và hành động của mình, hắn mới bộc lộ cho tôi thấy con người thật bị dấu kín bên trong của hắn ?
Tất cả không phải đã quá rõ ràng rồi sao, nếu tôi không có nét gì đó giống với Kim Loan, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ để ý đến tôi. Cất trả khung ảnh vào vị trí cũ, tôi loạng choạng cố đứng cho thật thẳng, mắt tôi mông lung và mờ mịt nhìn khắp căn phòng. Nơi đây tràn ngập mùi vị của hạnh phúc lứa đôi. Đã năm năm trôi qua rồi, nhưng Đức Tiến vẫn lưu giữ lại hình ảnh và kí ức về Kim Loan.
Tôi chỉ là một người đến sau, là người thế thân cho cô ấy. Vị trí của tôi trong lòng hắn không hề vững chắc, mà luôn có nguy cơ đổ vỡ. Chỉ cần cô ấy trở về và xuất hiện trước mặt hắn, hắn sẽ quên ngay tôi, và gạt tôi sang một bên.
Lòng tôi đau nhói, ngực tôi co thắt lại, tôi không thể thở được, nước mắt lăn dài trên má. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một thế thân của ai đó, nhưng hiện giờ tôi mới hiểu rằng may mắn nào có đến quá dễ dàng với tôi như thế.
Những lời mà Đức Tiến nói với tôi đều là dối trá và lừa đảo. Có thể hắn có thích tôi, nhưng yêu thì không. Hắn chưa bao giờ yêu tôi, người mà hắn yêu vẫn mãi là Kim Loan.
Chậm chạm, tôi từng bước tiến đến gần cánh cửa dẫn ra khỏi phòng ngủ của Đức Tiến, tôi không có dũng khí ở đây thêm một lúc nào nữa. Cảm giác nghẹt thở và u uất đang bủa vây lấy tôi.
Đóng cửa, tôi lê tấm thân mệt mỏi rã rời về phía phòng ngủ của mình. Lúc này tôi muốn được yên tĩnh một mình, muốn nằm im trên giường, muốn nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ giữa hai chúng tôi.
Cũng may, sáng nay hắn đã rời khỏi nhà từ rất sớm, nếu không tôi sẽ không có dũng khí để đối diện với hắn.
Nằm trên giường, tay gác trên trán, mắt nhìn thẳng lên trần nhà, đầu tôi nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia. Càng nghĩ, tôi càng rơi vào bế tắc, càng không thể suy nghĩ thông suốt được bất cứ vấn đề gì mà chỉ làm cho chính bản thân mình thêm mệt mỏi và thêm suy sụp.
Đức Tiến là mối tình đầu của tôi, là người đã cho tôi niềm tin và hy vọng. Nay tôi bỗng phát hiện ra, tất cả mọi việc mà hắm làm cho tôi, đều xuất phát từ giả dối và không thành thật.
Tôi biết mình không xứng với hắn, cũng không thể so sánh được với người vợ trước của hắn. Nhưng khi đã yêu, người con gái nào chẳng mong muốn, người mình yêu sẽ yêu mình một cách trọn vẹn và không nghĩ về một cô gái khác.
Nếu Đức Tiến không yêu tôi, và chỉ coi tôi là một người em gái trẻ con cần được chăm sóc và bảo vệ, tôi sẽ không oán trách và hận hắn nhiều như cảm giác mình chỉ là người thay thế của vợ hắn.
Nước mắt vừa mới ngừng, vì không thể tự chủ được lại lăn dài trên má. Không biết từ khi nào, từ bao giờ, tôi đã trở thành một cô gái đa sầu, đa cảm, một kẻ hay khóc và hay rơi lệ. Tôi đã khóc, đã đau lòng vì hai người đàn ông nhà họ Trương.
Đức Tiến là người tôi yêu thật lòng, là người đã ban cho tôi giấc mơ mình có thể biến thành một nàng công chúa Lọ Lem. Còn Đức Hải là người đã mang lại cho tôi những cảm giác trước nay tôi chưa từng có.
