ăn phòng một lượt, tôi mệt mỏi đứng lên.
Tôi đoán Đức Hải đã đưa tôi về nhà hắn.
Căn phòng này không hề trông giống như một căn phòng trong khách sạn, mà giống như một căn phòng trong biệt thự làm toàn bằng kính của hắn hơn.
Tiến dần về phía chiếc cửa kính nhìn ra khu vườn sau nhà, tôi đứng lặng ngắm cảnh sắc rực rỡ ở bên ngoài.
Dưới ánh nắng của mặt trời, cây cỏ và hoa lá trở nên xanh tươi và tràn đầy sức sống.
Nỗi đau trong lòng tôi có thể không vơi, nhưng cảnh vật xung quanh tôi không vì thế mà thay đổi, mọi thứ vẫn tiếp diễn cho dù tôi có tồn tại hay không. Đã sống ở trên đời này, tôi phải chấp nhận mình chỉ là một người sống có hữu hạn.
Cửa phòng hé mở, tiếng dép lê lẹt quẹt trên nền gạch men sáng bóng. Từng bước từng bước, có một người đang tiến về phía tôi đang đứng.
_Cô đã dậy rồi ?
Tôi quay lại nhìn Đức Hải, trên môi tôi nở một nụ cười gượng gạo.
_Vâng.
Đức Hải lúc nào cũng ăn mặc thoải mái và tùy tiện, ngoài quần jean và áo thun, hình như hắn không thích mặc thứ gì khác.
Đối với một con người kiệt xuất như hắn, thì dù hắn có ăn mặc luộm thuộm đi chăng nữa, mọi người cũng phải ngước mắt nhìn và ước ao. Đây là điều đặc biệt của hắn mà không một ai có thể học được, hay có thể so sánh được với hắn.
_Cô có muốn ăn gì không ?
Tôi thấy miệng khô, lưỡi đắng.
Cả ngày hôm qua, tôi ăn rất ít, lại uống quá nhiều rượu, nên dạ dày có chút đau. Một người bị đau dạ dày nhẹ như tôi, nếu ăn uống không điều độ, và không biết cách chăm sóc bản thân mình, tôi sẽ càng khiến dạ dày của mình bị đau thêm trầm trọng, có thể mai sau tôi bị ung thư dạ dày cũng nên.
Nghĩ đến đây, tôi thấy toát mồ hôi vì sợ.
Nhớ lại cảm giác khi phải nhận tin mình ung thư dạ dày giai đoạn cuối, thật khủng khiếp, tôi đã sống như địa ngục trong vòng nửa tháng. Tôi nhất quyết không để cho bản thân mình phải trải qua cảm giác đó thêm một lần nữa.
_Có, anh có thứ gì để ăn không ?
Đức Hải mỉm cười.
_Trông cô có vẻ đói lắm rồi ?
Tôi đỏ mặt vì xấu hổ. Nhớ lại những gì mà mình đã làm vào buổi tối hôm qua khi say rượu, tôi ước có một cái khe nẻ cho tôi chui xuống.
_Đi thôi ! Tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Tôi kinh ngạc nhìn hắn. Tôi không dám tin là một công tử chỉ thích hò sai người khác như hắn cũng biết nấu ăn.
_Thức ăn là do anh nấu, hay là anh đi mua ?
Đang đi, hắn quay lại nhìn tôi.
_Cô cho rằng thức ăn là do tôi nấu, hay là tôi đi mua ?
Tôi cau mày nhìn hắn. Nói theo cách của hắn, chẳng phải là đang đánh đố tôi sao ?
Không muốn đấu lý với hắn vào buổi sáng đẹp trời như thế này, tôi vượt lên trước hắn.
Đức Hải đi ở phía sau lưng tôi, cả hai chúng tôi đều đi về hướng nhà bếp.
Thức ăn đã được bày sẵn ở trên bàn.
Tôi sung sướng, vội kéo ghế, rồi ngồi ngay xuống.
Đã lâu rồi, tôi không được ăn một bữa ăn ngon, và không có tâm trạng để ăn uống. Hôm nay, tôi sẽ không bạc đãi bản thân mình nữa. Để có thể đối mặt với mọi chuyện, tôi phải có sức khỏe.
