Thịnh Thế di chuyển chuột rất nhanh, di chuyển đến cuối cùng, đáy lòng càng không cách nào yên bình, anh cầm điện thoại di động lên tiếp tục gọi cho Cố Lan San, vẫn trong tình trạng không thể kết nối được như cũ, anh nhìn thời gian, khoảng cách từ lúc xem tin tức trên TV đến bây giờ đã qua mười lăm phút.
Ánh mắt Thịnh Thế nặng nề nhìn chằm chằm máy vi tính một lát, liền không nói hai lời đứng dậy, mở tủ treo quần áo ra, lấy một bộ quần áo qua loa mặc vào người, sau đó đã lấy chìa khóa xe đi xuống lầu, vừa đi vừa gọi điện thoại cho thư ký: “Đặt cho tôi một vé máy bay đến thành phố nào có khoảng cách gần huyện A nhất , tôi muốn chuyến bay có thể lập tức cất cánh, bây giờ tôi đang đến sân bay rồi, tiện thể bảo người ta làm d.đ/l;q’d hết thủ tục giấy tờ luôn đi, ừ. . . . . . Có lẽ khoảng 30 phút nữa tôi sẽ đến sân quốc tế thủ đô. . . . . . Ưmh, những hạng mục đó sao? Cậu hãy mở máy vi tính trong phòng làm việc của tôi, vào ổ đĩa D, hãy lấy những hạng mục tôi đã xử lý xong, còn những hạng mục tôi chưa xử lý thì bỏ qua đi. . . . . . Còn nữa, nhớ không được nói cho bất cứ ai biết tôi đi đâu, người bên nhà cũ gọi điện thoại cho cậu, cậu cũng nói không biết. . . . . . Không còn gì nữa, ừ, cúp.”
Khi Thịnh Thế đi tới trước cửa, nhanh chóng đổi giày, dường như là nghĩ tới điều gì đó, quay đầu về dặn dò quản gia: “Mấy ngày nay có thể tôi không ở Bắc Kinh, người bên nhà cũ gọi điện thoại qua đây, bác hãy nói bác không biết tôi đi đâu.”
Thịnh Thế nói xong, liền nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng.
Bác quản gia mới vừa phản ứng kịp, muốn hỏi một chút xem cậu Thịnh muốn đi đâu, vội vàng nhanh chóng chạy ra khỏi nhà, xe của Thịnh Thế cũng đã không thấy bóng dáng.
Thịnh Thế lái xe với tốc độ vô cùng nhanh, anh vừa lái vừa nghĩ Hàn Thành Trì có biết Cố Lan San đến khu gặp nạn hay không?
Anh ta vẫn còn tâm trạng làm chương trình, chẳng lẽ anh ta không biết ngăn cản cô, không để cho cô đi sao?
Anh thừa nhận anh rất ích kỷ, nếu như uy hiếp đến tính mạng của Cố Lan San, anh có thể không chút do dự mà bỏ qua tất cả những thứ khác.
Anh chỉ muốn cô còn sống.
Còn sống, thì còn hy vọng.
Nếu như Cố Lan San thật sự có chuyện bất trắc, anh thề khi trở lại Bắc Kinh, anh tuyệt đối sẽ nghiền xương Hàn Thành Trì thành tro, không thương tiếc!
Thịnh Thế càng nghĩ, lực đạp chân ga càng lớn , tốc độ xe càng tăng vọt.
Chương 693: Hối Hận Khi Biết Anh Không? (13)
Khi Thịnh Thế từ sân bay quốc tế thủ đô đến sân bay nào đó cách gần huyện A, đã là mười hai giờ trưa, bởi vì nơi đó lệch về phía nam, nên nhiệt độ cao hơn Bắc Kinh rất nhiều, Thịnh Thế cởi áo khoác ngoài ra, anh đón một chiếc taxi, sau khi lên xe, bác tài xe taxi hỏi thăm Thịnh Thế đi đâu.
Thịnh Thế không do dự chút nào liền mở miệng nói: “Huyện A.”
Bác tài xe taxi hoài nghi quan sát Thịnh Thế, ánh mắt đó giống như là nhìn quái vật, “Cậu bạn trẻ này, cậu đùa giỡn chứ, từ nơi này đến huyện A ít nhất phải mất năm giờ, hơn nữa bây giờ huyện A đang xảy ra động đất, vì để tránh ảnh hưởng việc lưu thông cứu viện của quốc gia, những người bình thường như chúng ta không thể đi qua được.”
Thịnh Thế hoàn toàn không nghe thấy bác tài taxi rốt cuộc nói những gì, chỉ là nhìn ông ta không có ý muốn lái xe, thì tiếp tục lặp lại một lần: “Tôi muốn đi huyện A.”
