Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6173)

Giấc Mơ Tình Yêu

ung cửa sổ khiến tôi nheo mắt, vầng trán thanh tú hiện lên hai lớp nhăn mờ nhạt.
Lấy tay bóp trán, từ trong cổ họng phát ra mấy âm thanh rên nho nhỏ. Tôi hệt như một con mèo lười, không muốn động đậy cơ thể, mà chỉ thích nằm sưởi ấm dưới nắng mai.
Tầm mắt hướng đến chiếc đồng hồ màu đỏ hình trái tim luôn phát ra những tiếng kêu tích tắc tích tắc, được đặt trên chiếc bàn gỗ gần đầu giường.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hơn 9 giờ sáng rồi.
Giật mình, Tôi vội vã vén chăn sang một bên, rồi nhanh chóng rời khỏi giường.
Cánh cửa phòng tắm nặng nề bị mở sang một bên.
Vừa đánh răng vừa soi mình trong gương. Tôi phì buồn cười khi trông thấy khuôn mặt ngái ngủ, quầng mắt thâm đen, và mái tóc rối bù xù giống như lông nhím của mình.
Tất cả cũng chỉ vì một chữ tình. Chưa được nếm được một chút hương tình yêu, tôi đã phải đau khổ rơi lệ và khóc tủi một mình. Đầu xây xẩm, loạng choạng tôi muốn khụy ngã xuống sàn nhà. Lấy tay sờ trán, trán tôi nóng quá, cơ thể tôi ngây ngấy sốt.
Cố gắng lê tấm thân mệt mỏi ra phòng ngủ, tôi ngã phịch xuống giường. Chui vào chăn, tôi muốn nhắm mắt ngủ tiếp, tôi đã mệt mỏi quá rồi.



