Thằng bé thở ra một hơi nhẹ nhõm, tay nó vuốt ngực.
_Chị làm em sợ chết khiếp. Nhìn sông nước mênh mông thế này, em thấy mình sắp sửa bị nước sông nhấn chìm xuống đến tận đáy.
Hiếm khi, thấy thằng bé tỏ ra nhát gan và sợ sệt thế này, đôi mắt tôi ánh lên những tia nhìn gian sảo, nụ cười trên môi tôi càng lúc càng trở nên đáng nghi. Tôi đang cười thầm trong lòng, tôi muốn dọa thằng bé một trận.
_Chúng ta phải dành cả ngày để đi làm từ thiện, nên không thể về nhà trước bốn giờ chiều. Hay là chị dành mấy tiếng ở đây để dạy em bơi nhé ?
Tôi vừa mới dứt lời, thằng bé nhảy lên như đỉa phải vôi.
_Không ! Em không muốn học bơi ở đây !
Tiếng hét thất thanh của thằng bé thu hút chú của tất cả mọi người. Họ đều chăm chú lắng nghe xem tiếng hét xuất phát từ đâu, và đang phỏng đoán xem có chuyện gì mà thằng bé lại hét to như thế.
Tôi một tay bịt miệng cười sặc sụa, một tay ôm lấy bụng. Tôi cố gắng ngăn tiếng cười đang dồn nén ở trong cổ họng ra ngoài. Tôi không muốn thằng bé nổi điên lên ở đây, rồi xông lên đá và mắng tôi luôn mồm.
Đứng ở phía sau lưng tôi và thằng bé, Đức Hải lắc đầu ngán ngẩm.
Thằng bé lúc này, mới để ý đến sự có mặt của Đức Hải. Ánh mắt nó nhìn Đức Hải rất kì lạ, nó không còn tự nhiên gọi chú, và nói chuyện với hắn giống như trước nữa. Nó đã dần tỏ ra xa cách và phòng bị.
Đức Hải cũng nhận ra thái độ không được bình thường của thằng bé. Họ là cha con, nên họ có những linh cảm tương thông hơn người bình thường.
_Cháu có thích quang cảnh ở xung đây không ? – Hắn nhẹ giọng hỏi.
_Không thích ! – Thằng bé thờ ơ đáp, nó cụp mắt không nhìn Đức Hải.
Tôi giật mình quay lại nhìn Đức Hải. Thấy hắn đang đứng lù lù ở sau lưng mình, tôi hốt hoảng hét lên một tiếng, và lùi ra sau hai bước.
Tôi đang đứng ở gần thành phà, chỉ cần hai bước chân cũng đủ để tôi ngã xuống sông. Sự xuất hiện không gây ra một tiếng động của hắn, đã khiến tôi chới với ngã ngửa ra sau.
Đức Hải vội kéo giật tôi vào lòng, tôi hoảng hốt ôm chặt lấy hắn, hai chân tôi co quắp giống hệt một con lười đang ôm chặt lấy một thân cây để ngủ.
Thằng bé tròn xoe mắt nhìn hai chúng tôi, còn chiếc miệng nhỏ xinh vừa mới kêu thét lên một tiếng khi thấy tôi sắp bị ngã xuống sông, vẫn chưa ngậm lại được khi nhìn chứng kiến cảnh ôm ấp thân mật của hai chúng tôi.
Tiếng hét của thằng bé, cộng với tiếng hét của tôi, đã khiến mọi người trên phà, di chuyển về phía sau.
Phóng viên và báo chí, thi nhau chụp ảnh và quay phim pha cứu nguy lãng mạng của Đức Hải, và cảnh ôm ấp của hai chúng tôi.
Họ rất phấn khích và kích động khi có thể lưu giữ lại được những thước phim và chụp được những bức ảnh có một không hai của chúng tôi. Giờ thì tôi dù có muốn phủ nhận không phải là bạn gái của hắn, cũng không có ai tin.
Cô nhi viện Trùng Khánh có diện tích khá rộng, nơi đây có hơn 100 đứa trẻ mồ côi.
Tôi đã không kìm nén được nước mắt khi thấy bọn trẻ trong cô nhi viện ùa chạy ra chào đón đoàn làm từ thiện chúng tôi.
Nhìn bọn trẻ, tôi lại nhớ lại hình ảnh khi mình còn sống ở trong tu viện ngày nào. Ngày trước, mỗi lần có một đoàn làm từ thiện đến thăm và tài trợ cho bọn trẻ không cha không mẹ như tôi, tôi lại có cảm giác mình đang được chúa trời ban cho một chút tình cảm ấm áp của nhân loại. Dù cha mẹ tôi không cần đến sự có mặt của tôi, nhưng vẫn còn có những con người tốt bụng quan tâm đến tôi.
Đã hơn một tháng rồi, tôi vẫn chưa có dịp được về thăm tu viện, thăm lại quê nhà. Không biết bọn trẻ dạo này sống thế nào, bọn chúng có còn nhớ đến tôi không ?
