_Tôi không muốn chú xuất hiện ở nhà tôi nữa. Nếu không có việc gì, chú nên đi đi.
Đức Hải không chú ý đến thái độ muốn đuổi khách của Đức Tiến, hắn cũng không quan tâm Đức Tiến có chào đón mình không .
_Tôi cũng không muốn đến đây quấy rầy và làm phiền anh, nhưng hình như hai chúng ta còn có rất nhiều chuyện chưa nói rõ ràng với nhau.
Đức Hải đặt ly cà phê xuống bàn, ngả người ra sau ghế, hắn nhìn khắp một lượt.
_Nếu anh không muốn tôi đến đây thăm anh cũng không sao. Chỉ cần anh giao thằng bé và cô ấy cho tôi, tôi sẽ đi ngay lập tức. Còn nếu không, tôi sẽ đến đây hàng ngày.
Mặt Đức Tiến phút chốc trắng bệch, đôi mắt hắn đục ngàu, trông hắn còn thống khổ và đau đớn hơn cả ngày hôm qua.
_Chú…chú vừa mới nói gì ? – Đức Tiến run giọng hỏi, hắn đã hoàn toàn đánh mất phong độ và sự điềm tĩnh của ngày xưa.
_Tôi muốn anh giao thằng bé và cô ấy cho tôi. – Đức Hải sắc lạnh nhắc lại từng câu từng chữ cho Đức Tiến nghe.
Lòng bàn tay Đức Tiến đượm mồ hôi, ánh mắt hắn giống như một con sư tử vừa mới đi lạc ra khỏi lãnh thổ của mình. Trong nội tâm của hắn có biết bao nhiêu mũi dao đang cứa sâu vào trái tim và cơ thể hắn.
_Tôi…tôi thật sự không hiểu. – Đức Tiến khó nhọc lên tiếng, thanh âm của hắn vang ra xa giống như một tiếng chuông chùa đang báo hiệu một ngày sắp sửa tàn.
Ngồi bên cạnh thằng bé, tôi thấy tình huống bây giờ rất quỷ dị. Tại sao Đức Hải lại đòi mang thằng bé đi ? Thằng bé không phải là con của Đức Tiến sao ?
_Anh có cần tôi nhắc lại mấy câu nói lúc nãy không ? – Đức Hải chiếu đôi mắt thâm trầm và phẫn nộ vào Đức Tiến.
_Không…không cần .
Đức Tiến đã hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh hàng ngày, cũng mất luôn hình ảnh một người đàn ông tràn đầy tự tin và phong độ. Giờ đây trông hắn giống như một người vừa mới bị người khác bắt quả tang khi đang làm chuyện xấu.
_Nếu anh không cần tôi nhắc lại, thì anh hãy mau chóng làm theo lời tôi nói đi.
_Không được ! – Đức Tiến đột nhiên hét to lên. _ Tôi sẽ không bao giờ giao thằng bé và cô ấy cho chú. Chú không xứng đáng có được họ.
Đức Hải cười nhạt, đôi mắt chim ưng của hắn vẫn không rời khuôn mặt nhợt nhạt và lấm tấm mồ hôi của Đức Tiến.
_Anh muốn tôi làm rối tung mọi chuyện lên, thì anh mới chịu làm theo lời tôi nói chứ gì ? Tôi nói cho anh biết, tôi không còn là một chàng thanh niên 21 tuổi nữa. Tôi giờ đã 29 tuổi rồi, tôi đã phải trải qua biết bao nhiêu khó khăn và đau khổ mới sống xót đến ngày hôm nay. Tôi sẽ đòi lại những gì đáng nhẽ ra là phải thuộc về tôi. Anh nên chuẩn bị tinh thần cùng tôi tranh đấu đi.
Nói xong, Đức Hải quay sang nhìn tôi.
_Chúng ta đi thôi. Hôm nay có buổi làm từ thiện, nên cô cũng cần phải đi.
Đức Hải đã hoàn toàn biến thành một con người khác hẳn. Hắn không còn dáng vẻ cà phơ cà phất, mà hiện giờ hắn đã trở nên chĩnh chạc và đáng sợ hơn bao giờ hết.
_Tôi…tôi…! – Tôi lắp bắp nói không nên lời.
Việc hai anh em họ gây chiến với nhau, khiến một người thứ ba như tôi cảm thấy sợ hãi và lo sợ mãi không thôi. Mặc dù trong trận chiến này, tôi không phải là nguyên nhân chính, nhưng tôi vẫn mong hai người bọn họ có thể sống hòa thuận và yêu thương lẫn nhau.
_Thế nào, cô không muốn đi ? – Đức Hải thiếu kiên nhẫn hỏi tôi, thanh âm lạnh lùng và cao ngạo của hắn đang xuyên thấu vào lỗ tai tôi.
Tôi là một cô nhi, nên luôn muốn làm một việc gì đó cho bọn trẻ có hoàn cảnh giống như mình. Được đi làm từ thiện tôi rất vui, nhưng phải đi cùng Đức Hải với danh nghĩa vợ chưa cưới của hắn, khiến tôi thấy không thoải mái và bức bối.
Đức Hải nhếch mép cười, đôi mắt lạnh giá của hắn nhìn tôi không rời mắt, hắn đang muốn bóc trần tất cả mọi suy nghĩ trong đầu tôi.
