- Tôi không sao! – Minh Minh có ý đi tiếp nhưng cô lại ngồi phịch xuống giường vì ánh mắt cảnh cáo của hắn.
- Ăn đi! – Hắn đưa tô cháo cho cô. Minh Minh cầm lấy tô cháo. Cô khó nhọc nuốt vào. Hắn ngồi cạnh cô, chỉ ngồi đó mà nhìn cô ăn.
Hoàng hôn buông xuống lòng Sài Gòn. Minh Minh quay đầu lại nhìn. Qua ô cửa, Minh Minh nhìn thấy những tia nắng cam hồng xuyên qua tay cô. Hắn choàng tay qua kéo cô dựa vào vai mình. Minh Minh bất giác buông lơi 2 chữ: ” Tắt nắng!” Lại 1 lần nữa, hắn cùng cô ngắm hoàng hôn. Cảm giác vẫn vẹn nguyên như 2 năm trước. Chỉ trách, số phận đẩy đưa 2 con người cùng nhịp đập xa nhau nửa vòng Trái Đất, uổng phí quãng thời gian nồng nhiệt, đẹp đẽ.
- Chưa tắt… – Hắn đáp khẽ. Cô ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt như muốn hỏi tại sao. Hắn nở nụ cười. – Vì em mới chính là mặt trời của tôi…
Nếu như em chết, tôi sẽ chết, nếu tôi chết trước em, cũng có nghĩa em đã mang tia nắng đến cho tôi hết 1 cõi người…
Minh Minh bị những lời đường mật này làm cảm động. Tại sao cô không thể dẹp bỏ lòng tự trọng, xóa bỏ mọi ranh giới, chỉ cần cô và hắn ở bên nhau, nếu như hắn thật lòng, cô sẵn sàng ở cạnh hắn suốt cuộc đời, làm mặt trời của riêng hắn. Hắn đưa tay luồng nhẹ vào mái tóc ngắn của cô: ” Để tóc dài nha!” Minh Minh không tự chủ được mà gật đầu. Hắn nở nụ cười: ” Tốt lắm!” Hắn cúi đầu, đặt nụ hôn lên tóc cô. Minh Minh bị tan chảy rồi, cô… bị thủ đoạn vô sỉ của hắn khuất phục hoàn toàn. .
. Cái tên ác ôn!
Minh Minh tắm rửa sạch sẽ vui vẻ vừa xem ti vi vừa ăn khoai tây trên giường. Hắn đang ngồi vào bàn làm việc xem tài liệu. Minh Minh đang xem hoạt hình cười nắc nẻ. Chẳng biết cái thể loại con nít này có gì hay mà cô thích nhỉ? Hắn bị cô làm ồn, không thể tập trung vào những con số trên giấy.
- Hahaha…Anh xem kìa! – Cô cười 1 hơi, không ngừng đưa tay kéo áo hắn chỉ về phía ti vi. Hắn bực bội đưa ánh mắt lườm cô. À, được rồi! Cô không làm phiền hắn nữa. Minh Minh vẫn cười ha hả như bình thường, không làm phiền chỉ là không động vào hắn mà thôi.
Hắn tức giận quay lại kẻ phá rối sau lưng:
- Anh đưa em về!
- Thôi mà, bây giờ là 10 giờ tối rồi… Anh không cần mặt trời bé con này nữa sao? Anh không muốn em sưởi ấm cho anh à? Bây giờ là buổi tối, ngoài trời không có mặt trời đâu đó! – Minh Minh nắm áo hắn giật giật, mặt xụ xuống đáng thương. Lúc nãy là hắn van nài cô ở lại, giờ thì muốn tống cổ đi. Hắn yêu công việc hơn cô rồi! Hắn đột nhiên thấy mình ngu ngốc, mặt trời gì mà phiền chết đi được.
- Im lặng cho anh xem tài liệu, bằng không… em phải trả giá bằng thể xác!
- Anh đưa em về đi. Lúc nãy anh nói sẽ không làm gì em mà! – Minh Minh lúc này mới đổi ý. Cô đang ở chung với con sói còn gì? Không cẩn thận, cô sẽ bị hắn xơi tái…
- Im lặng! – Hắn liếc cô, Minh Minh gật đầu rất ngoan ngoãn. Hắn có điện thoại.
- Tôi nghe!
Khuôn mặt hắn nghiêm túc nghe điện thoại làm cô sinh nghi ngờ. Minh Minh nghiêng đầu quan sát.
- Đi… Chờ tôi chút. – Hắn đẩy cửa phòng đi ra ban công nói chuyện, qua các ô cửa trong suốt, cô thoáng thấy nét mặt hắn nhíu lại. Có chuyện gì không thể cho cô biết sao? Hắn vẫn vậy, vẫn muốn giấu diếm mọi chuyện…
Hắn quay trở lại phòng, Minh Minh nhìn hắn nhưng không hỏi. Cô biết, chuyện gì hắn muốn nói thì hắn sẽ nói, không muốn hé miệng thì cô cũng không miễn cưỡng. Hắn tiến đến ôm cô vào lòng, Minh Minh hơi cựa mình né tránh nhưng không thoát khỏi.