Tôi không biết mình nên làm gì bây giờ. Tôi có nên hỏi và nói rõ ràng mọi chuyện với Đức Tiến không, hay là tôi không nên nói gì cả ?
Nghiêng người, chân tay tôi co lại. Vò đầu bứt tóc, tôi muốn điên lên. Tại sao mọi chuyện lại trở nên rắc rối và khó giải quyết thế này ?
Bây giờ không chỉ có một mình tôi dính vào scandal tình ái với Đức Hải, mà ngay cả Đức Tiến cũng trở nên lạ lẫm kể từ lúc hắn nhận được cú điện thoại của một người lạ mặt vào buổi tối hôm kia. Tôi giờ rất tò mò muốn biết, người đã gọi điện cho hắn là ai, người đã khiến hắn thay đổi là người có quan hệ với hắn như thế nào ? Phải chăng đó là người mà hắn vẫn nhớ thương và mong chờ người đó có thể trở về theo từng giờ, theo từng phút ?
Buổi trưa, Đức Tiến cũng không trở về ăn cơm cùng với tôi và thằng bé. Hắn đang rơi vào khủng khoảng về mặt tinh thần, nên hắn muốn tránh mặt tôi một cách triệt để.
Tôi định gọi điện thoại cho hắn, nhưng cuối cùng tôi lại không gọi. Sau khi đã biết được sự thật, tôi không biết phải nói gì với hắn, cũng không muốn đối mặt với hắn. Tôi rất sợ hắn sẽ nói cho tôi biết, hắn tiếp cận tôi vì tôi có ngoại hình giống với vợ hắn. Mặc dù tôi đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao, nhưng tôi vẫn muốn tránh, vẫn muốn cho mình một hy vọng, dù tôi biết điều này là hoàn toàn không có khả năng.
Ngồi đối diện với tôi trên bàn ăn, thằng bé vừa ăn cơm vừa để ý đến khuôn mặt xanh xao và hốc hác của tôi.
_Chị đã gặp phải chuyện gì đúng không ? – Thằng bé quan tâm hỏi.
Tôi gượng cười, mi mắt cụp xuống. Tôi không muốn thằng bé biết tôi đang suy nghĩ gì ở trong đầu, cũng không muốn nói cho nó hiểu rõ nguyên nhân tại sao.
_Không có chuyện gì quan trọng đâu. Chẳng qua tôi hôm qua, chị không ngủ được.
Thằng bé tỉ mỉ quan sát từng biểu hiện, thái độ và cử chỉ của tôi.
_Chị đã suy nghĩ về vấn đề gì mà đến nỗi không thể ngủ được ?
Đáp lại lời nói quan tâm của thằng bé, nụ cười trên môi tôi càng gượng gạo.
_Người lớn có nhiều chuyện để suy nghĩ và tính toán. Dù chị có nói cho em nghe, em cũng không hiểu được đâu.
Thằng bé bĩu môi, mắt nó sáng ngời nhìn tôi.
_Một người có tính cách trẻ con, ham ăn và ham ngủ giống hệt một con heo như chị, cũng có lúc rơi vào suy tư đến không thể ngủ được kia à ?
Nghe giọng điệu châm chọc của thằng bé, đang buồn rầu và không muốn nói chuyện, tôi cũng phải vênh mặt lên để cãi lý với nó.
_Đã nói em trẻ con không hiểu chuyện rồi, sao em còn cố hỏi chị để làm gì. Ngay cả, em có nói móc chị, chị cũng nhất quyết không nói cho em nghe nguyên nhân tại sao.
_Không cần ! – Thằng bé cộc lốc đáp. _ Em nghĩ những gì mà chị đang tính toán ở trong đầu, chị là mấy chuyện tầm phào trẻ con. _ Thằng bé chơi trò khích tướng với tôi.
