Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2745)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

ặng nề quá thể…


Sau 2 tiếng chịu đựng, Minh Minh cũng được trở về nhà. Hắn có 1 căn nhà ở Mĩ, sang đây công tác sẽ không cần phải ở khách sạn. Minh Minh bị hắn lơ 2 ngày, giờ mới bộc phát cảm xúc:
- Em xin lỗi! Là em con nít, là em nông nổi, anh đừng bỏ mặc không quan tâm em nữa. Xin anh đấy! Nếu anh bỏ em lại đây thì em không biết đường ra sân bay để về Việt Nam đâu! – Minh Minh ngồi trên giường thút thít. Hắn đưa mắt nhìn cô, Minh Minh nắm tay hắn giật giật như con vật nuôi bị chủ ruồng rẫy.
- Em xin lỗi chỉ vì sợ tôi bỏ em lại đây sao?- Hắn nhướn 1 bên mày.
Chắc có lẽ câu cuối





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹272829›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




hơi thừa. Minh Minh nhanh chóng chống chế:
- Không, là em xin lỗi tất cả mọi chuyện. Em sẽ không đi ăn với người khác giới ngoại trừ anh, em sẽ không cãi cùn mỗi khi anh ghen, anh muốn em làm gì cũng được! – Minh Minh kể lể 1 tràng. Hắn chép miệng, kéo cô vào lòng. Ah, biết ngay mà, nam tử hán thì cũng bại dưới gấu váy đàn bà. Hơn nữa, mĩ nhân rơi lệ, ai cầm lòng được. Tuyệt chiêu
Thanh Thanh chỉ dạy đúng là hiệu nghiệm nha. Nhưng không phải ai muốn khóc cũng được đâu, khóc là cả 1 nghệ thuật… hắc hắc =)))~
- Em nói xem, nếu tôi đi ăn cùng người con gái khác, bỏ mặc em chờ đợi thì em sẽ có cảm giác ra sao?- Hắn vuốt vuốt tóc cô, chất giọng trầm ấm mê người. Minh Minh nở nụ cười:
- Em sẽ chạy ngay tới đó tát anh 1 cái…
- Vậy lúc đó nếu tôi tát em?- À, à, hắn đang nhắc lại chuyện cũ. Nhưng mà, cô có hẹn với hắn sao? Minh Minh đâu có nhớ. Mà thôi kệ, hắn mà nổi giận lần nữa là khóc lòi con mắt cũng không dụ dỗ được.
- Anh đã không làm như vậy! Anh rất đàn ông! – Minh Minh choàng tay qua cổ hắn cười toe toét. Thật ra thì… anh rất đàn ông nhưng cũng có 1 chút hơi hướng đàn bà, giận dai nhưng dễ xoa dịu, tuy hơi khó chịu nhưng không phải là hết thuốc chữa.
- Em biết nữa sao? Còn 1 lần nữa, em xác định đi! – Hắn răn đe cô bằng ánh mắt, Minh Minh rụt đầu lại rồi nhìn ra cửa sổ:
- Em muốn đi dạo phố, đến Mĩ mà không đi chơi thì hơi phí!
- Còn 1 tháng nữa, từ từ hẳn đi…
Minh Minh: khóc lóc ăn vạ.
Thanh Tuấn: nhốt trong phòng, khóa ngoài còn mình đi xem tài liệu.
*****
- AAAAA, chán quá chán quá đi mất… Em muốn về nhà… – Tôi chống cằm nhìn ra ngoài trời. Còn 1 tháng nữa, từ từ hẳn đi… ừ thì từ từ, ở Mĩ mưa không dứt, mưa hoài, mưa ghiền, mưa nghiện luôn. Cái tên kia thì ngồi im như pho tượng xem tài liệu, thánh rồi, thánh rồi. Biết trước ở nhà luôn cho khỏe, bấm tay thì 3 tuần nay cũng có thể đi tung tăng với Thanh Thanh, con Yến. Hơn nữa, cũng có thể đi ăn với Quốc Thiên. À, không được… đi ăn với Quốc Thiên. Hắn hạ sấp tài liệu xuống nhìn tôi:
- Về đi!
- Anh mua vé máy bay giúp em nha! – Mắt tôi sáng quắt lên, kẻ đòi đi, người đưa tiễn, day dưa chi bằng dứt khoát.
- Tự mua!
- !!!!##%R^%$&^*&^(&(^&(&- Tự mua được thì tôi đã về nhà từ lâu rồi, ở đây chỉ phí những tháng ngày xuân xanh mà thôi. Tôi ai oán nằm dài trên giường hát vu vơ vài câu tiếng Hoa. Hắn liếc tôi, sao nào? Tôi đòi ra ngoài thì không chịu, giờ tôi hát cũng không cho sao? Cái tên Chihuahua đáng ghét. Ghét thế nhưng xa lại nhớ mới chết! T^T
- Con Thanh Tuấn dạo này sao rồi?
- Sang nhà Thanh Thanh ở rồi, hơn 5 tháng nay chưa gặp nó nữa! – Tôi ngáp dài 1 cái trả lời. Đột nhiên tôi thấy thân người nong nóng, tôi bật dậy nhìn hắn, thì ra hắn đang soi ánh mắt “rực lửa” vào tôi.
- Lúc trước là em đòi mua, giờ thì bỏ mặc sao?
- Em bỏ mặc bao giờ? Chỉ là mấy tháng nay phải học rồi phải đi làm, nên nhờ Thiện Nhân chăm sóc hộ thôi! Công việc của anh cũng ổn định rồi, anh chăm sóc nó nhé, em vẫn bận lắm!
- Em điên à?


“Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!!!!!! Em xin lỗi!” *Hình ảnh quá bạo lực, các đọc giả không nên nhìn và hãy tưởng tượng thật trong sáng nhé!*


Sau khi trả đủ “vốn lẫn lời”, tên thối tha kia mới chịu dẫn tôi đi dạo vài vòng siêu thị, tôi cũng chẳng mua gì nhiều, chỉ có: 2 cuốn Hoa Thiên Cốt, vài bọc bim bim, vài hộp thức ăn nhanh chủ yếu là để xem phim ban đêm, vài cái đĩa phim ma, vài cái… vài cái… một ít… blah blah…


Hình như hắn đã làm xong tất cả công việc hay sao mà nhàn nhã cùng tôi xem phim ma. Tình trạng là hắn nằm bên cạnh tôi ngáp ngắn ngáp dài, tôi ôm chặt cái chăn, không mở đèn, chỉ có ánh sáng mờ mờ của ti vi, lâu lâu lại phát ra vài tiếng hú rùng rợn. AAAAAAAAAAAAAA, tôi giật mình, xém chút nữa xỉu ngang khi nhìn thấy mặt “chú ma dễ thương” xuất hiện trên màn hình. Tôi quay sang hắn, hắn nói hắn sợ ma kia mà, sao chẳng có chút phản ứng gì thế? Hắn nhìn tôi 1 chút rồi buông 2 chữ tỉnh bơ làm tôi ôm bụng cười ngất: ” Sợ quá!” Giọng nói tỉnh của tỉnh, không 1 chút run sợ mà lại nói là sợ quá.
*****
Chẳng ai như Minh Minh, xem phim ma mà lại ngủ gật. Hắn giơ tay bật cái đèn ngủ mờ mờ, tay cầm remote tắt ti vi. Hắn ôm cô vào lòng, giờ thì khỏi chạy, cô chính thức là vợ của hắn rồi, chỉ là chưa động phòng thôi. Minh Minh hôm nay có da có thịt hơn, ôm cũng đỡ đau. Hắn gối đầu Minh Minh lên tay mình, rất nhẹ nhàng. Minh Minh lại nằm mơ, nói mớ vài tiếng nhưng chủ yếu là kêu cái tên… Chihuahua đáng ghét. Đúng là con người thích mơ mộng. Hắn hôn lên trán cô, nụ hôn nhẹ nhàng chứa chất đầy yêu thương. Minh Minh cũng vòng tay ôm lại hắn, má cô cọ cọ vào mặt hắn, 2 cái má bánh bao của cô đúng là rất êm nha. Hắn nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ. Minh Minh hé 1 mắt, cái tên này dám hôn trộm cô! Minh Minh mở to hẳn 2 mắt nhìn khuôn mặt mĩ nam bên cạnh mình. Mắt này, mũi này, miệng này, khuôn mặt này là của cô, tất cả là của cô. Minh Minh chu môi đặt lên môi hắn, cô chỉ biết bây giờ, cuộc sống cô toàn màu hồng, ngọt ngào lắm, so với đau khổ lúc trước cô đã chịu là rất đáng. Cô không hề nuối tiếc khi đã yêu hắn, cô chỉ nuối tiếc, mình không tin hắn sớm hơn. Khóe môi hắn nhếch lên, Minh Minh rụt cổ lại nhắm mắt ngay tức khắc giả vờ ngủ. ” Lợn Lười!” Hắn nhắm mắt, trên môi nở nụ cười trêu chọc, miệng luôn mồm gọi 2 tiếng nick name của cô làm Minh Minh ngượng chết đi được. Thì ra cả 2 cũng như nhau thôi, đều là những kẻ thích hôn trộm…


Minh Minh bây giờ mới biết, mấy ngày qua hắn làm việc liên tục để dành ra 1 tuần thảnh thơi cùng cô dạo khắp đất Mĩ. Minh Minh cảm động suýt khóc, hắn không hành hạ cô là tốt lắm rồi. Minh Minh ăn được nhiều món ngon, mua được nhiều bộ váy. Nhắc đến váy mới nhớ, hắn bất mãn về việc Minh Minh ăn mặc không kín cổng cao tường cho nên bực bội nói 1 câu: ” Sao em cứ phải mặc mấy bộ váy gợi cảm thế? Trăm kiểu như 1. Chiếc váy anh tặng em, em chẳng mặc lấy 1 lần…” “Anh tặng em vào 2 năm trước rồi!” ” Anh gửi chung với bộ tóc giả mà!”


Minh Minh nghiêng đầu nghĩ ngợi. Theo lời hắn nói, cái váy được để chung với bộ tóc thì… nghi phạm lớn nhất là lão bà bà đã ngủm mất mà không báo cô 1 tiếng. Được lắm, thù này phải báo! Minh Minh tự thề t

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bị nhà chồng coi như osin vợ tức giận bỏ đi, chồng vẫn còn lên mặt dọa đuổi luôn nào ngờ bị vợ đáp trả tơi bời

Kính Vạn Hoa: Hoạ Mi Một Mình – Nguyễn Nhật Ánh

Đêm tân hôn tủi nhục, chưa kịp cởi váy cưới đã ăn tát của chồng chỉ vì trò giỡn quá trớn của đám bạn thân

Cô vợ nhí đáng yêu

Em Là Tất Cả Của Tôi