Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2750)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

vào mình hắn tìm hơi ấm.
- Tôi không sợ người khác ức hiếp em, tôi chỉ sợ mình không thể bảo vệ em và tự mình làm tổn thương em!


Hắn ôm cô vào lòng, Minh Minh cuộn người lại rút vào người hắn. Cô đưa bàn tay nho nhỏ của mình nắm chặt lấy cổ áo hắn. Thanh Tuấn bế cô lên, cô rất nhẹ, chỉ cần 1 cơn gió cũng có thể cuốn cô đi mất.


” Thanh Tuấn, anh đừng đi! Em xin lỗi, em sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, em sẽ không quan tâm đến anh đã có vợ hay chưa, chỉ cần anh đừng đi Mĩ nữa, em ghét đất nước đó lắm… Ở lại cạnh em đi, em cầu xin anh… Em đau lắm, mệt lắm…” Minh Minh làu bàu trong cổ họng nhưng hắn nghe được tất cả. Cô lại nằm mộng nữa rồi. Thì ra, cô nghĩ tiền bạc đối với hắn quan trọng như thế. Tiền bạc có thể không có nhưng Minh Minh thì không thể để mất. Khóe môi hắn cong lên, hắn đẩy cửa căn phòng cuối hành lang, buổi tiệc vẫn sôi động bên dưới nhưng không gian nơi này hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ có hắn và cô, chỉ có 2 người ở cùng nhau…


Hắn đặt cô lên giường, kéo chăn lên cho cô rồi ngồi vào bàn làm việc xem tài liệu. Ánh mắt hắn lướt rất nhanh trên những con chữ màu đen lộn xộn.
- Khát! – Minh Minh đá chăn ra, tay xoa xoa cổ. Hắn đứng dậy lấy li nước cho cô. Minh Minh không mở mắt nhưng ngồi dậy uống li nước hắn đưa. Cô ư ử trong cổ họng, tay tháo chiếc áo khoác: ” Nóng quá!” Hắn thở dài rồi bật điều hòa của phòng lên mức 16 độ. Minh Minh lúc này mới thấy thoải mái 1 chút mà ngủ tiếp. Được 30 phút, Minh Minh lại hắt xì liên tục. Hắn tắt điều hòa, kéo chăn lên quá ngực Minh Minh. Cô cảm thấy lồng ngực âm ỉ, rất khó chịu. Cô muốn nôn, Minh Minh ngồi dậy nôn
thốc nôn tháo. Hắn chống nạnh trừng mắt nhìn cô. Minh Minh ói đến mặt mũi tái mét, khắp căn phòng nồng nặc mùi rượu. Do Minh Minh chưa ăn gì mà uống rượu cho nên cô cũng chỉ ói ra nước và rượu mà thôi. Hắn tức giận đi lấy khăn ướt lau mặt Minh Minh, xong thì lau sàn. Đây là lần đầu tiên có người dám để hắn làm những chuyện này. Hắn còn phải tự tay thay quần áo cho cô. Do chiếc váy trắng có thiết kế che khuất nơi mặc vào, hắn tìm hoài không ra nên kết thúc tuổi thọ ngắn ngủi của nó tại đây. Về sau, Minh Minh mỗi lần nhớ lại thì trách hắn hấp tấp, biến thái, biến chất, làm hại cô tốn 5 triệu mua lại bộ váy khác bù cho Thanh Thanh. Nhưng biến thái thì đã sao? Hắn cũng có làm gì cô đâu chứ!


Minh Minh bị ánh sáng len qua những ô cửa kính đánh thức. Đầu cô đau nhức inh ỏi, toàn thân cũng đau nhức muốn tê liệt. Đây là đâu? Minh Minh ngồi bật dậy nhìn quanh. Căn phòng có rất nhiều cửa ổ cửa, khắp phòng phủ 1 màu trắng tinh. Tay phải được bố trí 1 gác sách rất lớn.
Ánh mắt Minh Minh dừng lại trên người con trai đang ngủ trên ghế.
Khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn đẹp tuyệt mĩ không chút tì vết. Tối qua, cô quậy phá hắn hết lần này đến lần khác, hắn còn phải xem tài liệu nên gần như 4 giờ sáng mới ngủ. Minh Minh bước xuống giường rất nhẹ nhàng, không đánh thức hắn, cô định chuồn trong im lặng đây mà! Nhưng mà…
cô đang mặc chiếc áo sơ mi của hắn, đêm qua… chẳng lẽ hắn đã thay





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹262728›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