Tôi bực mình vằn mắt nhìn thằng bé, mồm tôi phồng to như một con cóc đang cố so bụng mình với bụng của một con bò.
Thằng bé ung dung ngồi ăn cơm, mắt nó giễu cợt nhìn tôi, còn miệng nó thỉnh thoảng lại nhếch lên tỏ vẻ coi thường.
Tôi khóc không ra nước mắt. Thật không ngờ ! Ba người đàn ông nhà họ Trương đều biết cách để hành hạ tôi. Tôi không hiểu kiếp trước mình đã nợ nần gì họ, mà kiếp này, số phận xui xẻo của tôi phải dính chặt với họ thế này. Buổi tối
Sân vườn dày đặc sương mù, đâu đó có tiếng ve kêu nhè nhẹ, chim chóc vỗ cánh bay qua.Trời mưa nhỏ, nhẹ nhàng mềm mại mà trong suốt, không khí tươi mới giống hệt như khung cảnh trong mơ.
Nhưng tôi làm gì có tinh thần để thưởng thức khung cảnh đó.
Từ sáng đến giờ, tôi giống như một con búp bê để mặc cho nỗi đau chôn sâu trong lòng kiểm soát mọi suy nghĩ và cảm giác của bản thân.
Đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá, tay tôi vuốt ve từng cánh hoa hồng đang tỏa hương thơm nồng.
Có nhiều lúc tôi tự hỏi tình là gì, mà tôi phải khổ sở và mệt mỏi thế này. Tại sao người tôi yêu lại không yêu tôi, còn người yêu tôi, tôi lại không thể đáp lại tình cảm của người đó ?
Cánh hoa hồng bị bứt ra khỏi nụ hoa, màu sắc đỏ thắm của cánh hoa tương phản với màu trắng trong lòng bàn tay tôi. Màu đỏ là màu của máu, là màu của sự sống, cũng mang lại tang thương cho con người.
Áp cánh hoa hồng vào lồng ngực, nhắm mắt lại, tôi lắng nghe tiếng nhịp đập trong trái tim mình.
Bình bịch ! Nhịp tim tôi
Tất cả không phải đã quá rõ ràng rồi sao, nếu tôi không có nét gì đó giống với Kim Loan, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ để ý đến tôi. Cất trả khung ảnh vào vị trí cũ, tôi loạng choạng cố đứng cho thật thẳng, mắt tôi mông lung và mờ mịt nhìn khắp căn phòng. Nơi đây tràn ngập mùi vị của hạnh phúc lứa đôi. Đã năm năm trôi qua rồi, nhưng Đức Tiến vẫn lưu giữ lại hình ảnh và kí ức về Kim Loan.
Tôi chỉ là một người đến sau, là người thế thân cho cô ấy. Vị trí của tôi trong lòng hắn không hề vững chắc, mà luôn có nguy cơ đổ vỡ. Chỉ cần cô ấy trở về và xuất hiện trước mặt hắn, hắn sẽ quên ngay tôi, và gạt tôi sang một bên.
Lòng tôi đau nhói, ngực tôi co thắt lại, tôi không thể thở được, nước mắt lăn dài trên má. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một thế thân của ai đó, nhưng hiện giờ tôi mới hiểu rằng may mắn nào có đến quá dễ dàng với tôi như thế.
Những lời mà Đức Tiến nói với tôi đều là dối trá và lừa đảo. Có thể hắn có thích tôi, nhưng yêu thì không. Hắn chưa bao giờ yêu tôi, người mà hắn yêu vẫn mãi là Kim Loan.
Chậm chạm, tôi từng bước tiến đến gần cánh cửa dẫn ra khỏi phòng ngủ của Đức Tiến, tôi không có dũng khí ở đây thêm một lúc nào nữa. Cảm giác nghẹt thở và u uất đang bủa vây lấy tôi.
Đóng cửa, tôi lê tấm thân mệt mỏi rã rời về phía phòng ngủ của mình. Lúc này tôi muốn được yên tĩnh một mình, muốn nằm im trên giường, muốn nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ giữa hai chúng tôi.