Hốc mắt tôi đỏ hoe, mũi tôi nghèn nghẹn, tôi xúc động không nói nên lời. Mặc dù biết công ty T&T nơi mà Đức Hải đang làm việc, bày ra việc làm từ thiện này một phần vì muốn tô điểm thêm cho danh tiếng của hắn, nhưng ít nhiều, họ cũng góp phần giúp cho cuộc sống của bọn trẻ ở đây bớt khó khăn và thiếu thốn.
Tay tôi nắm nhẹ lấy tay thằng bé, tôi mỉm cười bảo nó.
_Em thấy không, nơi đây cũng giống hệt với nơi mà chị từng sinh sống hồi nhỏ.
Thằng bé đứng lặng quan sát xung quanh, đôi mắt trẻ thơ của nó hiếu kì quan sát và đánh giá bọn trẻ đang bu quanh lấy chúng tôi vào giữa.
_Tu viện nơi mà chị sống, cũng rộng như thế này sao ?
Tôi gật đầu đáp.
_Ừ, tu viện cũng rộng như cô nhi viện này.
_Nếu thế, chắc là có rất nhiều bọn trẻ sống ở đó.
_Chị đã từng hứa là sẽ cho em đi thăm quê hương nơi chị được sinh ra và lớn lên, đến lúc em đó, em sẽ biết được thôi.
Khuôn mặt thằng bé háo hức và chờ mong, nó đang tưởng tượng đến cảnh được cùng tôi đi dạo khắp nơi, và cùng nhau thám hiểm những vùng đất lạ.
Tay nó bất giác run lên, nó lo sợ nhìn tôi.
_Nếu một mai kia, chị không còn sống ở bên cạnh em nữa thì sao ? Em không muốn xa chị.
Tôi cũng buồn bã và lo sợ chẳng kém gì thằng bé, tuy chỉ gặp và tiếp xúc với thằng bé trong vòng chưa đầy nửa tháng, nhưng tôi đã yêu thương nó thật lòng. Tôi muốn được chăm sóc và bảo vệ nó.
Tay tôi siết chặt lấy tay nó, tôi cố gắng nở một nụ cười trấn an thằng bé.
_Em đừng lo lắng, và đừng nghĩ ngợi gì cả. Chị tin rằng, chỉ cần hai chúng ta thật sự nhớ về nhau, thì dù có xa nhau, cũng sẽ nhanh chóng gặp lại thôi.
_Chị sẽ thường xuyên đến thăm em, khi chị xa em chứ ? – Thằng bé hỏi tôi với giọng chờ mong và hy vọng.
Tôi sụt sịt đáp.
_Tất nhiên rồi ! Em là bảo bối của chị, chị làm sao có thể không đến thăm em được.
_Thật chứ ? – Thằng bé cười tươi nhìn tôi.
_Một lời đã định !
Tôi dơ ngay ngón tay út lên, sau đó móc ngoéo vào ngón út của thằng bé. Tôi và thằng bé cùng mỉm cười, tôi nháy mắt với thằng bé.
Đứng ở bên cạnh, hai tay đút vào túi quần, Đức Hải chăm chú nhìn cảnh hai chúng tôi ước định với nhau.
_Hai người đã đùa nghịch xong rồi chứ ? Có muốn cùng tôi phát quà cho bọn trẻ ở đây không ? – Đức Hải đột nhiên lên tiếng cắt ngang trò nghịch ngợm của hai chúng tôi.
Tôi đứng thẳng lên, mắt chán ghét nhìn hắn.
_Anh không thể xuất hiện đúng vào lúc chúng tôi cần anh được hay sao, mà anh luôn luôn cắt ngang việc tốt của chúng tôi ?
_Việc tốt ? – Đức Hải cau mày, hắn không hiểu việc tốt mà tôi đang nói là việc gì. _Cô và thằng bé chỉ chơi trò của con nít, tôi đâu có phá hỏng nhã hứng của hai người.
Tôi nắm tay thằng bé, rồi dẫn nó đi. Tôi không muốn đứng ở đây để cãi nhau lôi thôi với tên dở hơi kia. Càng ngày tôi càng ghét tên kia thậm tệ.
Để thằng bé hiểu và làm quen với cuộc sống của tôi trước đây, tôi đã khuyến khích thằng bé cùng tôi phát quà cho bọn trẻ mồ côi ở đây.
Ban đầu, thằng bé rụt rè không muốn làm, nhưng về sau, được tôi dụ dỗ và không ngừng động viên, thằng bé đã hăng hái tham gia.
Nhận được nụ cười cảm ơn chân thành của bọn trẻ bằng tuổi mình, thằng bé đã cười vui vẻ và không còn thái độ rụt rè giống như ban đầu nữa.
Tôi tưởng Đức Hải chỉ là một tên công tử bột suốt ngày chỉ biết ngông cuồng ăn chơi, và không quan tâm đến ai cả, nhưng hôm nay, tôi mới biết, hắn không phải chỉ có cái vẻ bề ngoài.
Đức Hải cùng chúng tôi phát quà cho bọn trẻ, hắn thậm chí còn ôm, mỉm cười và xoa đầu bọn chúng. Không biết, hắn đã nói gì mà bọn trẻ cười khúc khích và bỏ chạy thật nhanh.
Tôi ngơ ngác, mắt mở to hết nhìn hắn rồi lại quay sang nhìn bọ trẻ đang cườ