quần áo cho cô? Aizzz… Minh Minh cắn mạnh môi dưới, đưa tay vò mái tóc giả rối bù. Cô nóng nảy tháo nó ra quăng lên giường. Hắn lờ mờ tỉnh giấc, đưa ánh mắt còn ngáy ngủ nhìn cô:
- Ngủ thêm đi!
- Xin lỗi đã làm phiền anh. Tôi đi đây! – Minh Minh cúi đầu chào hắn rồi nhìn quanh tìm chiếc váy trắng tối qua. Hắn đứng dậy kéo cô vào lòng rồi ngã lưng xuống giường. Vô liêm sỉ! Minh Minh đẩy hắn ra thì hắn càng siết chặt:
- Tối qua, em đã cầu xin tôi đừng rời xa em, chẳng phải sao?
- Anh điên à! Anh có thể tin lời người say sao? Hơn nữa, anh cũng có thể bịa chuyện mà! – Minh Minh đánh vào ngực hắn vùng vẫy.
- Tôi không cần biết em nghĩ tôi thế nào, nhưng tôi sẽ dùng mọi cách để em trở về với tôi. Thủ đoạn gì cũng không từ! – Hắn nở nụ cười chiếm hữu. Minh Minh quát lớn:
- Anh điên rồi. Thả tôi ra!
- Em nghĩ mình có thể bước khỏi căn nhà này chỉ với chiếc áo sơ mi hay sao?- Hắn bắt đầu đưa ánh mắt rực lửa soi xuống thân hình cô. Minh Minh trợn mắt đưa 2 tay che lại. Dù biết 2 năm trước cũng… đã từng nhìn thấy nhưng mà… trong tình trạng này thì có cảm giác thật…
ngượng.
- Tôi mệt. Ngủ đi! – Hắn vuốt mái tóc ngắn ngang cổ của cô rồi đưa tay chạm vào cái cổ trắng ngần. Minh Minh rùng mình 1 cái, tên này thật sự biến thái! Hắn mệt mà lại bắt cô phải ngủ? Minh Minh không phản kháng, đưa đôi mắt nai tròn tròn nhìn hắn.
- Anh thật sự chưa có vợ à?- Minh Minh vô thức hỏi câu hỏi đó nhưng lại hối hận, chẳng khác nào cô thừa nhận mình đã xiêu lòng vì hắn.
- Rồi! – Hắn đáp gọn lỏn. Thấy chưa, Minh Minh biết ngay là tối qua hắn gạt cô. Cô đẩy hắn ra, đôi mắt ngấn nước. Hắn giữ chặt cô lại.
- Nằm im, anh chính là đang ôm vợ mình!


Chương 37: Đi Mĩ…


Nếu như em chết, tôi sẽ chết, nếu tôi chết trước em, cũng có nghĩa em đã mang tia nắng đến cho tôi hết 1 cõi người…

Minh Minh đỏ mặt, nhưng mà… cô không dễ xiêu lòng vậy đâu! Cô đẩy hắn ra, hắn lại lấn tới ôm chặt làm cô muốn nghẹt thở. Minh minh tức giận hét lên:
- Anh buông tôi ra, không tôi sẽ kiện anh!
- Thử xem! Ôm thì tội còn hơi nhẹ, hay để tôi làm trên mức bình thường rồi hãy kiện! – Hắn không mở mắt, khóe môi vểnh lên.
- Vô sỉ! – Minh Minh đánh vào ngực hắn 1 cái, hắn mở mắt ra nhìn cô, ánh mắt hắn rất nghiêm túc không đùa giỡn làm Minh Minh hơi sợ sợ. Hắn thật sự khó đoán, lúc nãy còn dễ chịu nhưng bây giờ thì nổi nóng. Minh Minh rụt đầu lại, hừm, vô sỉ cũng đâu có nặng lắm đâu mà sắc mặt hắn chuyển màu thế nhỉ?
- Tôi chỉ vô sỉ với em thôi! Tôi vô sỉ chỗ nào? Hay để tôi thử nhé! – Hắn nhếch mép. Bây giờ mới thực sự là bắt đầu. Minh Minh nín thinh không dám nói gì nữa! Hắn thở hắt ra rồi nhắm mắt lại: ” Ngủ!”


Minh Minh lúc này mới ngoan ngoãn nghe theo lời hắn. Cô cũng còn rất mệt nên khép mắt lại. 2 hơi thở hòa quyện vào nhau khắng khít. Ánh nắng bên khung cửa sổ không làm cho bên trong căn phòng sáng lên hẳn.
Hắn mở mắt, đưa tay vuốt tóc cô rồi lại ôm chặt cô vào lòng, trói buộc cô ở bên cạnh hắn mãi. Thời gian như ngừng trôi, cả 2 đang ở cạnh nhau, họ chỉ ôm nhau ngủ. Chỉ 1 cái ôm mà có thể truyền tải hết bao nhiêu tình cảm họ dành cho nhau…


Minh Minh không biết mình đã ngủ bao lâu, khi cô thức giấc, hắn đã rời đi. Hắn luôn là thế, hắn là cơn gió vô định cứ lướt trôi mãi. Vừa ở cạnh đây, thoáng chốc đã biến mất. Dù chuyện đã xảy ra thật sự nhưng hắn lại tạo cho người khác vừa tỉnh giấc sau giấc mộng vàng. Minh Minh bước chân xuống giường.
- Thức rồi sao?- Hắn đi ngang cửa phòng nhìn cô. Hắn vẫn còn ở đây! Minh Minh thấy tim mình ấm áp lạ thường. Cô gật đầu 1 cái. Bụng cô truyền đến 1 cơn đau quặn thắt.
- Ngồi đó! – Hắn chỉ tay xuống giường. Tay còn lại hắn đang cầm tô cháo trắng. Minh Minh cảm động suýt khóc. Hắn có cần đẩy cô xuống

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Nụ Cười Của Nắng – Con Gái Thần Mặt Trời Full

Sếp À! Tôi Yêu Sếp

Xem tử vi ngày 22/03/2017 Thứ Tư của 12 cung hoàng đạo

Nỗi đau xé lòng của cô dâu tự lái xe tới nhà chú rể

Đá bạn gái 11 năm để cưới con gái sếp