Cũng may, sáng nay hắn đã rời khỏi nhà từ rất sớm, nếu không tôi sẽ không có dũng khí để đối diện với hắn.
Nằm trên giường, tay gác trên trán, mắt nhìn thẳng lên trần nhà, đầu tôi nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia. Càng nghĩ, tôi càng rơi vào bế tắc, càng không thể suy nghĩ thông suốt được bất cứ vấn đề gì mà chỉ làm cho chính bản thân mình thêm mệt mỏi và thêm suy sụp.
Đức Tiến là mối tình đầu của tôi, là người đã cho tôi niềm tin và hy vọng. Nay tôi bỗng phát hiện ra, tất cả mọi việc mà hắm làm cho tôi, đều xuất phát từ giả dối và không thành thật.
Tôi biết mình không xứng với hắn, cũng không thể so sánh được với người vợ trước của hắn. Nhưng khi đã yêu, người con gái nào chẳng mong muốn, người mình yêu sẽ yêu mình một cách trọn vẹn và không nghĩ về một cô gái khác.
Nếu Đức Tiến không yêu tôi, và chỉ coi tôi là một người em gái trẻ con cần được chăm sóc và bảo vệ, tôi sẽ không oán trách và hận hắn nhiều như cảm giác mình chỉ là người thay thế của vợ hắn.
Nước mắt vừa mới ngừng, vì không thể tự chủ được lại lăn dài trên má. Không biết từ khi nào, từ bao giờ, tôi đã trở thành một cô gái đa sầu, đa cảm, một kẻ hay khóc và hay rơi lệ. Tôi đã khóc, đã đau lòng vì hai người đàn ông nhà họ Trương.
Đức Tiến là người tôi yêu thật lòng, là người đã ban cho tôi giấc mơ mình có thể biến thành một nàng công chúa Lọ Lem. Còn Đức Hải là người đã mang lại cho tôi những cảm giác trước nay tôi chưa từng có.
Tôi không biết mình nên làm gì bây giờ. Tôi có nên hỏi và nói rõ ràng mọi chuyện với Đức Tiến không, hay là tôi không nên nói gì cả ?
Nghiêng người, chân tay tôi co lại. Vò đầu bứt tóc, tôi muốn điên lên. Tại sao mọi chuyện lại trở nên rắc rối và khó giải quyết thế này ?
Bây giờ không chỉ có một mình tôi dính vào scandal tình ái với Đức Hải, mà ngay cả Đức Tiến cũng trở nên lạ lẫm kể từ lúc hắn nhận được cú điện thoại của một người lạ mặt vào buổi tối hôm kia. Tôi giờ rất tò mò muốn biết, người đã gọi điện cho hắn là ai, người đã khiến hắn thay đổi là người có quan hệ với hắn như thế nào ? Phải chăng đó là người mà hắn vẫn nhớ thương và mong chờ người đó có thể trở về theo từng giờ, theo từng phút ?
Buổi trưa, Đức Tiến cũng không trở về ăn cơm cùng với tôi và thằng bé. Hắn đang rơi vào khủng khoảng về mặt tinh thần, nên hắn muốn tránh mặt tôi một cách triệt để.
Tôi định gọi điện thoại cho hắn, nhưng cuối cùng tôi lại không gọi. Sau khi đã biết được sự thật, tôi không biết phải nói gì với hắn, cũng không muốn đối mặt với hắn. Tôi rất sợ hắn sẽ nói cho tôi biết, hắn tiếp cận tôi vì tôi có ngoại hình giống với vợ hắn. Mặc dù tôi đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao, nhưng tôi vẫn muốn tránh, vẫn muốn cho mình một hy vọng, dù tôi biết điều này là hoàn toàn không có khả năng.
Ngồi đối diện với tôi trên bàn ăn, thằng bé vừa ăn cơm vừa để ý đến khuôn mặt xanh xao và hốc hác của tôi.