Đức Hải ngồi đối diện với tôi.
Thấy tôi chuẩn bị cầm một ly rượu rồi cho lên miệng uống, Đức Hải giữ chặt lấy tay tôi.
_Cô không nên uống rượu tiếp nữa, tối hôm qua cô đã uống nhiều rồi.
Tôi giận dỗi buông tay. Biết hắn vì lo cho tình trạng bệnh tình của tôi, nên tôi không cãi lý với hắn, cũng không nằng nặc đòi hắn phải cho tôi uống rượu bằng được giống như tối hôm qua nữa.
Gắp một miếng thịt, tôi đút vào miệng. Vừa ăn, tôi vừa hỏi hắn.
_Anh không thể nói cho tôi biết là thức ăn này do anh nấu, hay đi mua được sao ?
Đức Hải cười nhẹ, đôi mắt đen sâu của hắn quan sát khuôn mặt đỏ hồng của tôi.
_Điều này có quan trọng với cô không ?
_Tôi chỉ hỏi vì tò mò thôi.
_Nếu thế, tôi đành phải khiến cô thất vọng rồi, tôi không muốn trả lời cô câu hỏi này.
Tôi phồng mồm nhìn Đức Hải, tôi mắng thầm hắn là đồ nhỏ mọn.
Không biết Đức Hải có đoán được tôi đang nghĩ gì trong đầu không, mà hắn trừng mắt nhìn tôi.
_Cô lo mà ăn đi ! Đừng nghĩ ngợi lung tung.
Tôi tròn xoe mắt nhìn hắn, tay vội cầm đũa đặt ở trên bát. Tôi gắp ngay một miếng thịt bò rồi cho lên miệng.
Hoàn hảo, cũng may tôi không mắng hắn thành tiếng, nếu không tôi đã gặp họa rồi. Đức Hải luôn nóng giận thất thường, hắn sẽ trừng phạt tôi thẳng tay.
Tôi cười trộm, khi bắt gặp khuôn mặt không mấy hài lòng của hắn.
Được ăn cơm cùng với hắn, và cùng hắn làm nhiều việc, thực lòng tôi rất vui, nỗi đau trong lòng tôi cũng đã vơi đi rất nhiều. Ở bên hắn, tuy không bằng được cảm giác ở bên cạnh Đức Tiến, nhưng một phần nào đó hắn cũng đã mang lại niềm vui và tình người ấm áp cho tôi.
Ăn xong, tôi lo thu dọn thức ăn trên bàn và rửa chén bát.
Đã được Đức Hải đãi một bữa ăn ngon, tôi không thể bắt hắn phải làm hết tất cả mọi công việc, mà dù tôi có muốn bắt hắn làm, hắn cũng không bao giờ nghe theo lời tôi nói. Tính cách ngông cuồng, và nắng mưa thất thường của hắn như thế nào, tôi là người hiểu rõ nhất.
Đi suốt buổi chiều và buổi tối ngày hôm qua, lại không gọi điện về nhà, tôi biết Đức Tiến, thằng bé, và hai chị giúp việc lo lắng cho tôi nhiều lắm.
Tôi thấy mình thật đáng trách. Dù tôi có hận và căm ghét Đức Tiến nhiều như thế nào, tôi nên gọi điện về nhà thông báo một tiếng mới phải, đằng này tôi lại đi biệt.
Mặc dù không muốn trở về nhà Đức Tiến, và đối mặt với hắn, nhưng không còn cách nào khác. Tôi không thể bỏ đi mà không nói gì, cũng không thể khiến thằng bé thất vọng vì tôi.
Tôi rất yêu và quý thằng bé, tôi đã hứa sẽ ở bên cạnh nó, chăm sóc cho nó cho đến khi nó đi học trở lại, tôi không muốn mình trở thành một kẻ thất hứa và đi lừa trẻ con.
Úp hết số chén đĩa lên kệ, lau khô tay, tôi đi ra phòng khách tìm Đức Hải.
Ngồi trên ghế sô pha, Đức Hải đang đọc tạp chí.
Thấy tôi, Đức Hải ngước mắt lên nhìn. Quan sát khuôn mặt lo lắng của tôi, Đức Hải cau mày.