_Cô không muốn đi, tôi cũng không ép.
Quay sang thằng bé, Đức Hải mỉm cười hỏi.
_Cháu có muốn đi cùng với chú không ?
Thằng bé ngồi im từ lúc nãy đến giờ. Nó chăm chú lắng nghe câu truyện của ba người lớn. Tuy rằng nó không hiểu vì lí do gì, Đức Hải lại muốn dẫn nó đi, và đòi quyền được chăm sóc nó, nhưng là trẻ con nó đã có một dự cảm thân thiết và gần gũi với Đức Hải.
_Chú muốn đưa cháu đến trại trẻ mồ côi ? – Thằng bé cẩn thận hỏi lại.
_Đúng ! Cháu có muốn đi không ?
Thằng bé len lén nhìn khuôn mặt trầm trọng và lo sợ của Đức Tiến. Thấy hắn nhìn mình như đang cố níu giữ một thứ gì đó trân quý, thằng bé bắt đầu do dự nửa muốn đi nửa lại không dám.
Đức Hải vẫn kiên nhẫn ngồi chờ nghe câu trả lời của hai chúng tôi.
Tôi cũng rơi vào khó xử không khác gì thằng bé. Giữa việc công và việc tư, tôi nên chọn làm việc nào trước. Tôi rất muốn đi làm từ thiện, nhưng lại không muốn đi cùng với Đức Hải, cũng không muốn Đức Tiến hiểu lầm tôi có tình cảm với Đức Hải. Tôi nhăn nhó khổ sở. Tôi không ngừng nhìu mày, tay vô thức đưa lên vuốt tóc, vầng trán thỉnh thoảng lại nhăn lại, như thể tôi đang suy nghĩ và đấu tranh nội tâm một cách mạnh mẽ và căng thẳng.
_Chú về đi ! – Thêm một lần nữa, Đức Tiến lại lên tiếng đuổi khách, thanh âm của hắn hơi run và hơi khàn. Đôi mắt không còn một độ ấm nào của hắn đã tố cáo hắn đang hốt hoảng, và đang lo sợ mất đi thằng bé và tôi.
Đức Hải chuyển rời ánh mắt sang Đức Tiến, giọng hắn nhàn nhạt.
_Anh đã đuổi tôi hai lần rồi. Tôi cũng không muốn đến đây, để cho anh đuổi tôi đi giống như đang xua một phế phẩm. Nếu anh chịu buông tay, tôi sẽ không còn xuất hiện thêm một lần nữa.
_Tôi bảo chú hãy đi về đi ! – Đức Tiến đột nhiên cao giọng, thanh âm hắn giống như dã thú đang chuẩn bị vồ mồi.
Đức Hải thản nhiên nở một nụ cười xem thường, hắn không coi thái độ giận dữ của Đức Tiến vào đâu.
Đức Hải đứng lên, hắn nắm lấy tay thằng bé và tay tôi, rồi kéo hai chúng tôi cùng nhau đi ra khỏi cửa.
_Đứng lại ! – Đức Tiến phẫn nộ quát to. _ Chú định mang bọn họ đi đâu ?
Đang đi, Đức Hải dừng lại.
_Tôi mang họ đi làm từ thiện với tôi. Nếu anh có nhã hứng, anh có thể đi cùng.
Đức Tiến nhìn cảnh ba người chúng tôi tay nắm tay giống như một gia đình, mặt hắn càng lúc càng tái nhợt, đôi mắt đã hoàn toàn hòa tan vào màn đêm đen kịt trong thời tiết giông bão và sấm chớp.
_Để cô ấy và thằng bé ở lại, tôi không muốn chú mang họ đi đâu cả.
Đức Hải quay lại nhìn Đức Tiến, nụ cười trên môi hắn cũng nhợt nhạt không khác gì khuôn mặt Đức Tiến bây giờ.
_Anh có thể cấm được tôi sao ? Tôi đã nói rồi, khi tôi chưa đoạt được những gì đáng nhẽ ra phải thuộc về mình, tôi sẽ không bao giờ dừng lại.
Đức Tiến im lặng không đáp, đôi mắt hắn trừng trừng nhìn Đức Hải. Hắn đang cố gắng dành giật lại những thứ, mà hắn sắp sửa đánh mất.
_Nếu anh còn cố chọc tức tôi, tôi sẽ không ngại ngần gì nói cho thằng bé biết được sự thật. Tôi đã mất hơn tám năm rồi, tôi không muốn sống giả vờ mà không cần biết đến sự tồn tại của nó nữa. Chắc anh cũng ngạc nhiên, khi thấy tôi đột nhiên lại nhớ lại tất cả mọi chuyện chứ gì ? – Đức Hải bật cười thê lương và chua xót. _ Tôi cũng rất muốn quên và không muốn nhớ gì cả, nhưng sớm muộn gì tôi cũng phải đối diện với quá khứ của chính mình và anh cũng thế.
Nhìn Đức Tiến bằng ánh mắt cảnh cáo, Đức Hải nhếch mép cười lạnh.
_Anh tốt nhất là đừng cố ngăn cản tôi, nếu không hai anh em chúng ta cùng lắm là đánh nhau một t