- Đang tò mò sao?- Hắn biết ngay ý nghĩ trong đầu cô. Minh Minh rất ghét cái tài năng này của hắn, nếu cô có tài năng này như hắn, cô sẽ nhìn xuyên qua thể xác hắn xem tim hắn màu đỏ hay màu đen, gan hắn được làm bằng sắt hay thép…
- Rất tò mò. – Minh Minh nghiêng đầu, tay vớ lấy remote tắt ti vi.
- Anh phải sang Mĩ bàn hợp đồng, chắc phải đi hơi lâu…
Lại nữa! Lại là nước Mĩ, lại còn đi hơi lâu. Biết đâu lần này, hắn không trở về nữa thì sao? Minh Minh buồn rười rượi, đầu gục xuống. Hắn nở nụ cười.
- Đi cùng không?
- Hả?- Minh Minh ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Đi cùng hắn sao? Hắn sẽ mang cô theo à?
- Chỉ là bàn bạc công việc, nhưng ít nhất cũng phải 1 tháng!
- Lâu vậy sao?- Minh Minh cứ nghĩ chỉ 2 3 tuần thôi chứ. Cô đi cùng hắn, liệu có tiện không nhỉ?
- Nếu em không thích thì anh có thể đi 1 mình… – Hắn thấy cô do dự nên đưa ra cho cô thêm 1 lựa chọn nhưng Minh Minh thấy lựa chọn này không khả quan tí nào. Lỡ hắn đi luôn, cô lại phải tự vượt qua đau khổ 1 mình nữa sao?
- Không, em sẽ đi! Khi nào khởi hành?- Minh Minh gật đầu chắc nịch.
Hắn nở nụ cười, biết ngay mà. Minh Minh vẫn còn con nít lắm, chỉ là cố tỏ ra mình người lớn. Nếu cô đã sợ hắn rời xa cô đến như vậy, hắn sẽ ràng buộc cô bằng “bản án chung thân” để cô biết!
- Ngày mốt bay, mai em vẫn phải đến công ty làm việc! Ngủ đi!
- Sáng giờ ngủ chưa đủ hay sao?- Minh Minh ngủ ít nhất cũng 10 mấy tiếng. Giờ lại phải ngủ nữa à?
- Hay em muốn chúng ta cùng thức?- Hắn cười ma mãnh. Minh Minh sững người rồi nằm xuống, kéo chăn lên ngủ.
- Em đưa mọi giấy tờ tùy thân cho anh! – Hắn đang soạn quần áo vào va li, sao hắn lo xa thế nhỉ? Ngày mốt đi thì ngày mai hãy soạn sửa. Minh Minh ngồi dậy:
- Em để toàn bộ ở nhà rồi còn đâu!
- Mai nhớ đem lên phòng tổng giám đốc cho anh, anh không có nhiều thời gian! – Hắn ngẩng đầu nhìn cô.
- Khi nào ra sân bay rồi đăng kí! – Minh Minh lúc này mới thấy hắn thật phiền phức. Phiền hơn cả cô. Minh Minh là dạng con người chuyện ngày mai để ngày mai tính, còn hôm nay để hôm nay, nước đến chân mới nhảy.
- Anh ngu ngốc như em sao?- Hắn nhếch mép khinh khỉnh. Minh Minh bĩu môi:
- Anh thì thông minh chắc?
- Vừa đủ hơn em!
- !!!!
Minh Minh cãi không lại nằm thui thủi 1 bên không thèm liếc nhìn. Từ lúc nào mà hắn cải dai, nói dài thế nhỉ? Hắn quăng giấy tờ tùy thân lên giường, tay vẫn thoăn thoắt soạn quần áo. Minh Minh táy máy đưa tay cầm lấy tờ chứng minh nhân dân của hắn, chậc, chụp ảnh thẻ thôi có cần đẹp trai đến vậy không? Minh Minh suýt nữa chảy nước miếng. Trai tráng 15 có sức hút vậy à? Không thấy Minh Minh nói năng gì, hắn ngẩng đầu lên nhìn. Hắn cố kiềm nén để không cười thành tiếng, Minh Minh choàng chăn ngang cổ, 2 tay đang cầm tờ chứng minh, ánh mắt thèm thuồng y chang lần đầu 2 người gặp nhau mà nhìn tấm ảnh thẻ. Chỉ mong, Minh Minh mãi hồn nhiên như vậy thôi…
*****
- Thức, đi làm! – Hắn kéo chăn, Minh Minh vẫn đang say giấc nồng, cô trở mình lôi cái chăn lại. Hắn giật mạnh hơn, Minh Minh vuột chăn nhưng vẫn không mở mắt, trời sập cũng mặc kệ. Đêm qua bảo ngủ thì không chịu ngủ, bây giờ bảo thức thì không chịu thức.
- Anh sẽ trừ lương nếu em đi trễ! – Hả? Hả? Minh Minh nghe 2 tiếng trừ lương thì quờ quạng như gà mờ đi xuống giường. Dù rất muốn ngủ nhưng mà… trừ lương cơ, biết làm sao? Chỉ 5 phút sau, Minh Minh xuất hiện chỉnh tề nghiêm túc. Hắn cùng cô đi làm.
Tin tức l