_Cô muốn trở về nhà Đức Tiến đúng không ?
Tôi bối rối gật đầu như một cái máy.
_Tôi đã đi suốt một buổi chiều và một buổi tối rồi, đã đến lúc tôi phải về.
Đức Hải im lặng không đáp, khuôn mặt hắn lạnh lùng không rõ đang tức giận hay đang bình thản không có chuyện gì.
Tôi len lén nhìn hắn.
Mỗi lần thấy hắn phải đau khổ vì mình, tôi không chịu đựng nổi. Tôi biết mình đã làm sai rất nhiều chuyện, đã tổn thương hắn sâu sắc như thế nào.
Hắn yêu tôi, buồn khổ vì tôi, thất vọng vì tôi cũng rất nhiều. Lẽ ra tôi nên tránh xa hắn, nên tạo khoảng cách với hắn, để hắn có thể quên tôi đi, hay ít ra không còn phải đau đớn mỗi khi nhìn thấy tôi nữa mới phải. Nhưng đằng này, tôi lại bắt hắn phải chăm sóc tôi, phải vỗ về an ủi tôi mỗi khi tôi thất tình, khi tôi uống rượu say vì không chịu đựng được cô đơn và sự dày vò đang mỗi ngày một tăng cao lên ở trong lòng.
Chân tôi bất giác lùi dần về phía sau, không nói thêm một câu gì nữa, tôi đi thật nhanh ra sân vườn.
Tôi đã ích kỉ, và vô tình nhiều rồi, tôi không nên chỉ nghĩ đến cảm giác của bản thân mình, mà quên mất rằng Đức Hải còn buồn khổ hơn cả tôi.
Tay tôi bị nắm chặt, Đức Hải kéo tôi đứng lại.
_Cô bị làm sao thế ? Sao tự dưng lại đùng đùng bỏ đi về ?
Mắt tôi đỏ hoe, mũi tôi sụt sịt muốn khóc.
Giá mà Đức Hải cứ đối xử không ra gì với tôi giống như trước kia thì hay biết mấy. Nếu hắn làm như thế, tôi sẽ thấy bớt áy náy và có lỗi với hắn hơn.
Đức Hả
Tôi đoán Đức Hải đã đưa tôi về nhà hắn.
Căn phòng này không hề trông giống như một căn phòng trong khách sạn, mà giống như một căn phòng trong biệt thự làm toàn bằng kính của hắn hơn.
Tiến dần về phía chiếc cửa kính nhìn ra khu vườn sau nhà, tôi đứng lặng ngắm cảnh sắc rực rỡ ở bên ngoài.
Dưới ánh nắng của mặt trời, cây cỏ và hoa lá trở nên xanh tươi và tràn đầy sức sống.
Nỗi đau trong lòng tôi có thể không vơi, nhưng cảnh vật xung quanh tôi không vì thế mà thay đổi, mọi thứ vẫn tiếp diễn cho dù tôi có tồn tại hay không. Đã sống ở trên đời này, tôi phải chấp nhận mình chỉ là một người sống có hữu hạn.
Cửa phòng hé mở, tiếng dép lê lẹt quẹt trên nền gạch men sáng bóng. Từng bước từng bước, có một người đang tiến về phía tôi đang đứng.
_Cô đã dậy rồi ?
Tôi quay lại nhìn Đức Hải, trên môi tôi nở một nụ cười gượng gạo.
_Vâng.
Đức Hải lúc nào cũng ăn mặc thoải mái và tùy tiện, ngoài quần jean và áo thun, hình như hắn không thích mặc thứ gì khác.
Đối với một con người kiệt xuất như hắn, thì dù hắn có ăn mặc luộm thuộm đi chăng nữa, mọi người cũng phải ngước mắt nhìn và ước ao. Đây là điều đặc biệt của hắn mà không một ai có thể học được, hay có thể so sánh được với hắn.
_Cô có muốn ăn gì không ?
Tôi thấy miệng khô, lưỡi đắng.
Cả ngày hôm qua, tôi ăn rất ít, lại uống quá nhiều rượu, nên dạ dày có chút đau. Một người bị đau dạ dày nhẹ như tôi, nếu ăn uống không điều độ, và không biết cách chăm sóc bản thân mình, tôi sẽ càng khiến dạ dày của mình bị đau thêm trầm trọng, có thể mai sau tôi bị ung thư dạ dày cũng nên.
