i tôi, tôi kinh hoàng mím chặt môi, mắt tôi đau xót nhìn hắn.
Lúc này, thần trí của hắn không được tỉnh táo, nên hắn mới nhẫm lẫn tôi là vợ của hắn, là người mà hắn muốn chạm vào, muốn ôm và muốn hôn.
Tôi rút cuộc là thứ gì, tôi chỉ là người thay thế cho vợ hắn thôi sao ? Không ! Không được ! Tôi không muốn bị thất thân khi hắn không hiểu hắn đang làm gì, và coi tôi là một cô gái khác.
Tôi ra sức đẩy hắn, môi tôi cắn mạnh vào môi hắn. Tôi hy vọng khi hắn bị đau, hắn sẽ phần nào lấy lại được sự tỉnh táo thường ngày.
Vì tôi cắn không nhẹ, nên hắn phải buông tôi ra.
Tôi run rẩy đứng bật dậy, và chạy thật nhanh ra khỏi phòng. Tôi vừa chạy vừa khóc nức nở, tay tôi không ngừng quẹt nước mắt.
Tôi thấy mình chẳng khác gì một con ngốc, một kẻ đần độn nhất trên đời. Giờ thì hết cả rồi, chàng hoàng tử trong lòng tôi không hề yêu tôi, hắn chỉ xem tôi là một luồng gió mới mang lại chút niềm vui và cảm giác hưng phấn nhất thời mà thôi. Đến khi vợ hắn trở về, hắn không còn cần tôi nữa.
Đóng rầm cửa phòng lại, tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, đầu tôi dựa vào cánh cửa gỗ, nước mắt tôi tuôn như mưa, mặt tôi nhợt nhạt giống như xác chết, cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Từng mũi dao sắc nhọn không ngừng cứa và đâm sâu vào trái tim mỏng manh yếu ớt của tôi. Bóng tôi đang nuốt chừng lấy tôi, tôi nghĩ rằng mình sắp chết rồi. Sáng hôm sau, mặc dù đã hơn sáu giờ, nhưng tôi vẫn còn nằm nướng ở trên giường, tôi không muốn dậy, cũng không có dũng khí đối mặt với Đức Tiến.
Tôi không biết hắn có nhớ được một chút gì chuyện xảy ra vào đêm hôm qua không, hay là hắn đã quên hết sạch rồi. Tôi thường nghe nói, một người khi uống say, sẽ không nhớ được chuyện gì xảy ra, cũng giống như tính cách kì lạ thích hôn người khác của Tuyết Ngân.
Tôi nằm im ở trên giường, tay gác lên trán, mắt nhìn thẳng lên trần nhà, đầu nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia, nước mắt đã cạn khô. Cả đêm hôm qua, tôi không ngủ được, cũng đã khóc quá nhiều, tôi đã khóc đến kiệt sức.
Đây là mối tình đầu của tôi, tôi đã dồn hết mọi tình cảm, mọi mong ước và khát khao của mình vào đó, tôi đã yêu bằng cả trái tim, tôi đã không giữ được thứ gì cho riêng mình.
Từ trước đến nay, tôi vẫn không tin là có một tình yêu vĩnh cửu ở trên đời, cũng không muốn tin tưởng bất cứ một người con trai nào cả, nên tôi đã sống 25 mà không yêu ai, cũng không thích bất cứ một ai cho đến khi tôi gặp hắn.
Đức Tiến đã cho tôi hy vọng, cho tôi niềm tin vào cuộc đời này. Nhờ có hắn, tôi mới có cảm giác gia đình, mới được gặp thằng bé. Nhưng đến nay, mọi thứ tốt đẹp đó đã hoàn toàn sụp đổ. Tôi thấy mình chẳng khác gì một con ngốc khi tin rằng chàng hoàng tử sẽ yêu một nàng công chúa Lọ lem. Tôi đã quá khờ dại khi nghĩ mình có khả năng thay thế được vợ hắn.
Đã năm năm trôi qua rồi, hắn vẫn yêu và vẫn nhớ đến vợ hắn, trong trái tim hắn vẫn dành một chỗ trống không thể thay thế được cho vợ hắn.
Tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần rằng, rút cuộc tôi là gì của hắn, tôi có quan trọng không, có thể trở thành một người phụ nữ của hắn không, hay tôi không là gì cả, tôi bất quá chỉ là một trò chơi của hắn thôi.
Lúc đầu, tôi rất hận và căm ghét hắn, vì hắn dám lừa dối tôi. Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ lại, tôi không còn hận và căm ghét hắn nữa. Từ trước đến nay, hắn chưa từng lợi dụng tôi, cũng không đối xử tàn nhẫn và lạnh lùng với tôi, hắn cho tôi một cuộc sống đầy đủ, mang lại niềm vui và nụ cười cho tôi, hắn còn nhiều lần cứu và bảo vệ tôi. Hắn là người có ơn với tôi.
Chỉ có tôi là cô gái đa tình, nên tôi mới yêu và có tình cảm với hắn. Tôi đã yêu đơn phương hắn.
_Cộc ! Cộc !
Tiếng gõ cửa đã cắt ngang suy nghĩ của tôi.
Tôi tưởng người đang gõ cửa là hắn, nên không dám lên tiếng.
_Khánh Băng ! Em đã dậy chưa ? – Chị Phương lên tiếng hỏi tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi biết người đó không phải là hắn.
_Em dậy rồi ! –Tôi mệt mỏi trả lời.
_Chị vào được chứ ?
_Vâng, chị vào đi .
Chị Phương mở cửa, rồi bước vào trong. Thấy tôi vẫn còn nằm ở trên giường, chị cau mày.
_Em không sao chứ ? Sao trông mặt mũi em hốc hác và xanh xao mệt mỏi thế kia ?
_Em không sao. – Tôi gượng cười đáp. Mặc dù biết không thể che dấu được con mắt quan sát sắc bén của chị, nhưng ít ra nụ cười gương gạo của tôi, cũng khiến chị an tâm hơn.
Chị ngồi xuống mép giường, mắt chị lo âu nhìn tôi.
_Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì đúng không em ?
Tôi bối rối không dám nhìn vào mắt chị. Đôi mắt sắc bén của chị như muốn lột trần hết tất cả mọi suy nghĩ của tôi.
_Không có chuyện gì xảy ra đâu. Đức Tiến chỉ hơi say rượu thôi.
Chị Phương nghe tôi xác nhận lại mọi chuyện, cơ thể căng cứng của chị dần thả lỏng.
_Nếu không có chuyện gì xảy ra, tại sao sáng nay mặt em trông giống như một người mấy tuần không được ngủ ngon và gặp toàn ác mộng như thế ?
_Em có chuyện khó nghĩ mà chị. – Tôi nở một nụ cười chua chát. Tôi làm sao có thể ngủ được khi mà chính tai mình nghe thấy Đức Tiến tha thiết gọi tên một người con khác khi đang nắm tay và ôm ấp mình. Tối hôm qua nếu không phải do tôi cắn mạnh vào môi hắn, không biết còn xảy ra chuyện gì nữa.
_Em đang nghĩ gì thế ?
Đang rơi vào trầm tư, tôi giật mình ngước mắt lên nhìn chị.
_Em không nghĩ gì cả ? Đức Tiến đã dậy chưa hả chị ?
_Ông chủ đã rời khỏi nhà từ sáng sớm rồi.
_Anh ấy đã đi rồi sao ? – Tôi kinh ngạc hỏi lại chị.
_Đúng, ông chủ đã đi đúng vào lúc chị dậy để nấu cơm sáng cho cả nhà.
Tôi im lặng không nói thêm một câu gì nữa.
Vậy là đã rõ, hắn cố tình tránh mặt tôi. Hắn vì không muốn gặp tôi và ăn sáng cùng với tôi, nên mới phải đi vội vàng như thế. Xem ra tâm trạng của hắn vào lúc này cũng hỗn loạn và rối bời chẳng khác gì tôi. Hắn đang phân không biết nên chọn tôi hay là Kim Loan.
