Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6172)

Giấc Mơ Tình Yêu

u cháo, em có muốn ăn không ?
Tôi định lắc đầu cự tuyệt, nhưng khi nhìn vào đôi mắt lo lắng và quan tâm của hai chị, và khuôn mặt trầm trọng của Đức Hải, tôi lại không thể cất nổi nên lời, cuối cùng tôi gật đầu đồng ý.
_Vâng, cảm ơn chị.
Chị Phương và chị Lê vui mừng, lấy cháo cho tôi ăn.
Đức Hải mỉm cười hài lòng, khuôn mặt hắn đã xuất hiện mấy tia sáng ấm áp.
Thằng bé ngồi trên mép giường, nó cười vui vẻ với tôi.
Mắt tôi ươn ướt, lòng tôi xốn xang. Tôi chưa từng có người thân, chưa từng được nhiều bạn bè thăm hỏi khi tôi ốm đau, nhưng ngày hôm nay, trên một đất nước xa lạ, tôi đã không còn cô đơn và lạc lõng nữa.
Chị Lê bưng bát cháo trên tay, múc một thìa cháo, chị nhẹ giọng bảo tôi.
_Ăn đi cho nóng !
_Để…để em tự ăn được rồi !
Tôi xấu hổ đỏ mặt, tôi không quen được người khác hầu hạ đến tận răng thế này.
_Ăn đi, đừng ngại ! Em đang bị ốm, chị bón cháo cho em ăn thì có sao đâu ?
_Ơ, dạ…! – Tôi lúng túng, tay nắm chặt lấy mép chăn.
Đức Hải cầm lấy bát cháo trên tay Chị Lê.
_Để tôi bón cho cô ấy ăn.
Tôi sững sờ mở to mắt nhìn hắn. Tôi không dám tin những gì mà mình vừa mới nghe được.
Hắn..hắn có đùa tôi không ? Tại sao hắn lại có ý nghĩ kì cục là muốn bón cháo cho tôi ăn ?
Chúa ơi ! Chắc là tôi điên mất, giả làm bạn gái của hắn đã khiến tôi thảm lắm rồi, nay còn để hắn bón cháo cho tôi ăn, tôi làm sao có thể chịu đựng nổi.
Trong phòng im lặng như tờ.
Hai chị giúp việc, cùng với thằng bé đều ngơ ngác nhìn hắn.
Chị Lê và chị Phương hiểu rõ mối quan hệ phức tạp giữa tôi và hắn, nên họ không phản đối việc hắn muốn bón cháo cho tôi ăn.
Thằng bé mắt giễu cợt nhìn tôi, hình như trong mắt nó tôi chẳng khác gì một đứa con nít, nên mới phải để người khác bón cho ăn.
Tôi vội xua tay bảo hắn.
_Không…không cần…tôi…tôi có thể tự ăn được.
Tay tôi vươn ra, tôi muốn đón lấy bát cháo trên tay hắn.
Đức Hải xa xầm mặt, mắt hắn nghiêm khắc nhìn tôi.
_Cô ngồi im ở đấy đi !
Hắn chiếm ngay chiếc ghế mà chị Lê vừa mới đứng lên.
Múc một thìa cháo, hắn chìa trước mặt tôi.
Mặt tôi giờ đỏ gay như gấc chín, lòng tôi không ngừng gào thét.
Được hắn chăm sóc và quan tâm thế này, tôi rất cảm động. Nhưng trời ạ ! Hắn có cần làm quá đến mức độ này không ?
Thằng bé thích thú nhìn tôi, mắt nó không cần che dấu vẻ giễu cợt dành cho tôi.
Hai chị giúp việc che miệng cười thầm.
Tôi xấu hổ quá độ, ngay lúc này, tôi muốn tìm ngay một khe nẻ rồi chui xuống.
_Nào, há miệng ra !
Đức Hải không thèm quan tâm đến cảm giác xấu hổ của tôi, hắn một mực muốn bón cháo cho tôi ăn bằng được.
Tôi nhăn mặt, miệng méo xệch, người tôi run run vừa vì tức giận vừa ngại ngùng không dám nhìn ai.
_Nếu chị ấy không ăn, chú để cháu bón cho chị ấy ăn thay chú.
Thằng bé trêu nghẹo tôi, miệng nó cong lên thành một nụ cười.
Tôi nghiến răng nhìn thằng bé. Nếu tôi khỏe mạnh, và không sợ mọi người ở đây chê cười, tôi đã xông lên và dạy cho thằng bé hay coi thường tôi một trận rồi.
_Cô muốn tự mình ăn, hay là tôi phải cưỡng ép cô mới chịu ăn ?
Tôi tức giận nghĩ thầm, đây chẳng phải cưỡng ép thì là gì ? Người ta đã không muốn, mà còn cứ cố ép người ta phải ăn mãi ?
Lợi dụng cơ hội tôi mở miệng ra định nói gì đó, hắn đút ngay một thìa cháo vào miệng tôi.
Tôi nghẹn họng trân trối nhìn hắn, mặt tôi từ đỏ bừng biến thành đỏ rực như lửa vì giận.
Hai chị giúp việc không nhịn được cười trước cảnh bón cháo của hai chúng tôi.
Đứng ở giữa phòng, họ bịt chặt miệng, mắt họ nheo lại, còn hơi thở phập phồng. Nếu không phải vì có mặt Đức Hải ở đây, thế nào họ cũng đã cười thành tiếng rồi.
Thằng bé chống tay vào cằm, nó chăm chú nhìn tôi và Đức Hải, nụ cười nửa miệng của nó không bao giờ dứt.
Đôi mắt thằng bé long lanh rực sáng, hình như nó đang suy nghĩ và tính toán điều gì đấy, nên thỉnh thoảng mắt nó lại ánh lên những tia nhìn lạ thường.
Người khổ nhất ở đây là tôi. Chẳng những không thể từ chối được sự cưỡng ép của Đức Hải, tôi còn phải ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo do hắn bón.
Hu hu hu ! Tôi muốn khóc to vì sợ.