_Chị đã gặp phải chuyện gì đúng không ? – Thằng bé quan tâm hỏi.
Tôi gượng cười, mi mắt cụp xuống. Tôi không muốn thằng bé biết tôi đang suy nghĩ gì ở trong đầu, cũng không muốn nói cho nó hiểu rõ nguyên nhân tại sao.
_Không có chuyện gì quan trọng đâu. Chẳng qua tôi hôm qua, chị không ngủ được.
Thằng bé tỉ mỉ quan sát từng biểu hiện, thái độ và cử chỉ của tôi.
_Chị đã suy nghĩ về vấn đề gì mà đến nỗi không thể ngủ được ?
Đáp lại lời nói quan tâm của thằng bé, nụ cười trên môi tôi càng gượng gạo.
_Người lớn có nhiều chuyện để suy nghĩ và tính toán. Dù chị có nói cho em nghe, em cũng không hiểu được đâu.
Thằng bé bĩu môi, mắt nó sáng ngời nhìn tôi.
_Một người có tính cách trẻ con, ham ăn và ham ngủ giống hệt một con heo như chị, cũng có lúc rơi vào suy tư đến không thể ngủ được kia à ?
Nghe giọng điệu châm chọc của thằng bé, đang buồn rầu và không muốn nói chuyện, tôi cũng phải vênh mặt lên để cãi lý với nó.
_Đã nói em trẻ con không hiểu chuyện rồi, sao em còn cố hỏi chị để làm gì. Ngay cả, em có nói móc chị, chị cũng nhất quyết không nói cho em nghe nguyên nhân tại sao.
_Không cần ! – Thằng bé cộc lốc đáp. _ Em nghĩ những gì mà chị đang tính toán ở trong đầu, chị là mấy chuyện tầm phào trẻ con. _ Thằng bé chơi trò khích tướng với tôi.
Tôi bực mình vằn mắt nhìn thằng bé, mồm tôi phồng to như một con cóc đang cố so bụng mình với bụng của một con bò.
Thằng bé ung dung ngồi ăn cơm, mắt nó giễu cợt nhìn tôi, còn miệng nó thỉnh thoảng lại nhếch lên tỏ vẻ coi thường.
Tôi khóc không ra nước mắt. Thật không ngờ ! Ba người đàn ông nhà họ Trương đều biết cách để hành hạ tôi. Tôi không hiểu kiếp trước mình đã nợ nần gì họ, mà kiếp này, số phận xui xẻo của tôi phải dính chặt với họ thế này. Buổi tối
Sân vườn dày đặc sương mù, đâu đó có tiếng ve kêu nhè nhẹ, chim chóc vỗ cánh bay qua.Trời mưa nhỏ, nhẹ nhàng mềm mại mà trong suốt, không khí tươi mới giống hệt như khung cảnh trong mơ.
Nhưng tôi làm gì có tinh thần để thưởng thức khung cảnh đó.
Từ sáng đến giờ, tôi giống như một con búp bê để mặc cho nỗi đau chôn sâu trong lòng kiểm soát mọi suy nghĩ và cảm giác của bản thân.
Đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá, tay tôi vuốt ve từng cánh hoa hồng đang tỏa hương thơm nồng.
Có nhiều lúc tôi tự hỏi tình là gì, mà tôi phải khổ sở và mệt mỏi thế này. Tại sao người tôi yêu lại không yêu tôi, còn người yêu tôi, tôi lại không thể đáp lại tình cảm của người đó ?
Cánh hoa hồng bị bứt ra khỏi nụ hoa, màu sắc đỏ thắm của cánh hoa tương phản với màu trắng trong lòng bàn tay tôi. Màu đỏ là màu của máu, là màu của sự sống, cũng mang lại tang thương cho con người.
Áp cánh hoa hồng vào lồng ngực, nhắm mắt lại, tôi lắng nghe tiếng nhịp đập trong trái tim mình.
Bình bịch ! Nhịp tim tôi

