hắn.
Mặc dù nỗi đau trong lòng tôi vẫn còn đấy, nhưng kể từ lúc tôi gặp Đức Hải, tôi đã không còn nghĩ nhiều về những vướng mắc trong tình yêu của mình nữa.
_Cô đã ăn cơm tối chưa ? Nếu chưa ăn, cô đi ăn cùng tôi được không ?
Đang đi, Đức Hải quay sang nhìn tôi, hắn dịu dàng hỏi tôi.
Tôi định cự tuyệt lòng tốt của hắn, nhưng những tiếng “ùng ục” trong bụng tôi đã lên tiếng thay tôi trả lời hắn.
Khóe môi Đức Hải nhếch lên một nụ cười thích thú, nắm lấy tay tôi, hắn kéo tôi đi theo hắn ra xe.
Tôi xấu hổ đỏ bừng mặt, chân luống cuống bước theo hắn, con tim bất giác reo vui vì trong lúc cô đơn và buồn khổ thế này, đã có người ở bên cạnh an ủi và quan tâm đến mình.
Đức Hải đưa tôi đến một nhà hàng khá yên tĩnh.
Bình thường tôi sẽ không bao giờ uống rượu, nhưng hôm nay tôi đang đau khổ vì tình, nên tôi muốn uống cho thật say để quên đi hết mọi chuyện, quên đi lý do vì sao tôi không thể có được trái tim của Đức Tiến.
Đức Hải ngăn cản không cho tôi uống rượu, khi thấy tôi đã uống quá hai ly rượu.
_Cô nên uống ít thôi, uống nhiều rượu không tốt cho một người bệnh vừa mới ốm dậy như cô.
Tôi gạt tay hắn ra khỏi ly rượu.
_Anh hãy để cho tôi uống ! Chỉ một lần duy nhất này thôi !
Tôi gượng cười với hắn, đôi mắt đỏ hoe.
Đức Hải bất lực nhìn tôi, tay hắn dần buông lỏng, cuối cùng hắn không còn ngăn cản tôi uống rượu nữa.
Tôi nhanh chóng cho ly rượu lên môi, rồi uống cạn.
Mặc dù không phải là một con sâu rượu, nhưng tôi có tửu lượng khá tốt.
Ngồi ăn cơm với Đức Hải, tôi kể cho hắn nghe mấy chuyện vui mà tôi gặp phải khi tôi còn là một trợ lý cho giám đốc ở phòng nhân sự, có chi nhánh tại Việt nam.
Đức Hải vừa ngồi im nghe tôi nói, thỉnh thoảng hắn nhấm nháp một ít rượu trong ly.
Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của hắn nhìn tôi không rời mắt, thấy tôi uống nhiều rượu, hắn rất lo lắng.
Tay hắn siết chặt, cơ thể hắn căng cứng mỗi khi thấy tôi rơi một giọt lệ.
Khi thần trí tôi hoàn toàn chìm ngập trong hơi men, tôi đã vừa khóc vừa kể cho hắn nghe lý do vì sao tôi lại đau khổ và đi lang thang ở ngoài đường giống như một con ngố.
Tôi đã quá ích kỉ, đã quá vô tình khi chỉ để ý đến cảm giác của chính bản thân mình. Tôi đã quên mất rằng, Đức Hải cũng yêu tôi, làm sao hắn chịu đựng được khi phải chứng kiến người con gái mình yêu, khóc và rơi lệ vì một người đàn ông khác, dù người đó có là anh trai của hắn đi chăng nữa.
Uống gần hết nửa chai rượu, tôi đã say mèm.
Đầu gục xuống bàn, tôi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Đức Hải ngồi cứng ngắc trên ghế ở phía đối diện, ly rượu bị siết chặt trong lòng bàn tay đượm mồ hôi, khuôn mặt hắn lạnh tựa băng đá.
Ánh sáng đèn điện mờ đục trong cửa hàng phủ lên người hắn.
Trông hắn giống như một lãng tử đã đánh mất đi hồng nhan tri kỉ của đời mình.
Uống nốt ly rượu, trả tiền cho nhân viên phục vụ, hắn bế tôi ra xe.
Trên đường trở về nhà, Đức Tiến có gọi điện cho hắn mấy lần, hắn chỉ xem qua nhưng không có bắt máy.
Khi yêu, ai cũng muốn giữ chặt người mình yêu ở bên cạnh mình, dù biết rằng trái tim người đó không thuộc về mình, nhưng vẫn muốn thử.
Vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán tôi, Đức Hải đau khổ nói.
_Tôi biết phải làm gì với cô đây ? Cô vĩnh viễn không thể tiếp nhận tình cảm của tôi, hay không thể để ý đến tôi dù chỉ là một chút thôi sao ?
Tôi loáng thoáng nghe tiếng nói của hắn bên tai, mắt tôi chợt ướt, hai dòng lệ lăn dài trên má. Tôi vừa thương xót cho chính mình, lại thấy có lỗi với hắn.
Buổi sáng
Bầu trời trong xanh, mây trắng bay, cảnh vật chìm trong nắng ấm, khung cảnh hữu tình khiến cho mọi thứ trở nên ảo mộng không có thật.
Tôi vẫn còn ngủ nướng ở trên giường.
Tối hôm qua, do uống nhiều rượu, nên sáng nay đầu đau nhức, cơ thể mệt mỏi.
Mỗi lần uống rượu say thế này, tôi luôn tự trách bản thân mình, và luôn hối hận vì đã tự hành hạ chính mình.
Uống rượu không giúp tôi quên đi những mất mát và đau khổ trong cuộc sống mà đôi khi còn khiến tôi nhớ và đau đớn thêm.
Mí mắt nặng nề mở ra, tôi mờ mịt nhìn khắp căn phòng.
Đây là một căn phòng lạ, không phải là căn phòng mà tôi vẫn thường ngủ ở nhà Đức Tiến, hay căn phòng trong nhà trọ mà tôi thuê.
Giật mình, tôi vén chăn sang một bên, rồi ngồi dậy.
Bóp chán, tôi cố nhớ lại chuyện xảy ra vào tối hôm qua.
Tôi nhớ sau khi rời khỏi quán cà phê Trường Cửu, tôi đã đi lang thang ngoài đường, đến một khu đất trống, tôi đã ngồi trên một chiếc ghế đá cạnh một tấm poster quảng cáo in hình của Đức Hải. Vì không để cho bọn thanh niên nghịch ngợm và quậy phá vẽ bẩn lên tấm poster, tôi đã tranh giành chổi sơn với họ, và mắng họ. Tôi được Đức Hải cứu khi bị một tên nhóc choai choai dơ nắm đấm vào mặt. Sau đó tôi đã theo Đức Hải đến một nhà hàng ăn cơm tối, tôi đã uống rất nhiều rượu, cũng khóc rất nhiều.
Ngơ ngác nhìn c

