Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6164)

Giấc Mơ Tình Yêu

ai cũng có lòng tự trọng của riêng mình. Có mấy ai khi phát hiện bị người khác lừa dối và lợi dụng mình, có thể đơn giản nói tha thứ là có thể tha thứ được không ?
Đức Tiến nhẹ nhàng đẩy tôi ra, hai tay hắn nắm hờ lấy vai tôi.
_Em nói gì đi chứ ? Em có tha thứ cho anh không ?
Hắn đau khổ hỏi tôi, thanh âm khản đặc.
Tôi cúi đầu, tay quẹt nước mắt.
_Anh xin em, xin em hãy nói gì đi !
_Em…em không biết !
Tôi thều thào lên tiếng, thanh âm thút thít nghẹn ngào.
_Anh…anh…!
Đức Tiến bối rối vuốt tóc, hắn khổ sở không biết nói gì hơn ngoài câu xin lỗi.
_Em…em đừng giận anh có được không, anh biết anh sai rồi.
Tôi ngước đôi mắt đầy lệ lên nhìn hắn.
Vào giây phút này, tôi rất muốn nói câu: “Em không trách anh !”, nhưng bức ảnh cưới của hắn và Kim Loan lại hiện lên trong đầu tôi, khiến miệng tôi hé ra rồi lại đóng lại, tôi nghẹn họng không thể nói thêm được câu gì.
Hai ngày sau đó, tôi được ra viện.
Trong hai ngày này, Đức Tiến luôn túc trực ở bên cạnh tôi, hắn chăm sóc, lo lắng và quan tâm đến tôi. Hắn muốn bù đắp một phần nỗi đau và tổn thương mà hắn đã gây ra cho tôi.
Thằng bé vẫn đến thăm tôi hàng ngày, nó thường xuyên mang truyện tranh đến cho tôi mượn đọc, thỉnh thoảng nó kể cho tôi nghe mấy câu truyện xảy ra ở nhà.
Hai chị giúp việc cũng đến thăm tôi hàng ngày.
Tôi thực sự rất cảm động, và hạnh phúc vì được mọi người yêu thương giống như một gia đình.
Điều khiến tôi mệt mỏi và khổ sở là kể từ lúc Đức Tiến trở về, Đức Hải tuy có đến thăm tôi, nhưng hắn lặng lẽ không nói gì. Hắn chỉ im lặng nhìn tôi, khuôn mặt hắn khắc khổ và cô đơn.
Mỗi lúc nhìn thấy hắn, tôi thấy lòng mình đau như sát muối. Tôi luôn khóc thầm lặng lẽ mỗi khi thấy hắn đến rồi lại đi.
Càng ngày tôi càng thấy khổ tâm và u buồn.
Hạnh phúc lứa đôi tôi chưa trọn, tôi đã phụ ân tình của một người con trai khác. Duyên tình tôi luôn dở dang như thế, tôi là kẻ không may mắn trong tình yêu.
Vừa mới ốm dậy, nên cơ thể tôi không được khỏe, tinh thần tôi suy sụp, tôi nằm bẹp trên giường suốt ngày.
Cũng may, trong nhà còn có thằng bé giúp tôi giải khuây bằng cách chọc ghẹo tôi, hai chị giúp việc lên phòng nói chuyện và an ủi tôi, Đức Tiến luôn để ý đến tình hình sức khỏe của tôi.
Lẽ ra được sống trong tình thương của mọi người, tôi phải cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc trọn vẹn mới đúng, nhưng trong lòng tôi vẫn thấy thiêu thiếu một điều gì đó.
Hằng đêm khi ngủ, tôi luôn gặp ác mộng, tôi mơ thấy những hình ảnh khủng khiếp, thấy mình đang bị địa ngục nuốt trọn.
Hai ngày ngủ vùi ở trong phòng, đến ngày thứ ba tôi đã rời khỏi phòng, và đi xuống lầu.
Sáng nay, Đức Tiến đã đi làm nên trong nhà giờ chỉ còn tôi, hai chị giúp việc, thằng bé và chú quản gia ở nhà.
Cuộc sống lại quay về thời kì bình ổn giống như trước kia.
Có nhiều lúc, tôi nghi ngờ tự hỏi, không biết là tôi có đang mơ không ?
Thằng bé đang ngồi xem phim trên ghế sô pha trong phòng khách.
Thấy tôi, nó nhoẻn miệng cười.
_Chị đã dậy rồi ?
_Ừ !
Tôi mỉm cười chào nó.
_Em đang xem phim hoạt hình gì thế ?
Ngồi xuống bên cạnh thằng bé, mắt tôi chăm chú nhìn lên màn hình ti vi.
_Tom và Jerry.
Tôi cười không đáp.
Không chỉ có một mình thằng bé thích xem phim hoạt hình, mà ngay cả tôi cũng thích.
Mắt nhìn lên màn hình, từng hình ảnh trên màn hình ti vi nhảy múa trong đáy mắt tôi. Tuy tôi ngồi xem phim, nhưng tâm trí lại nghĩ đâu đâu.
Tôi không nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, tôi và Đức Tiến đã nói gì, nhưng nhìn chung cả hai chúng tôi vẫn chưa nói rõ ràng mọi chuyện với nhau.
Đức Tiến vẫn dấu không nói cho tôi biết rõ nguyên nhân vì sao hắn lại muốn tiếp cận tôi, muốn tôi ở lại bên cạnh hắn, thậm chí hắn còn muốn tôi làm mẹ kế của thằng bé.
