Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2751)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

át khắc ghi vào sâu tâm trí Minh Minh. Cô bất giác hát theo nhưng rồi ngừng lại… cô phá hủy mạch cảm xúc đang dâng trào và phỉ báng bài hát bằng chính giọng hát của mình. Thôi dẹp vậy!
*****
- Thanh Thanh à, cậu không có bộ váy nào kín đáo hơn sao?- Minh Minh hét vang vang lên trong điện thoại. Chiếc váy Thiện Nhân vừa mang sang quả thật rất đẹp, váy màu trắng bó sát cơ thể, phần dưới leo ra kiểu đuôi cá được nhấn nhá bằng mấy nếp gấp nhỏ. Tuy nhiên, nó khoe ra toàn bộ phần lưng trần. Chậc, đây là lần đầu tiên Minh Minh đụng đến mấy kiểu dáng “quý tộc” như thế này.
- Không, kín nhất rồi đấy! – Giọng Thanh Thanh thản nhiên truyền đến. Thiện Nhân đang ngồi cạnh Minh Minh liếc mắt vào chiếc váy rồi nổi giận:
- Em không mặc còn hơn ấy, bộ này là kín nhất rồi sao?
- Thật! Vậy em sẽ nghe theo lời anh, không mặc quần áo nữa!
- Chờ đấy, anh về ngay này!


Thiện Nhân đứng dậy ra về. Minh Minh lắc đầu chép miệng, dáng cô chỉ có thể mặc quần áo của Thanh Thanh thôi, Hải Yến thì mỏng như lá lúa rồi!


Minh Minh nhìn mình trong gương, tóc giả nhưng lại tạo cho người ta cảm giác y hệt tóc thật, mái tóc mà hắn yêu thích 2 năm trước. Tim Minh Minh run lên bần bật, nói là quên nhưng có chắc đã quên? Con người luôn tỏ ra cao thượng nhưng chắc chắn ai cũng có 1 phần tà tâm. Khuôn mặt Minh Minh trang điểm nhạt nhưng vẫn toát lên được vẻ sinh động, đáng yêu vốn có của cô. Phần trang phục thì khiến Minh Minh rất không thoải mái, ừm, 2 từ thôi “hở hang”. Cô khoác chiếc áo khoác màu trắng vào rồi bắt taxi đến bữa tiệc.


Không khí bữa tiệc chẳng khác gì cung điện hoàng gia. Minh Minh suýt nữa không kiềm lòng được mà ngốn hết số thức ăn trên bàn tiệc, vừa đẹp vừa thơm, chắc ngon lắm. Nhưng chưa đến giờ nhập tiệc, tuyệt đối không thể tùy tiện. Minh Minh tiến đến chỗ các chị nhân viên trong phòng cô. Hôm nay ai cũng trang điểm lộng lẫy hết sẩy, Minh Minh cắn môi, biết vậy đang điểm đậm hơn rồi!


- Hôm nay là lần đầu tiên lộ diện tổng giám đốc, chúng ta phải quan sát kĩ, để về sau không nuối tiếc. Tài sắc vẹn toàn đó các cô à! – Chị Lam lên tiếng. Minh Minh cười híp mắt:
- Có đủ tiêu chuẩn 4G không ạ?
- Hả?- Mọi người trố mắt nhìn Minh Minh. Cô hồn nhiên giải thích với 8 từ: đẹp zai, học zỏi, con nhà zàu, za lăng!
- Minh Minh nhà ta trông vậy mà khó tính quá nhỉ?- Chị Thư trêu. Minh Minh nhún vai, tùy mọi người nghĩ thôi, chứ tiêu chuẩn bạn trai của cô rất thấp rồi!


Ánh đèn chợt tắt, mọi người nhốn nháo, cúp điện hay sao? Minh Minh bị người này xô đẩy, người kia chen lấn chẳng còn biết đâu là đâu. Đối mặt với bóng tối, Minh Minh rất sợ, sợ hơn nữa là có thể bị người khác giẫm đạp lên mà chết. Bỗng nhiên, có 1 vòng tay cứng rắn ôm cô vào lòng. Minh Minh hoảng hồn định đẩy ra thì người đó đã đặt đôi môi lạnh ngắt lên môi cô, rất lạnh. Minh Minh lắc đầu cố đẩy ra nhưng không được, cô cảm nhận được cả thân mình được nhấc bổng lên, người ấy đang bế cô đi về hướng khác. Là vòng tay này, mùi hương này, đôi môi này, cô vẫn mơ tới hàng đêm. Minh Minh mơ mơ hồ hồ tựa ảo giác, cô vùi đầu vào vòm ngực rắn chắc, phải hắn không? Minh Minh lắc đầu mạnh 1 cái, làm gì có chuyện đó được!
- Ngồi ở đây! – Người đó đặt cô lên chiếc ghế rồi biến mất. Giọng nói đó… chính là hắn rồi. Ánh đèn vụt sáng, Minh Minh đứng dậy đưa mắt tìm quanh vẫn không thấy chút dấu vết của người bí ẩn ban nãy.
- Minh Minh! – Anh Huy nở nụ cười tiến về phía cô. Minh Minh ngạc nhiên:
- Sao anh lại ở đây?
- Sao anh lại không thể, anh chính là…


Câu nói của anh chưa kịp dứt, người MC phía trên sân khấu đã mở đầu bữa tiệc:
- Và xin giới thiệu với mọi người, người đã thành lập công ty và là người đã dẫn dắt công ty đến thành công như hôm nay… Giám đốc Nguyễn Thanh Tuấn!