Giờ tôi mới hiểu, Đức Hải dù có đối xử tốt với tôi, tôi cũng phải hoảng hốt mà tránh xa.
Không hiểu do tâm trạng tôi đang vui, hay là do tôi cảm động trước tấm lòng của mọi người dành cho mình, nên tôi đã cố gắng ăn hết bát cháo do Đức Hải bón, uống số thuốc do hắn đưa, và ngoan ngoãn đi ngủ theo lời yêu cầu của hắn.
Cảm giác được người khác quan tâm chăm sóc thật ấm áp và hạnh phúc, những giọt nước mắt chan chứa đầy tình người đã không ngừng lăn dài trên má tôi.
Dù người đàn ông mà tôi yêu, vẫn chưa thấy xuất hiện, nhưng nhờ có họ, tôi đã phần nào nguôi ngoai đi những mất mát và tổn thương trong lòng.
Từng giây từng phút từng giờ, tôi đều mong ngóng, đều gọi thầm tên của Đức Tiến, đều cầu mong hắn nhanh đến thăm tôi.
Tôi nhớ hắn quá, đau khổ quá ! Tôi biết phải làm sao bây giờ ? Tôi có nên hy vọng vào tình cảm của hắn dành cho tôi không, hay là tôi nên quên hắn đi ?
Đức Hải ngồi im lặng bên cạnh tôi, đôi mắt đen thăm thẳm như trời đêm của hắn nhìn tôi không rời mắt.
Tay hắn siết chặt lấy tay tôi, hắn cảm nhận được suy nghĩ trong đầu tôi, cũng đoán được ước muốn của tôi lúc này là gì ?
Lòng hắn cũng đau đớn và thống khổ không khác gì tôi.
Cảm giác yêu mà không được yêu thật không dễ chịu gì.
Trong giấc ngủ chập chờn, tôi nghe được thở dài não nề và mệt mỏi của hắn, cảm nhận được bàn tay nóng ấm của hắn đang siết lấy tay tôi.
Tôi thì thầm hàng vạn hàng nghìn câu xin lỗi hắn, tôi mong hắn có thể tha thứ cho tôi, cũng mong hắn có thể tìm được một người con gái yêu hắn thật lòng.
Hai ngày trôi qua, tôi ốm yếu nằm ở trên giường bệnh.
Là một cô gái khỏe mạnh, ưa hoạt động và ưa quậy phá, nay chỉ có thể đi loanh quanh ở trong phòng bệnh, ăn uống đều có người hầu, đi đâu hay làm gì cũng phải báo cáo và nhận được sự cho phép của Đức Hải, tôi thấy tù túng, khó chịu.
Ban đêm tôi khóc thầm một mình, giọt nước mắt lăn dài trên má, lòng đau đớn không ngừng gọi thầm tên của Đức Tiến.
Tôi không hiểu, thật sự không hiểu, tại sao tôi đã bị ốm hai ngày rồi, mà hắn không chịu đến thăm tôi, cũng không gọi điện thoại thông báo một tiếng với tôi rằng hắn đang bận làm việc, hay phải đi xa nên không thể đi được.
Chỉ cần hắn nói cho tôi rõ lý do vì sao, tôi sẽ không hận và không thất vọng vì hắn nhiều như thế này.
Tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Tôi không thể ngủ được, lúc nào cũng nghĩ về hắn, cũng tự hỏi bản thân mình đã làm gì sai, mà hắn lại không thèm chú ý đến sự sống chết của tôi.
Chẳng lẽ, hắn thật sự không cần tôi nữa, cũng không còn thích tôi nữa ? Nay vợ hắn về rồi, nên hắn muốn quay lại với cô ấy.
Ngồi trên giường bệnh, tôi ngẩn ngơ ngắm quang cảnh ở bên ngoài.
Nhìn những đám mây trắng đang bay lững lờ trên bầu trời, tôi đã ví mình giống như một con chim nhỏ đang bị nhốt trong lồng. Tôi không còn tự do để làm những gì mà tôi thích nữa.
Quá tập trung vào suy nghĩ của bản thân, nên tôi không hay là có một người vừa mới mở cửa bước vào phòng.
Bước chân của người đó rất nhẹ, dáng vẻ cô đơn và ưu phiền.
Thấy tôi ngẩn ngơ ngắm cảnh đến quên cả hiện tại, khuôn mặt người đó trầm xuống, đôi mắt buồn bã nhìn tôi như sợ tôi sẽ tan biến vào khoảng không trước mặt.
Đ

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thế Nào Là Cảm Giác Yêu Một Người Nhưng Vẫn Cô Đơn?

Nhìn cô vợ đồng nát đen nhẻm, gầy gò, tôi xua tay nhưng mẹ vẫn ép cưới, nào ngờ đêm tân hôn phải khóc thét khi thấy em…

Hạnh Phúc Không Mua Được Tiền

Thầy, Em Yêu Thầy!

Ánh hoàng hôn mỏng manh