Nhìn thằng bé vừa xem phim hoạt hình, vừa cười vui vẻ, khóe miệng tôi bất giác cũng nở một nụ cười ấm áp.
Tôi rất yêu thằng bé, rất muốn nó trở thành một phần máu mủ của mình.
Nếu có thể trở thành một người quan trọng trong cuộc đời của thằng bé, tôi cho đó là một ân huệ cho mình. Nhưng tôi có làm được không, khi mà tôi vẫn không thể chứng minh được tình cảm mà Đức Tiến dành cho tôi là thương hại, hay là yêu thật lòng.
Nắm lấy tay thằng bé, người tôi run lên, trái tim tôi đập nhè nhẹ trong lồng ngực. Ở bên thằng bé, thật dễ chịu và ấm áp. Nó luôn mang lại nụ cười, sự nhẹ nhàng cho tôi.
Đang xem phim, thằng bé ngước mắt nhìn tôi.
_Chị đang suy nghĩ gì thế ?
Tôi lắc đầu đáp.
_Chị không nghĩ gì cả.
Dịu dàng nhìn thằng bé, tôi mỉm cười hỏi.
_Bao giờ thì em sẽ bắt đầu một năm học mới ?
Thằng bé tính toán.
_Còn khoảng hơn một tháng nữa.
Nụ cười trên môi tôi cứng đơ, mắt tôi đỏ hoe, mũi nghèn nghẹn.
Vậy là tôi và thằng bé sắp phải xa nhau, tôi cũng sắp phải tạm biệt giấc mơ tình yêu của mình. Hạnh phúc của tôi chỉ có thể tiến đến đây mà thôi. Tôi không thể tham lam giữ chặt lấy những gì không phải là của mình.
Thằng bé nghi ngờ nhìn tôi, hình như nó đã đoán được lý do vì sao tôi lại hỏi nó câu đó.
_Chị hỏi em bao giờ đi học lại làm gì ? Có phải chị muốn quay về Việt nam đúng không ?
Tôi gượng gạo đáp.
_Em đừng nghĩ lung tung, chị làm sao có thể bỏ đi khi bố em chưa cho phép.
Thằng bé buồn bã không muốn xem phim nữa.
_Nếu chị mà đi, em biết phải chơi với ai đây.
Tôi rơi lệ, tay ôm lấy thằng bé vào lòng.
_Em đừng có lo, chị sẽ không bỏ đi mà không nói gì với em đâu. Nếu chị có đi, chị nhất định sẽ về đây thăm em.
_Chị không thể ở lại đây với em được sao ? Tại sao chị nhất định phải đi ?
Nước mắt tôi rơi tí tách trên mái tóc tơ màu đen mượt của thằng bé.
Thằng bé tuy không phải là do tôi sinh ra, nhưng tôi yêu nó không khác gì con đẻ của mình. Có người mẹ nào phải xa đứa con của mình, mà lại không đau, không buồn khổ.
Đứng ở phía sau lưng tôi, hai chị giúp việc thở dài, mắt họ buồn bã nhìn nhau.
Buổi trưa, vì Đức Tiến gọi điện thông báo không thể ăn cơm trưa ở nhà, nên tôi và thằng bé ăn cơm trưa mà không có hắn.
Càng ngày, tôi càng nhận ra khoảng cách giữa tôi và Đức Tiến đang lớn dần lên.
Tôi không hiểu gì về hắn, không biết hắn đang suy nghĩ gì ở trong đầu, cũng không biết hắn mong muốn gì.
Yêu một người mà lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ và mong ngóng người đó mau chóng trở về, thì thật sự rất mệt mỏi.
Tình yêu không khiến tôi cảm thấy vui và hạnh phúc, mà nó đang gặm nhấm, làm cạn kiệt đi sức sống trong cơ thể tôi.
Tôi và Đức Tiến không hề có cãi nhau, cũng không gây nhau nhiều đến nỗi dẫn đến hiểu lầm và chia ly, mà hai chúng tôi hành hạ nhau bằng cách dấu giếm không nói cho đối phương biết những chuyện riêng tư và bí mật của cá nhân, có thể ảnh hưởng đến tương lai lứa đôi của cả hai.
Tôi đã rất muốn trách hắn, mắng hắn, thậm chí muốn đánh hắn, nhưng cuối cùng tôi lại không làm gì cả.
Tôi đang chờ hắn, chờ nghe hắn nói cho tôi biết. Tôi đang cho hắn thời gian để lựa chọn. Tôi không muốn ép hắn phải yêu tôi, phải quên đi người vợ mà hắn đã yêu hơn 10 năm qua.
Tôi làm thế, không phải vì tôi cao thượng, mà tôi đang nghĩ cho chính mình.
Chuyện gì sẽ xảy ra, khi một ngày kia hắn nói cho tôi biết hắn chưa hề yêu tôi, mà chỉ thương hại tôi. Lúc đó, tôi sẽ phải làm như thế nào ?
Chính vì muốn tránh đau khổ, muốn cả hai có thời gian để suy nghĩ sáng su

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vì yêu em nên tôi mới là tên ngốc!

Chị dâu hất hàm bảo mẹ em ” Bà thấy thế mà không dọn đi à!”

Đồ Heo Cô Chết Với Tôi

Đọc Truyện Vụ Cá Cược Tình Yêu Full Online

Hôm Qua, Đã Có Một Người Lãng Quên Tôi…