Vén chăn sang một bên, tôi cương quyết rời khỏi giường. Hắn đã đi rồi, nên tôi không cần phải tự nhốt mình trong phòng nữa.
_Em có muốn ăn sáng bây giờ không để chị dọn ?
_Chị cho em hỏi, thằng bé đã dậy chưa ?
_Thằng bé đã dậy được một lúc rồi.
_Nếu thế chị làm ơn dọn cơm cho em và thằng bé ăn.
Chị Phương đứng lên, chị mỉm cười chào tôi, sau đó đi ra khỏi phòng.
Tôi suy yếu bước vào nhà tắm. Soi khuôn mặt hốc hác, hốc mắt đỏ hoe, mái tóc rối bù của mình trong gương, tôi tự giễu chính mình. Không ngờ cũng có ngày, tôi vì một chàng trai mà tự hành hạ bản thân mình đến nông nỗi này. Từ lúc bước vào nhà Đức Tiến, tôi không biết gì về cuộc sống riêng tư của hắn cả. Xảy ra chuyện vào đêm hôm qua, đã cảnh tỉnh tôi rất nhiều. Đã đến lúc tôi phải tìm hiểu về đời sống cá nhân của hắn. Tôi muốn biết, vợ hắn là ai, trông như thế nào, và vì lí do gì hai người lại li hôn với nhau. Tôi không muốn sống mập mờ, để rồi mai sau lại phải hối hận vì quyết định ngu ngốc của ngày hôm nay.
Trong nhà bếp, thằng bé ngồi đối diện với tôi.
Tôi cẩn gỡ hết xương cá, sau đó gắp cho thằng bé một khúc cá nhỏ.
_Ăn đi nhóc ! Cá nướng ngon lắm !
Thằng bé đón nhận lấy khúc cá của tôi. Cầm lấy đũa, nó liền gắp một ít, rồi cho lên miệng.
Từ lúc sống với thằng bé, tôi đã biết được sở thích ăn uống, cũng như tính cách của thằng bé. Tôi và nó giờ giống như một đôi bạn thân, đi đâu và làm gì cũng có nhau.
Tôi ngập ngừng nhìn thằng bé, tôi muốn hỏ
Lúc này, thần trí của hắn không được tỉnh táo, nên hắn mới nhẫm lẫn tôi là vợ của hắn, là người mà hắn muốn chạm vào, muốn ôm và muốn hôn.
Tôi rút cuộc là thứ gì, tôi chỉ là người thay thế cho vợ hắn thôi sao ? Không ! Không được ! Tôi không muốn bị thất thân khi hắn không hiểu hắn đang làm gì, và coi tôi là một cô gái khác.
Tôi ra sức đẩy hắn, môi tôi cắn mạnh vào môi hắn. Tôi hy vọng khi hắn bị đau, hắn sẽ phần nào lấy lại được sự tỉnh táo thường ngày.
Vì tôi cắn không nhẹ, nên hắn phải buông tôi ra.
Tôi run rẩy đứng bật dậy, và chạy thật nhanh ra khỏi phòng. Tôi vừa chạy vừa khóc nức nở, tay tôi không ngừng quẹt nước mắt.
Tôi thấy mình chẳng khác gì một con ngốc, một kẻ đần độn nhất trên đời. Giờ thì hết cả rồi, chàng hoàng tử trong lòng tôi không hề yêu tôi, hắn chỉ xem tôi là một luồng gió mới mang lại chút niềm vui và cảm giác hưng phấn nhất thời mà thôi. Đến khi vợ hắn trở về, hắn không còn cần tôi nữa.
Đóng rầm cửa phòng lại, tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, đầu tôi dựa vào cánh cửa gỗ, nước mắt tôi tuôn như mưa, mặt tôi nhợt nhạt giống như xác chết, cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Từng mũi dao sắc nhọn không ngừng cứa và đâm sâu vào trái tim mỏng manh yếu ớt của tôi. Bóng tôi đang nuốt chừng lấy tôi, tôi nghĩ rằng mình sắp chết rồi. Sáng hôm sau, mặc dù đã hơn sáu giờ, nhưng tôi vẫn còn nằm nướng ở trên giường, tôi không muốn dậy, cũng không có dũng khí đối mặt với Đức Tiến.
