ThichDocTruyen.Yn.Lt
«‹242526›»
ThichDocTruyen.Yn.Lt
Rốt cuộc, lí trí vẫn không thể thắng nổi sự thù hận. Cô rút mạnh ống thở, miệng nói lớn: ” Cậu chết đi!” Đúng lúc, Thanh Thanh vừa đi vào, chứng kiến cảnh tượng rùng rợn này, không ngờ, chị cô lại độc ác đến vậy. Tâm Lan thở gấp vài hơi: ” Tớ… hiểu… rồi… Tạm…biệt…Quang…Huy… giúp…tớ!” Hơi thở cô đều đều, nhẹ nhàng, càng lúc càng nhẹ, giọt nước mắt cuối cùng đọng lại trong mi mắt rơi xuống lạnh ngắt, cô ngừng thở, bỏ mặc tuổi xuân xanh vẫn đang tiếp diễn bên ngoài. Cô rời bỏ trần thế, rời bỏ người mình yêu, chỉ có cách này cô mới thấy thanh thản. Thanh Thảo lúc này mới lấy lại được lí trí, cô ngã quỵ xuống đất khóc nức nở, cô đã làm gì vậy? Cô đã giết người, là người bạn thân nhất của cô… không phải, là cô ấy yêu cầu. Là cô ấy yêu cầu cô kia mà!!!
Thanh Thanh chạy đến bên cạnh cô:
- Chị Lan… Chị Lan…
- Không phải… – Thanh Thảo hoảng loạn ngẩng đầu lên, Thanh Thanh đưa mắt nhìn những nhịp tim thẳng băng chạy qua vô tình, sẽ chẳng còn kì tích nào xuất hiện nữa vì kì tích vừa xuất hiện 2 ngày trước trong ca phẫu thuật. Thanh Thanh cầm ống thở đặt lại vào mặt Tâm Lan, cô chạy ra ngoài gọi bác sĩ đến. Tất nhiên, cô không tiết lộ chuyện này cho ai biết. Do kẻ xấu làm chuyện ác luôn luôn lo sợ 1 ngày sẽ bị bại lộ, Thanh Thanh đến chết cũng không ngờ chị mình lại đề nghị nhốt cô ở Mĩ. Đến khi mọi chuyện dần chìm vào quên lãng thì lại tìm đến cô nhờ sự giúp đỡ. Thanh Thanh này không phải hạng người ngây thơ, chị em thì chị em, chị em có thể không cần có.
- Tại cô ấy đáng chết! – Thanh Thảo nhếch mép, tay cầm con dao ghim trên quả táo lên. Thanh Thanh không hề hoảng sợ, cô ấn nút phát ghi âm, toàn bộ cuộc nói chuyện đã được cô ghi lại. Thanh Thảo trợn mắt:
- Đưa cho tao!
- Chị có miệng là để nói những chuyện vô ích sao? Vào được rồi đó!
Minh Minh đẩy cửa vào, hình như mọi người có mặt rất đông đủ. Lúc nãy, Thanh Thanh có nói chuyện với Hải Yến, cô đem toàn bộ chuyện cô biết được kể cho Hải Yến nghe. Hải Yến còn rất bất ngờ không thể tin vào lời Thanh Thanh nói, vì thế cho nên… cô mới phải tự tay vạch trần chị mình trước bàn dân thiên hạ. Quang Huy đưa ánh mắt thất vọng xem lẫn chán nản nhìn Thanh Thảo: ” Tớ chẳng hiểu tại sao cậu lại yêu tớ như vậy, nhưng xin lỗi, mình không thể nhận tình cảm đó được rồi!”
Thanh Thảo lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt ngơ ngơ ngáo ngáo như kẻ điên:
- Cậu nghe tớ giải thích mọi chuyện không phải như vậy!
Rồi cô nhìn sang Minh Minh. Cha sanh mẹ đẻ đến giờ, Minh Minh mới gặp được kẻ phản diện ngoài đời như thế này nhưng mà… cô không có ý lên tiếng hay phê phán gì ai hết, sao chị Thảo lại nhìn cô thế này? Dao kiếm không có mắt, dao gọt trái cây thì cũng là vũ khí mà.
- Là tại mày, đúng không?
- Trời đất ơi! – Minh Minh hoảng hốt nấp sau lưng anh Huy. Hải Yến vừa nghiêm túc vừa buồn cười, Minh Minh thật sự là có những… biểu cảm khác người.