“Không phải là tôi không muốn chở cậu, là thật. . . . . .”
Bác tài taxi vừa mới nói một nửa, trước mặt ông liền bị ném một xấp tiền giấy màu đỏ thật dày, ông ta sửng sốt một chút, nhìn Thịnh Thế.
“Đủ chưa?” Thịnh Thế hỏi một câu, nhìn thấy bác tài taxi vẫn chưa có hành động, liền rút ra vài tấm thẻ trong bóp, nói: “Những tấm thẻ này đều không có mật mã, bác hãy cầm tất cả đi, bây giờ đưa tôi đến huyện A.”
Bác tài taxi muốn kiếm tiền, do dự một lát, nói: “Như vậy đi, tôi có thể chở anh đến đâu được thì hay đến đó, như vậy được không?”
Thịnh Thế gật đầu một cái, nói: “Được.”
Thật sự giống như bác tài taxi đã nói, khi bon đến chỗ còn cách huyện A khoảng hơn 100 cây số trên quốc lộ, liền bị chặn lại.
Bác tài taxi khổ sở nhìn Thịnh Thế, nói: “Thật sự không phải là tôi không chở cậu… Cậu hãy nhìn xem, ở đây có nhiều quân nhân đang canh giữ ngăn cản không để cho qua.”
Thịnh Thế giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ chiều, khoảng cách đến huyện A còn có một hơn trăm cây số, anh khẳng định không thể đi qua, anh ngồi trong taxi, trầm tư một hồi, liền móc điện thoại di động ra gọi một điện thoại.
Bên ngoài đang mưa, sau khi Thịnh Thế nói chuyện điện thoại xong, vẫn ngồi trong xe taxi không nói chuyện, nhìn vẻ mặt anh thật bình tĩnh, chỉ là ngón tay không ngừng gõ lên đầu gối của mình, tiết lộ sự nóng ruột của anh.
Bên trong xe rất yên tĩnh, bác tài taxi có chút nhàm chán, ông ta quan sát Thịnh Thế một chút, phát hiện dáng vẻ ăn mặc của anh đều rất xa hoa, không nhịn bắt đầu tò mò.
Nhìn người này không giống như là đi làm tình nguyện, người bình thường muốn đi tình nguyện đều phải đi thành đoàn.
Bác tài taxi không kiềm chế được mở miệng, “Cậu đến khu vực gặp nạn gì vậy?”
Thịnh Thế mím môi, trầm mặc một hồi thật lâu, mới nói: “Tìm người.”
Bác tài taxi cũng không nói gì nữa, qua khoảng chừng mười phút, phía sau quốc lộ có một chiếc xe quân đội đang chạy đến, vững vàng dừng lại phía sau xe taxi, sau đó một người giống như lãnh đạo bước xuống từ trên xe, trong tay cầm một cái dù, đi tới bên cạnh xe taxi, gõ một cái lên cửa sổ xe, Thịnh Thế nâng mắt liền hạ cửa sổ xe xuống.
Người đứng ở bên ngoài, liên tiếp khách khí nhìn về phía Thịnh Thế nói: “Là anh Thịnh phải không?”
Thịnh Thế gật đầu một cái, liền đẩy cửa xe ra bước xuống.
Chương 694: Hối Hận Khi Biết Anh Không? (14)
Người lái xe taxi sững sờ ở bên trong, nhìn Thịnh Thế lên sau một chiếc xe quân đội, xe quân đội đem anh rời đi, đi ngang qua cản đường (barie chắn đường) của Giải Phóng Quân, chiếc xe kia kéo cửa sổ xe xuống một chút, chỉ có mười giây, xe quân đội đã đi qua, tốc độ xe chạy rất nhanh, lập tức đã không nhìn thấy.
Càng đi tới huyện A, mưa rơi càng lớn, lúc đi được khoảng 100 km, xe rời khỏi quốc lộ, quẹo vào đường thành phố, có thể thấy bởi vì huyện A bị động đất nghiêm trọng, nên có rất nhiều người đều ở đây dựng lều dã ngoại.
Dần dần, gần đến khu động đất, đường bị hư hỏng thành từng mảnh từng mảnh, tốc độ xe càng lúc càng chậm, thật vất vả đến lúc gần đến huyện A, sắc trời đã tối dần, mưa bên ngoài rất lớn, có rất nhiều tảng đá lăn xuống đường, căn bản không có cách nào đi qua, xe quân đội buộc phải dừng lại.
Hạ cửa sổ xe xuống, Thịnh Thế thấy bên ngoài có rất nhiều Giải Phóng Quân cõng trên lưng rất nhiều đồ cấp cứu, chạy chậm vào bên trong.
“Ngài Thịnh, chúng tô