Tôi không biết hắn có nhớ được một chút gì chuyện xảy ra vào đêm hôm qua không, hay là hắn đã quên hết sạch rồi. Tôi thường nghe nói, một người khi uống say, sẽ không nhớ được chuyện gì xảy ra, cũng giống như tính cách kì lạ thích hôn người khác của Tuyết Ngân.
Tôi nằm im ở trên giường, tay gác lên trán, mắt nhìn thẳng lên trần nhà, đầu nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia, nước mắt đã cạn khô. Cả đêm hôm qua, tôi không ngủ được, cũng đã khóc quá nhiều, tôi đã khóc đến kiệt sức.
Đây là mối tình đầu của tôi, tôi đã dồn hết mọi tình cảm, mọi mong ước và khát khao của mình vào đó, tôi đã yêu bằng cả trái tim, tôi đã không giữ được thứ gì cho riêng mình.
Từ trước đến nay, tôi vẫn không tin là có một tình yêu vĩnh cửu ở trên đời, cũng không muốn tin tưởng bất cứ một người con trai nào cả, nên tôi đã sống 25 mà không yêu ai, cũng không thích bất cứ một ai cho đến khi tôi gặp hắn.
Đức Tiến đã cho tôi hy vọng, cho tôi niềm tin vào cuộc đời này. Nhờ có hắn, tôi mới có cảm giác gia đình, mới được gặp thằng bé. Nhưng đến nay, mọi thứ tốt đẹp đó đã hoàn toàn sụp đổ. Tôi thấy mình chẳng khác gì một con ngốc khi tin rằng chàng hoàng tử sẽ yêu một nàng công chúa Lọ lem. Tôi đã quá khờ dại khi nghĩ mình có khả năng thay thế được vợ hắn.
Đã năm năm trôi qua rồi, hắn vẫn yêu và vẫn nhớ đến vợ hắn, trong trái tim hắn vẫn dành một chỗ trống không thể thay thế được cho vợ hắn.
Tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần rằng, rút cuộc tôi là gì của hắn, tôi có quan trọng không, có thể trở thành một người phụ nữ của hắn không, hay tôi không là gì cả, tôi bất quá chỉ là một trò chơi của hắn thôi.
Lúc đầu, tôi rất hận và căm ghét hắn, vì hắn dám lừa dối tôi. Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ lại, tôi không còn hận và căm ghét hắn nữa. Từ trước đến nay, hắn chưa từng lợi dụng tôi, cũng không đối xử tàn nhẫn và lạnh lùng với tôi, hắn cho tôi một cuộc sống đầy đủ, mang lại niềm vui và nụ cười cho tôi, hắn còn nhiều lần cứu và bảo vệ tôi. Hắn là người có ơn với tôi.
Chỉ có tôi là cô gái đa tình, nên tôi mới yêu và có tình cảm với hắn. Tôi đã yêu đơn phương hắn.
_Cộc ! Cộc !
Tiếng gõ cửa đã cắt ngang suy nghĩ của tôi.
Tôi tưởng người đang gõ cửa là hắn, nên không dám lên tiếng.
_Khánh Băng ! Em đã dậy chưa ? – Chị Phương lên tiếng hỏi tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi biết người đó không phải là hắn.
_Em dậy rồi ! –Tôi mệt mỏi trả lời.
_Chị vào được chứ ?
_Vâng, chị vào đi .
Chị Phương mở cửa, rồi bước vào trong. Thấy tôi vẫn còn nằm ở trên giường, chị cau mày.
_Em không sao chứ ? Sao trông mặt mũi em hốc hác và xanh xao mệt mỏi thế kia ?
_Em không sao. – Tôi gượng cười đáp. Mặc dù biết không thể che dấu được con mắt quan sát sắc bén của chị, nhưng ít ra nụ cười gương gạo của tôi, cũng khiến chị an tâm hơn.
Chị ngồi xuống mép giường, mắt chị lo âu nhìn tôi.
_Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì đúng không em ?
