Chân của cô cách mặt đất, trong lòng hoảng sợ, theo bản năng liền buông áo khoác của mình đang cầm ra, vòng qua cổ của anh.
Cái áo khoác vô tội lần thứ ba bị rơi xuống trở lại trên đất.
Thịnh Thế gắng sức mút lấy đầu lưỡi của cô, sau đó theo bản năng liền đòi hỏi lấy nhiều hơn, anh ôm cô, chậm rãi lùi về sau hai bước, sau đó đặt cô ở trên trên vách ngăn bao vây lại.
Sau lưng cô có điểm tựa, hai tay cô ôm lấy cổ anh, hai chân theo bản năng liền vòng chặt lấy eo của anh, giống như con bạch tuột, gắt gao bám vào trên người anh, tay anh đặc biệt không thành thật dao động ở trên người của cô.
Cô mặc y phục mùa đông có chút dày, anh cảm giác có chút không thoải mái, một tay nắm lấy mông của cô, một tay lần mò hồi lâu, thăm dò vào trong áo lông của cô, sau đó đẩy hơn nửa ngày, mới đụng đến quần áo bên trong, cất giấu da thịt mềm mại.
Thân thể của anh, nhất thời vô cùng khô nóng, anh cảm giác được hạ thể của mình ngày càng bành trướng, hô hấp của anh càng ngày càng nặng nề, lực đạo hôn cô của anh ngày càng mạnh.
Cả người Cố Lan San đều đã bắt đầu lâng lâng, chưa từng có người đàn ông nào hôn môi cùng chạm vào cô, mà cảm nhận được phản ứng lại mãnh liệt như vậy, loại phản ứng xa lạ này, lại làm cho cô khát vọng, cả người cô ngu ngơ thở dốc trong lòng anh, giống như một đứa trẻ con yếu ớt, để cả thể xác và tinh thần đều giao ra cho anh, không có bất kỳ phản kháng cùng bài xích nào.
Tay của anh, giống như là mang theo lửa, da thịt của cô như bị phỏng, xẹt qua lưng cùng phần eo, sau đó từ từ đi đến bụng dưới của cô, lại từ bụng dưới mà lượn lên trên, tìm được áo lót của cô.
Chương 623: Yêu Em Anh Liền Có Hơi Sức (3)
Anh dọc theo viền áo lót của cô, từ từ đi tới vào mép ngực của cô, đầu ngón tay anh có thể cảm nhận được độ cứng của vòng thép trong áo lót.
Nụ hôn của anh, từ môi cô dần dần đi đến hai gò má, sau đó rơi vào cằm của cô, xương quai xanh thanh tú mà xinh đẹp, tay trượt vào phía trong áo lót của cô.
Thân thể của anh khẽ run lên, thời điểm tay của anh đặt lên nút gài áo lót, lưng của cô hơi cong lại một chút, để cho anh dễ dàng mở ra nút gài.
Trói buộc lập tức buông ra, tay của anh nhẹ nhàng chạm đến nơi mềm mại của cô mà vuốt ve qua lại, làm cho cô giống như một bãi nước, không có một chút sức lực nào, trong miệng khe khẽ rầm rì hai tiếng, hai chân từ bên hông của anh buông lỏng xuống, cánh tay của cô cũng không còn sức lực, dần dần muốn buông ra.
Anh nhanh chóng vươn hai tay ra, kéo lấy thân thể của cô, ấn vào trên vách ngăn, tránh để cho cô rơi xuống làm anh không thể tiếp tục.
Cố Lan San thở hổn hển theo sức lực của anh mà dựa sát vào phía sau, anh mạnh mẽ mà tách thân thể của cô ra, gắt gao dán sát phần nóng bỏng của mình vào bụng dưới của cô, dù bị ngăn cách bởi nhiều lớp quần áo, nhưng cô vẫn cảm nhận được cứng rắn của anh, cô theo bản năng lùi về phía sau, làm cho anh càng lúc càng dựa sát vào.
Thuận đường, anh hôn thật sâu lên môi của cô.
Anh vuốt ve tay cô càng lúc càng điên cuồng hơn.
Dục vọng của anh càng lúc càng thêm cấp bách, anh đẩy cô lên cao hơn một chút, kéo áo của cô lên, hai mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm phần bụng trắng tuyết của cô lộ ra, dùng lực đè cô lên vách ngăn, cúi đầu nghĩ muốn hôn đi.