Nghĩ đến đây, tôi thấy toát mồ hôi vì sợ.
Nhớ lại cảm giác khi phải nhận tin mình ung thư dạ dày giai đoạn cuối, thật khủng khiếp, tôi đã sống như địa ngục trong vòng nửa tháng. Tôi nhất quyết không để cho bản thân mình phải trải qua cảm giác đó thêm một lần nữa.
_Có, anh có thứ gì để ăn không ?
Đức Hải mỉm cười.
_Trông cô có vẻ đói lắm rồi ?
Tôi đỏ mặt vì xấu hổ. Nhớ lại những gì mà mình đã làm vào buổi tối hôm qua khi say rượu, tôi ước có một cái khe nẻ cho tôi chui xuống.
_Đi thôi ! Tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Tôi kinh ngạc nhìn hắn. Tôi không dám tin là một công tử chỉ thích hò sai người khác như hắn cũng biết nấu ăn.
_Thức ăn là do anh nấu, hay là anh đi mua ?
Đang đi, hắn quay lại nhìn tôi.
_Cô cho rằng thức ăn là do tôi nấu, hay là tôi đi mua ?
Tôi cau mày nhìn hắn. Nói theo cách của hắn, chẳng phải là đang đánh đố tôi sao ?
Không muốn đấu lý với hắn vào buổi sáng đẹp trời như thế này, tôi vượt lên trước hắn.
Đức Hải đi ở phía sau lưng tôi, cả hai chúng tôi đều đi về hướng nhà bếp.
Thức ăn đã được bày sẵn ở trên bàn.
Tôi sung sướng, vội kéo ghế, rồi ngồi ngay xuống.
Đã lâu rồi, tôi không được ăn một bữa ăn ngon, và không có tâm trạng để ăn uống. Hôm nay, tôi sẽ không bạc đãi bản thân mình nữa. Để có thể đối mặt với mọi chuyện, tôi phải có sức khỏe.
Đức Hải ngồi đối diện với tôi.
Thấy tôi chuẩn bị cầm một ly rượu rồi cho lên miệng uống, Đức Hải giữ chặt lấy tay tôi.
_Cô không nên uống rượu tiếp nữa, tối hôm qua cô đã uống nhiều rồi.
Tôi giận dỗi buông tay. Biết hắn vì lo cho tình trạng bệnh tình của tôi, nên tôi không cãi lý với hắn, cũng không nằng nặc đòi hắn phải cho tôi uống rượu bằng được giống như tối hôm qua nữa.
Gắp một miếng thịt, tôi đút vào miệng. Vừa ăn, tôi vừa hỏi hắn.
_Anh không thể nói cho tôi biết là thức ăn này do anh nấu, hay đi mua được sao ?
Đức Hải cười nhẹ, đôi mắt đen sâu của hắn quan sát khuôn mặt đỏ hồng của tôi.
_Điều này có quan trọng với cô không ?
_Tôi chỉ hỏi vì tò mò thôi.
_Nếu thế, tôi đành phải khiến cô thất vọng rồi, tôi không muốn trả lời cô câu hỏi này.
Tôi phồng mồm nhìn Đức Hải, tôi mắng thầm hắn là đồ nhỏ mọn.
Không biết Đức Hải có đoán được tôi đang nghĩ gì trong đầu không, mà hắn trừng mắt nhìn tôi.
_Cô lo mà ăn đi ! Đừng nghĩ ngợi lung tung.
Tôi tròn xoe mắt nhìn hắn, tay vội cầm đũa đặt ở trên bát. Tôi gắp ngay một miếng thịt bò rồi cho lên miệng.
Hoàn hảo, cũng may tôi không mắng hắn thành tiếng, nếu không tôi đã gặp họa rồi. Đức Hải luôn nóng giận thất thường, hắn sẽ trừng phạt tôi thẳng tay.
Tôi cười trộm, khi bắt gặp khuôn mặt không mấy hài lòng của hắn.