- Đủ rồi! – Quang Huy đi đến giành lấy con dao trên tay Thanh Thảo quăng ra xa. Cùng lúc, cảnh sát đi đến, anh giao mọi chuyện lại cho họ xem xét, anh cũng không nói gì thêm, mọi chuyện xảy ra quá nhanh và quá bất ngờ. Thanh Thảo không ngừng la hét giãy giụa như vô ích. Minh Minh vuốt vuốt ngực vài cái, cô mà xui xẻo xíu nữa là quy tiên rồi… Thiện Nhân nãy giờ lấp ló, mặt nhăn nhó như gà mắc thun thì hỏi Minh Minh:
- Thanh Thanh đã xin lỗi chị rồi sao?
- Ồ, có gì sao?
- Thì em đã hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc nói ra sự thật! – Thiện Nhân rất cắn rức, dù biết cô gái này không được trong sáng hay hồn nhiên như những người khác nhưng mà, cô ấy không đến nỗi xấu. Tiếp xúc lâu ngày cũng mến tay mến chân, giờ mà nói ra những lời từ biệt vô tình cũng rất khó.
Thanh Thanh cúi đầu:
- Mình biết rồi! Mình biết từ lâu… Chỉ là mình quá thích cậu nên mới chấp nhận tự lừa gạt bản thân, nhưng mà… cậu không có chút cảm tình nào với mình sao? Mình cứ nghĩ, nước chảy đá mòn chứ! Thôi vậy, cậu đi đi. Chúng ta vẫn là bạn, mình cần yên tĩnh!
- Mình… – Thiện Nhân đứng hình, chân tê ngắt, cậu phải làm sao bây giờ? Nghe những lời nói này của Thanh Thanh, cậu thấy mình giống 1 tên tội đồ, tội lỗi ghê gớm. Minh Minh rơm rớm nước mắt, lần đầu tiên cô thấy liên tiếp 2 câu chuyện y như trong ngôn tình như thế. Quả thực rất cảm động! Qua cái xước che khuất trán, cô có thể biết là Thanh Thanh đang khóc. Minh Minh vỗ vai Thiện Nhân: ” Nếu thích người ta thì nói ra luôn đi, về sau hối hận thì khổ!”
Rốt cuộc, Thiện Nhân vẫn cứ nghĩ mình không có ý gì với Thanh Thanh nên ra về cùng Minh Minh.
Vài ngày sau, Thiện Nhân dần chán nản bởi thời gian rãnh quá nhiều. Lúc trước thì đi chơi với Thanh Thanh cho nên cũng đỡ thấy tẻ nhạt. Thanh Thanh dường như bốc hơi, cô không đi học, không nghe điện thoại. Điều này làm Thiện Nhân thấy mình… hình như đã quyết định sai. Chưa bao giờ cậu thấy cuộc sống của mình ảm đạm như vậy. Minh Minh gấp cuốn truyện Đạo tình lại, cô như bóng ma lướt sau lưng cậu mà… ngâm thơ: ” Đa tình tự cổ nan di hận
Dĩ hận miên miên vô tuyệt kỳ” hay ” Cứ làm như mình là Tề Mặc vậy đó, giờ tìm người ta không ra thì ngồi khóc…”
Về phía Minh Minh, cuối cùng, cô cũng hiểu ra… hắn nhờ Thiện Nhân làm vậy chỉ để cô biết ai đã làm chuyện đó với mình, hắn muốn Thanh Thanh xin lỗi cô và đồng thời để 2 chị em họ bất đồng. Minh Minh tối đó khóc 1 trận linh đình, sốt tận 7 ngày. Lâu lâu, cô lại nhận được số điện thoại lạ, cô bắt máy nhưng đầu dây bên kia không trả lời, chỉ nghe tiếng thở nhè nhẹ. Minh Minh biết người đó là hắn, cô không tắt máy cũng không nói gì thêm, cả 2 đều im lặng. Ngày Valentine, Minh Minh nhận được bưu phẩm không tên, bên trong là sợi dây chuyền, mặt dây chuyền là chiếc nhẫn có khắc chữ I Believe. Minh Minh thở dài rồi đem nó cất vào ngăn bàn học…
Hải Yến nghe ngóng được tin tức từ Thanh Thanh, Thanh T