Minh Minh quay đầu lại nhìn, Nguyễn Thanh Tuấn, là Chihuahua đầu đàn sao? Đồng tử Minh Minh ngừng lại, quanh hốc mắt, giọt lệ đong đầy ẩm ướt. Là hắn, đúng vậy, chính là hắn. Minh Minh suýt đứng không vững, 20 tuổi, con người đã trưởng thành như vậy sao? Khuôn mặt hắn vẫn đẹp như điêu khắc, khí chất cao ngạo, lạnh lùng. Hắn đưa ánh mắt nhìn cô. Nước mắt Minh Minh không tự chủ mà trượt dài trên gò má. Các chị nhân viên nói rất đúng, tài sắc vẹn toàn nhưng đã có vợ. Minh Minh lặng lẽ lùi về 1 góc nhỏ trong buổi tiệc, ngay lúc này, cô đang rất cần sự yên tĩnh. Cô đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện hắn và cô sẽ gặp lại, cô sẽ mỉm cười đưa tay ra bắt tay hắn như người bạn bình thường hay hỏi han tình trạng của hắn với tư cách là 1 người bạn thân, chưa bao giờ cô nghĩ cô sẽ yếu đuối mà rơi lệ…


Chương 36: Say tình…


- Anh thật sự chưa có vợ à?- Minh Minh vô thức hỏi câu hỏi đó nhưng lại hối hận, chẳng khác nào cô thừa nhận mình xiêu lòng vì hắn.
- Rồi! – Hắn đáp gọn lỏn.

Tôi chọn cho mình góc khuất của cả buổi tiệc hào nhoáng, tôi chẳng biết đó là đâu nhưng tôi có thể nhìn thấy qua khung cửa kính, Sài Gòn lên đèn về đêm xinh đẹp thế nào. Trên sân khấu, hắn phát biểu vài lời ngắn gọn để khích lệ tinh thần nhân viên toàn công ty. Nếu biết trước mình lại tiếp tục dưới ách cai trị của hắn, tôi sẽ không chấp nhận đơn mời làm việc . Tôi nhìn lên sân khấu, ánh mắt va chạm vào những mảnh vỡ li ti của con ngươi sắc lạnh. Tôi không tự chủ được mà cụp mi lại, đôi mắt hắn thật sự có ma lực, nó cuốn mọi thứ vào trong để mà nghiền nát, nuốt chửng. Tôi cảm thấy mình như con cá mắc cạn, thoi thóp tìm nước để sinh tồn.
- Tôi mong mọi người sẽ cố gắng hơn nữa. Công ty chúng ta sẽ phát triển không kém tập đoàn Thanh Tuấn, tất cả đều trông mong vào mọi người.
Đồng nghĩa, hoa hồng của mọi người cũng sẽ tăng lên. Chúng ta sẽ kết hợp với nhau giúp công ty vững mạnh nhé! – Hắn kết thúc phần phát biểu.
Mọi người ai nấy cũng phấn khởi vỗ tay. Tay tôi cũng vỗ vào nhau nhè nhẹ, tôi không dùng sức để nó phát ra tiếng nhưng nó vẫn mang trọng hàm ý tán thưởng.


- Tôi thật tò mò, không biết cô gái nào may mắn được tổng giám đốc đây mời khiêu vũ nhỉ?- Người MC nở nụ cười. Có chuyện này nữa sao? Hắn 1 lần nữa nhìn về tôi, chân tôi run run đứng không vững. Chẳng lẽ người đó lại là tôi? Nhưng mà…
- Triệu Minh Minh, em lên đây cho tôi… – Khuôn mặt hắn tràn ngập sát khí, tôi cắn nhẹ môi dưới, đã 2 năm rồi, bản tính hắn không hề thay đổi. Vẫn muốn 1 mình chiếm hữu, vẫn muốn ra lệnh người khác. Tất cả nhân viên của công ty đổ dồn ánh nhìn vào cái tên Triệu Minh Minh. Tôi đã lâu rồi không nghe hắn gọi tên mình, tôi cũng chẳng rõ hắn đang ám chỉ hay không. Chị Thư đi lên bên cạnh tôi nói nhỏ vào tai: ” Em mau lên sân khấu đi, để tổng giám đốc mất mặt là không phải lễ đâu!” Chị
tháo áo khoác ngoài của tôi, cầm hộ. Tôi ngượng ngùng đi về phía hắn, mọi người tản ra thành 2 hàng để tôi đi lên sân khấu. Hắn không chờ tôi đi đến đó mà bước ngay xuống khoảng sân giành cho người khiêu vũ. Hắn choàng tay qua eo kéo tôi áp sát vào người hắn, tôi hơi đẩy hắn ra, miệng nở nụ cười: ” Tổng giám đốc, chào anh!”


Đáy mắt hắn ánh lên tia chết chóc. Tôi đã làm gì không đúng chứ? Tiếng nh

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bốn năm phấn hồng

Ngày ta buông xuôi tất cả

Truyện Nhật Ký Chăn Rau Voz Full

Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé!!!

Bến xe