Sáng nay, không có ai vào đánh thức tôi dậy, cũng không thấy thằng bé đến làm phiền tôi như mọi khi. Không biết mọi người trong nhà đang làm gì, họ có còn nhớ đến sự có mặt của tôi trong gia đình không, hay là họ đã quên tôi rồi.
Tôi tủi thân rơi nước mắt, từng giọt từng giọt lăn dài xuống má. Không có nỗi đau nào bằng cảm giác mình đang bị bỏ rơi, và không được ai quan tâm đến. Nếu là trước đây, tôi sẽ không khóc, không buồn khổ vì cô đơn, nhưng kể từ lúc Đức Tiến mang tôi sang đây, dạy cho tôi hiểu gia đình là thế nào, tôi đã không thể sống vô tình giống như ngày xưa.
Một cơn gió mang theo hơi sương lùa vào phòng.
Tôi run run kéo chăn cao lên đến cổ, đôi môi nhợt nhạt, cổ họng khô khốc, nhiệt độ trong cơ thể càng lúc càng cao, lý trí tôi đang trở nên mơ hồ.
Căn phòng vẫn im lìm chìm trong ánh sáng vàng rực của một ngày mới.
Ngoài ban công, cây cảnh, hoa lá đang rung rinh khoe sắc trong nắng. Sau cơn mưa đêm hôm qua, mọi thứ đều được hồi sinh.
_Cạch ! – Cánh cửa phòng hé mở.
Tiếng dẹp lê khua lẹt quẹt trên nền gạch men. Từng bước từng bước đang tiến dần về chiếc giường tôi đang nằm.
Tôi yên lặng lắng nghe, lòng thấp thỏm chờ mong người đàn ông mà tôi yêu xuất hiện trong tầm mắt mình. Tôi hy vọng, rất hy vọng người đó lắng nghe được lời khẩu cần và ước nguyện của tôi. Dù người đó thương hại tôi cũng được, chỉ cần người đó chịu đến thăm tôi, quan tâm đến tôi là tôi đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Trên đời này, có mấy ai có thể trở nên hoàn mỹ, tôi không còn muốn cầu toàn nữa.
Đến gần giường, người đó dừng lại, tiếng thở dài thay thế cho tiếng lẹt quẹt của chiếc dép lê.
Hiếu kì, tôi mở mắt ra nhìn.
Trong nắng vàng, người đó xuất hiện rực rỡ như ánh nắng mặt trời. Nắng đang bao trùm lên bộ quần áo mà người đó đang mặc, lên khuôn mặt đẹp trai lạnh băng, lên mái tóc màu vàng nhạt lấp lánh như ánh sao Kim.
Tôi giật mình, mắt ngơ ngác mở to, lồng ngực tôi co thắt. Vậy là người mà tôi mong đợi đã không hề xuất hiện, còn người tôi muốn trốn tránh cứ mãi nằm trong tầm mắt tôi.
Đức Hải nhìn tôi, đôi mắt buồn thăm thẳm, chỉ có sau một đêm trông hắn càng trở nên ưu sầu và cô đơn. Hắn đã biến thành một thứ ảo ảnh xa vời khó nắm bắt. Hắn đang đứng rất gần tôi, nhưng tôi mãi mãi vẫn không thể hiểu được hắn, không thể dung nạp được tình cảm của hắn dành cho tôi. Phải chăng tôi quá ích kỉ, quá vô tình nên chỉ quan tâm đến suy nghĩ và cảm giác của chính bản thân mình ?
_Cô dậy ăn sáng đi !
Đức Hải lên tiếng phá vỡ đi sự im lặng giữa hai chúng tôi, giọng hắn thờ ơ lạnh lẽo hệt như nước mưa hòa lẫn với sương đêm.
_Tôi…tôi không đói ! – Tôi thều thào đáp đáp lại lời hắn, thanh âm nhỏ bé văng vẳng đập trong vách núi, bị vực sâu đen ngòm nuốt trọn.
_Cô đã ngủ mất nửa ngày. Ngủ nhiều không tốt cho sức khỏe. – Đức Hải cau mày nhìn tôi, hắn không hài lòng khi trông thấy điệu bộ mệt mỏi và uể oải của tôi.
Tôi gượng gạo nở một nụ cười, mặt đỏ gay vì sốt, đầu càng lúc càng nặng.
_Tôi..tôi rất buồn ngủ….anh…anh đi đi…tôi không muốn dậy vào lúc này.
Nói xong , tôi nặng nề nhắm mắt lại. Tôi không có dũng khí đối diện với hắn, cũng không dám nhìn hắn thêm một lúc nào nữa, tôi thấy có lỗi với hắn.
Không hiểu nỗi đau trong lòng hắn, có nhiều như nỗi đau trong lòng tôi không, nhưng mà tôi vẫn cảm nhận được một phần cảm giác thống khổ khi yêu mà không được người mình yêu đáp lại. Tôi và hắn đều là người đến sau, trong khi tôi trao trọn tình yêu của mình cho Đức Tiến, hắn lại coi tôi là người thế thân cho vợ hắn, Đức Hải yêu tôi nhưng tôi không thể đáp lại tình yêu của hắn. Thôi thì, tôi và hắn coi như có duyên mà không có phận, tôi đành phải sống tàn nhẫn và vô tình với hắn, tôi không muốn làm khổ hắn, cũng như không muốn làm khổ chính bản thân mình.
Nắng đã lên cao, căn phòng tràn ngập ánh nắng của mặt trời.
Đức Hải chú ý đến khuôn mặt đỏ gay của tôi.
_Khánh Băng ! Khánh Băng ! Cô không sao chứ ?
Tôi ú ớ trong miệng, mí mắt nặng trĩu. Tôi rất muốn mở mắt ra nhìn hắn, mỉm cười với hắn và nói rằng mình không sao nhưng tôi không làm được.
_Khánh Băng !
Thấy tình trạng sức khỏe của tôi không được khỏe mạnh giống như bình thường, Đức Hải ngập ngừng chạm tay vào trán tôi.
Người tôi giờ giống như một cái lò lửa.
_Nóng quá ! – Đức Hải hốt hoảng kêu lên. – Cô đã dầm nước mưa vào tối hôm qua bao lâu, mà đến nông nỗi này ?
Tai tôi ong ong, những bánh xe nặng nề đang xay ù ù bên tai tôi. Đầu tôi đang có hàng vạng hàng nghìn những nhát búa đánh mạnh vào.
_Cô nằm yên ở đây, để tôi đi gọi người.
Đi ra đến cửa phòng, Đức Hải quay lại nhìn tôi. Trong một thoáng, suy nghĩ của hắn đã hoàn toàn biến chuyển. Hắn lo lắng cho tôi, nhưng lại không muốn tôi ở đây để dưỡng bệnh.
Bước nhanh đến gần giường, vén chăn sang một bên, hắn bế tôi lên.
Tôi yếu ớt mở mắt ra nhìn hắn, miệng thều thào mấp máy.
_Anh…anh…muốn gì ?
_Đưa cô đến bệnh viện ! – Vừa đi Đức Hải vừa trả lời tôi, đôi mắt thương xót của hắn không rời khỏi khuôn mặt vì sốt mà đỏ gay của tôi.
Tôi gắt gao nắm chặt lấy vạt áo của hắn.
_Không…không cần đâu….Tôi..tôi không muốn đi bệnh viện.
_Cô đừng ương bướng nữa, cô không thấy mình đã sốt đến thần trí mơ hồ rồi sao.
Đức Hải bế tôi đi xuống lầu.
Hai chị giúp việc cùng thằng bé kinh ngạc nhìn hai chúng tôi.
Đang ngồi trên ghế sô pha, thằng bé vội đứng dậy, nó tiến nhanh về phía hai chúng tôi, miệng hỏi.
_Có chuyện gì thế hả chú ? Chị Khánh Băng bị làm sao thế ?
_Cô ấy bị sốt, chú định đưa cô ấy đến bệnh viện.
Hai chị giúp việc nghe Đức Hải nói sơ qua về tình hình bệnh tình của tôi, hai chị cuống lên.
_Sao cô ấy lại bị sốt ? – Chị Lê lẩm bẩm hỏi nhỏ trong miệng.
_Nếu thế, cậu hãy nhanh đưa cô ấy vào bệnh viện đi ! – Chị Phương sốt ruột giục Đức Hải.
Thằng bé chạy theo Đức Hải.
_Chú có thể cho cháu đi cùng chú đến bệnh viện được không ?
Sợ Đức Hải từ chối không cho mình đi, thằng bé nói thêm.
_Cháu sẽ không làm gì đâu, đến bệnh viện cháu sẽ ngoan ngoãn ngồi im một chỗ. Chú cho cháu đi chú nhé, nếu phải ở nhà c

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đêm tân hôn tủi nhục, chưa kịp cởi váy cưới đã ăn tát của chồng chỉ vì trò giỡn quá trớn của đám bạn thân

Đang ân ái chồng khựng lại hỏi: ‘Phản bội thì ngủ trên sàn nhà là đúng rồi, nhưng dưới này lạnh lắm đúng không?’

Tát vợ cháy má khi thấy cô ấy đề nghị: “Anh đừng cho mẹ lên đây nữa, lên lần nào bà cũng ăn nhiều” và cái kết không ngờ

Chồng bị tai nạn nằm liệt giường, thương vợ còn trẻ nên tìm mọi cách đuổi đi ai ngờ

“Lấy chồng là hết quan hệ với bố mẹ đẻ, mày dám về đấy nữa tao chôn sống!”