Tôi bối rối không dám nhìn vào mắt chị. Đôi mắt sắc bén của chị như muốn lột trần hết tất cả mọi suy nghĩ của tôi.
_Không có chuyện gì xảy ra đâu. Đức Tiến chỉ hơi say rượu thôi.
Chị Phương nghe tôi xác nhận lại mọi chuyện, cơ thể căng cứng của chị dần thả lỏng.
_Nếu không có chuyện gì xảy ra, tại sao sáng nay mặt em trông giống như một người mấy tuần không được ngủ ngon và gặp toàn ác mộng như thế ?
_Em có chuyện khó nghĩ mà chị. – Tôi nở một nụ cười chua chát. Tôi làm sao có thể ngủ được khi mà chính tai mình nghe thấy Đức Tiến tha thiết gọi tên một người con khác khi đang nắm tay và ôm ấp mình. Tối hôm qua nếu không phải do tôi cắn mạnh vào môi hắn, không biết còn xảy ra chuyện gì nữa.
_Em đang nghĩ gì thế ?
Đang rơi vào trầm tư, tôi giật mình ngước mắt lên nhìn chị.
_Em không nghĩ gì cả ? Đức Tiến đã dậy chưa hả chị ?
_Ông chủ đã rời khỏi nhà từ sáng sớm rồi.
_Anh ấy đã đi rồi sao ? – Tôi kinh ngạc hỏi lại chị.
_Đúng, ông chủ đã đi đúng vào lúc chị dậy để nấu cơm sáng cho cả nhà.
Tôi im lặng không nói thêm một câu gì nữa.
Vậy là đã rõ, hắn cố tình tránh mặt tôi. Hắn vì không muốn gặp tôi và ăn sáng cùng với tôi, nên mới phải đi vội vàng như thế. Xem ra tâm trạng của hắn vào lúc này cũng hỗn loạn và rối bời chẳng khác gì tôi. Hắn đang phân không biết nên chọn tôi hay là Kim Loan.
Vén chăn sang một bên, tôi cương quyết rời khỏi giường. Hắn đã đi rồi, nên tôi không cần phải tự nhốt mình trong phòng nữa.
_Em có muốn ăn sáng bây giờ không để chị dọn ?
_Chị cho em hỏi, thằng bé đã dậy chưa ?
_Thằng bé đã dậy được một lúc rồi.
_Nếu thế chị làm ơn dọn cơm cho em và thằng bé ăn.
Chị Phương đứng lên, chị mỉm cười chào tôi, sau đó đi ra khỏi phòng.
Tôi suy yếu bước vào nhà tắm. Soi khuôn mặt hốc hác, hốc mắt đỏ hoe, mái tóc rối bù của mình trong gương, tôi tự giễu chính mình. Không ngờ cũng có ngày, tôi vì một chàng trai mà tự hành hạ bản thân mình đến nông nỗi này. Từ lúc bước vào nhà Đức Tiến, tôi không biết gì về cuộc sống riêng tư của hắn cả. Xảy ra chuyện vào đêm hôm qua, đã cảnh tỉnh tôi rất nhiều. Đã đến lúc tôi phải tìm hiểu về đời sống cá nhân của hắn. Tôi muốn biết, vợ hắn là ai, trông như thế nào, và vì lí do gì hai người lại li hôn với nhau. Tôi không muốn sống mập mờ, để rồi mai sau lại phải hối hận vì quyết định ngu ngốc của ngày hôm nay.
Trong nhà bếp, thằng bé ngồi đối diện với tôi.
Tôi cẩn gỡ hết xương cá, sau đó gắp cho thằng bé một khúc cá nhỏ.
_Ăn đi nhóc ! Cá nướng ngon lắm !
Thằng bé đón nhận lấy khúc cá của tôi. Cầm lấy đũa, nó liền gắp một ít, rồi cho lên miệng.
Từ lúc sống với thằng bé, tôi đã biết được sở thích ăn uống, cũng như tính cách của thằng bé. Tôi và nó giờ giống như một đôi bạn thân, đi đâu và làm gì cũng có nhau.
Tôi ngập ngừng nhìn thằng bé, tôi muốn hỏ