Được ăn cơm cùng với hắn, và cùng hắn làm nhiều việc, thực lòng tôi rất vui, nỗi đau trong lòng tôi cũng đã vơi đi rất nhiều. Ở bên hắn, tuy không bằng được cảm giác ở bên cạnh Đức Tiến, nhưng một phần nào đó hắn cũng đã mang lại niềm vui và tình người ấm áp cho tôi.
Ăn xong, tôi lo thu dọn thức ăn trên bàn và rửa chén bát.
Đã được Đức Hải đãi một bữa ăn ngon, tôi không thể bắt hắn phải làm hết tất cả mọi công việc, mà dù tôi có muốn bắt hắn làm, hắn cũng không bao giờ nghe theo lời tôi nói. Tính cách ngông cuồng, và nắng mưa thất thường của hắn như thế nào, tôi là người hiểu rõ nhất.
Đi suốt buổi chiều và buổi tối ngày hôm qua, lại không gọi điện về nhà, tôi biết Đức Tiến, thằng bé, và hai chị giúp việc lo lắng cho tôi nhiều lắm.
Tôi thấy mình thật đáng trách. Dù tôi có hận và căm ghét Đức Tiến nhiều như thế nào, tôi nên gọi điện về nhà thông báo một tiếng mới phải, đằng này tôi lại đi biệt.
Mặc dù không muốn trở về nhà Đức Tiến, và đối mặt với hắn, nhưng không còn cách nào khác. Tôi không thể bỏ đi mà không nói gì, cũng không thể khiến thằng bé thất vọng vì tôi.
Tôi rất yêu và quý thằng bé, tôi đã hứa sẽ ở bên cạnh nó, chăm sóc cho nó cho đến khi nó đi học trở lại, tôi không muốn mình trở thành một kẻ thất hứa và đi lừa trẻ con.
Úp hết số chén đĩa lên kệ, lau khô tay, tôi đi ra phòng khách tìm Đức Hải.
Ngồi trên ghế sô pha, Đức Hải đang đọc tạp chí.
Thấy tôi, Đức Hải ngước mắt lên nhìn. Quan sát khuôn mặt lo lắng của tôi, Đức Hải cau mày.
_Cô muốn trở về nhà Đức Tiến đúng không ?
Tôi bối rối gật đầu như một cái máy.
_Tôi đã đi suốt một buổi chiều và một buổi tối rồi, đã đến lúc tôi phải về.
Đức Hải im lặng không đáp, khuôn mặt hắn lạnh lùng không rõ đang tức giận hay đang bình thản không có chuyện gì.
Tôi len lén nhìn hắn.
Mỗi lần thấy hắn phải đau khổ vì mình, tôi không chịu đựng nổi. Tôi biết mình đã làm sai rất nhiều chuyện, đã tổn thương hắn sâu sắc như thế nào.
Hắn yêu tôi, buồn khổ vì tôi, thất vọng vì tôi cũng rất nhiều. Lẽ ra tôi nên tránh xa hắn, nên tạo khoảng cách với hắn, để hắn có thể quên tôi đi, hay ít ra không còn phải đau đớn mỗi khi nhìn thấy tôi nữa mới phải. Nhưng đằng này, tôi lại bắt hắn phải chăm sóc tôi, phải vỗ về an ủi tôi mỗi khi tôi thất tình, khi tôi uống rượu say vì không chịu đựng được cô đơn và sự dày vò đang mỗi ngày một tăng cao lên ở trong lòng.
Chân tôi bất giác lùi dần về phía sau, không nói thêm một câu gì nữa, tôi đi thật nhanh ra sân vườn.
Tôi đã ích kỉ, và vô tình nhiều rồi, tôi không nên chỉ nghĩ đến cảm giác của bản thân mình, mà quên mất rằng Đức Hải còn buồn khổ hơn cả tôi.
Tay tôi bị nắm chặt, Đức Hải kéo tôi đứng lại.
_Cô bị làm sao thế ? Sao tự dưng lại đùng đùng bỏ đi về ?
Mắt tôi đỏ hoe, mũi tôi sụt sịt muốn khóc.
Giá mà Đức Hải cứ đối xử không ra gì với tôi giống như trước kia thì hay biết mấy. Nếu hắn làm như thế, tôi sẽ thấy bớt áy náy và có lỗi với hắn hơn.
Đức Hả