Sau đó, toàn thân Cố Lan San bất chợt lung lay một cái, cô thấp giọng a một tiếng, cả người liền ngã ra phía sau, Thịnh Thế cũng bị cô kéo ngã xuống, trong quá trình ngã xuống, đầu óc Thịnh Thế có chút trì độn, tuy nhiên vẫn lật người, kéo Cố Lan San từ dưới kéo lên trên người mình, sau đó lưng của anh liền trùng trùng điệp điệp mà rơi xuống đất, kinh thiên địa chấn mà “Ầm” một tiếng, kế tiếp Thịnh Thế cảm giác được trên lưng truyền đến cảm giác đau đớn, trận đau đớn đó chưa để cho anh cảm nhận hết, anh lại cảm giác được nữa thân dưới của mình bị người ta hung hăng mà đụng một phen, đau đớn càng mạnh hơn, anh buồn bực mà rên lên một tiếng, đau đến hoa cả mắt.
Cố Lan San cũng không hiểu rõ được tình hình, cô chỉ cảm thấy cả người mình như bị ai đó đánh một vòng, liền rơi xuống một lòng ngực rắn chắc, bắp thịt trong lòng ngực rắn chắc kia, đâm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút đau, cô hô nhỏ một tiếng, liền ngẩng đầu lên.
Lúc này Thịnh Thế, cũng là vẻ mặt mờ mịt mà mở mắt ra, chạm phải ánh mắt Cố Lan San, hai người liền sửng sốt một phen, có chút không rõ nguyên nhân quay đầu, nhìn hoàn cảnh xung quanh bọn họ.
Lò lửa trong phòng bao, đều được làm từ gỗ xưa ngăn cách vách ngăn, giữa vách ngăn được điêu khắc hai cung nữ xinh đẹp ở trong cung cổ đại.
Những cái bình phong này vốn được đặt trên mặt đất, nhưng bị Thịnh Thế vừa vặn khẩn cấp đẩy Cố Lan San lên, làm cả vách ngăn ngã trên mặt đất.
Chương 624: Yêu Em Anh Liền Có Hơi Sức (4)
Đẩy ngã những tấm vách ngăn kia ngã theo xuống đất.
Bản thân Cố Lan San dựa vào vách ngăn miễn cưỡng chống đở thân thể, phía trước của cô lại là Thịnh Thế mạnh mẽ thúc đẩy, sau đó Thịnh Thế một lòng cấp bách muốn Cố Lan San cũng không có dừng lại.
Cho nên hai người kéo theo vách ngăn đồng loạt ngã xuống đất.
Lúc này đã hơn một giờ, trong phòng ăn làm gì có người, đột nhiên vang lên một tiếng thật lớn, làm cho người phụ vụ của nhà ăn hoảng sợ, sau đó rất nhiều người chạy đến về phía hướng này.
Lập tức, nhìn thấy Cố Lan San ngồi ở trên người Thịnh Thế, Thịnh Thế lại nằm lên trên vách ngăn.
Quần áo hai người có lộn xộn.
Liếc mắt một cái trong nháy mắt cho người ta hiểu được, cuối cùng là vừa xảy ra chuyện gì.
Thịnh Thế cùng Cố Lan San nhìn nhau hơn nữa ngày, hai người mới thất thần mà quay đầu lại, nhìn về phía đối diện, anh nhìn em, em nhìn anh, chớp mắt, nháy mắt mặt Cố Lan San đỏ lên, theo bản năng muốn ngồi dậy, sau đó ngẩng đầu lên, khóe mắt nhìn đến có rất nhiều giày cách đó không xa, cô nhanh chóng quay đầu, nhìn thấy trong phòng bao có rất nhiều người phục vụ, mặt đỏ hơn nữa giống như sắp rỉ ra máu vậy, sau đó “đông”, cô nhanh chóng vùi đầu lại vào ngực của Thịnh Thế.
Cô như thế nào lại thẳng tắp hạ xuống, làm cho đầu mình đụng vào có chút đau, sức lực qua lại, Thịnh thế cũng cảm nhận được ngực có chút đau, anh vừa định nói chuyện, sau đó thấy được nhiều người đứng một bên, mặt của anh ngẩn ra, nhất thời hiểu được cô gái này vì sao lại phản ứng mạnh như vậy rồi.
Sắc mặt Thịnh thế nhất thời hơi phiến hồng, sau đó nhìn nhìn Cố Lan San bụm mặt dán trước ngực mình, nhớ lại việc đã xảy ra, trong quá trình thân mật hai người thế nhưng lại đẩy ngã vách ngăn, đã mất mặt, bêu xấu, dù sao anh cũng không thể như Cố Lan San trở thành đà điểu tự lừa dối mình, tròng mắt nhanh chóng xoay chuyển, cảm thấy dù sao đã như vậy rồi, mặt mũi cũng đã mất hết rồi, liền dứt khoát không biết xấu hổ đi, vì vậy, Thịnh Thế mặt không đỏ tim không đập, hơi nhếch môi với những người kia, tuyệt không ngượn


