Đoạt hôn 101 lần - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đoạt hôn 101 lần (xem 4870)

Đoạt hôn 101 lần

sân treo bảy ngọn đèn, chớp tắt sáng lóng lánh.


Cách đó không xa có đầu bếp ở tại chỗ nướng đồ ăn.


Thịnh Thế và Cố Lan San lấy một chút thức ăn, cùng Hạ Phồn Hoa Qúy Lưu Niên chọn một cái bàn ngồi xuống, nâng ly nói chuyện phiếm.


Vương Giai Di từ trước đến giờ thích tham gia náo nhiệt, lúc Triệu lỵ đến đây, cũng đi theo ngồi chung bàn.


Mẹ Thịnh Thịnh Hoan còn có một vài người nhà họ Thịnh khác ngồi ở trên một cái bàn bên cạnh bọn họ, một vòng vây quanh, vui vẻ hòa thuận trò chuyện, thỉnh thoảng cũng sẽ quay đầu, đưa một chút thức ăn cho Thịnh Thế và Cố Lan San ngồi ở bên cạnh, còn có thể đáp lại đôi câu.


Chương 378: Người Đứng Sau Màn Caravat (8)


Editor: Lovenoo1510


Không khí hòa hợp tốt đẹp như mộng ảo.


Thời điểm nhóm người ăn uống được một nửa, Cố Ân Ân ôm một cái túi lớn, đi đến, lập tức đem túi để ở trên bàn, “Thì ra mọi người ngồi chỗ này, mình tìm mọi người mất nửa ngày, thật là không hiểu những người này tặng quà nghĩ sao nữa, rõ ràng là sinh nhật Thành Trì, ngược lại lại tặng rất nhiều đồ trang sức của phụ nữ, đầy một đống, mình bao giờ mới đeo hết, hiện tại xách qua hơn phân nửa, San San, Giai Di, Triệu Lỵ mỗi người cùng chọn lựa mấy thứ mình thích đi.”


Quý Lưu Niên cầm ly rượu, cười ha hả tiếp một câu: “Con trai Bộ trưởng Hàn sinh nhật, khẳng định mọi người sẽ phí hết tâm tư muốn lấy lòng thật tốt một phen, mà Ân Ân cô là bảo bối trong lòng bàn tay của Thành Trì, tự nhiên bọn họ sẽ tặng đồ bám lấy cô rồi.”


Cố Ân Ân giống như bị câu “Là bảo bối trong lòng bàn tay của Thành Trì” từ trong miệng Quý Lưu Niên trêu cho vui vẻ, cô cười liếc Quý Lưu Niên một cái, giơ tay lên đẩy anh một cái: “Cậu chỉ được cái miệng ngọt!”


Ngay sau đó liền thản nhiên nói: “Hiện tại mình không bồi mọi người nữa, Thành Trì còn ở đằng kia chờ mình, đợi lát nữa mình theo anh ấy đến đây tìm mọi người.”


Nói xong, Cố Ân Ân khoát tay áo, xoay người, giẫm giày cao gót, vội vàng gấp gáp rời đi.


Sau khi Cố Ân Ân rời đi, Cố Lan San tự nhiên vươn tay, cười hì hì lấy ra một hộp từ trong túi kia ra: “Nhìn một chút xem tặng đồ trang sức gì.”


Cố Lan San mở hộp ra, thấy bên trong là một sợi dây chuyền, treo một viên đá Ngọc Thạch lớn, rất đẹp mắt.


Vương Giai Di ngồi cách Cố Lan San không xa, trong nháy mắt lúc cô mở cái hộp kia ra, nhìn thấy viên đá Ngọc Thạch thì mắt lập tức sáng lên.


Cố Lan San còn chưa có đưa tay ra cầm sợi dây chuyền, Vương Giai Di bất chợt vươn tay ra, chiếm ưu thế trước cầm lấy sợi dây chuyền trong hộp, cố làm ra bộ dáng vừa mới vô tình, vẻ mặt tán thưởng mở miệng nói: “Viên Ngọc Thạch màu lam này đúng là đẹp mắt nha!”


Vừa nói, Vương Giai Di vừa đem sợi dây chuyền có viên Ngọc Thạch đeo lên cổ mình, nghiêng đầu nhìn Cố Lan San hỏi: “Lan San, cậu xem mình đeo có hợp không?”


Từ nhỏ đến lớn Vương Giai Di đều giật đồ của Cố Lan San như vậy.


Mỗi khi Cố Ân Ân đưa cho hai người bọn họ thứ gì, Cố Lan San mở ra trong tay thấy đẹp mắt thì Vương Giai Di đều cảm thấy thích, sẽ giả vờ bộ dáng kinh ngạc mà lấy đi từ trong tay cô, sau đó đeo vào người mình rồi hỏi cô nhìn có đẹp không, thuận tiện chiếm thành của mình luôn.


Cho tới nay, Cố Lan San đã thành thói quen.


Cô cũng không tranh giành với Vương Giai Di, cô chỉ cảm giác thấy mình đối với các loại đồ như trang phục, đồ trang sức và mỹ phẩm đều không có hứng thú quá lớn, Vương Giai Di thích thì cứ lấy thôi.


Chương 379: Người Đứng Sau Màn Caravat (9)


Cô cũng không tranh giành với Vương Giai Di, cô chỉ cảm giác thấy mình đối với các loại đồ như trang phục, đồ trang sức và mỹ phẩm đều không có hứng thú quá lớn, Vương Giai Di thích thì cứ lấy thôi.


Không có gì lớn.


Nhưng cô biết, mỗi lần Vương Giai Di cướp được một thứ từ chỗ cô sẽ đặc biệt thích dương dương tự đắc, cứ như là thắng cô được một ván vậy.


Ai ngờ, cô căn bản lười cùng cô ta tranh giành, dĩ nhiên cô cũng lười phải phơi bày ra nên cô ta tự cho là mình có thắng lợi nhỏ.


Tối nay Vương Giai Di lại tiếp tục dùng những thủ đoạn nhỏ như trước kia.


Cố Lan San nghe thấy Vương Giai Di hỏi mình vần đề này, cũng không thèm nhìn sợi dây chuyền Ngọc Thạch trên cổ Vương Giai Di lấy một cái, rất bàng quang đáp lại một câu: “Rất đẹp mắt.”


“Thật sao? Vậy thì mình đeo cái này nha?” Vương Giai Di cố ý hỏi một câu.


Cố Lan San không thể nói, mình cũng thích như vậy được, cùng Vương Giai Di chém giết vì một sợi dây chuyền Ngọc Thạch như vậy, rất mất mặt, khuôn mặt cô mang theo một nụ cười: “Được.”


Vương Giai Di vì đoạt được sợi dây chuyền trong tay Cố Lan San giống như vui mừng, “Vậy, chúng ta nhìn xem còn có quà tặng gì tốt nữa nha!”


Vương Giai Di vươn tay, vừa định kéo chiếc túi đến trước mặt mình, lại bị người khác chiếm ưu thế kéo đi trước.


Vương Giai Di cau mày, ngẩng đầu lên thấy cái túi đang ở trước mặt Thịnh Thế.


Một màn vừa rồi trong mắt người khác không có cảm giác gì không ổn, đơn giản chỉ là Vương Giai Di cảm thấy đẹp mắt nên đeo thử một lần.


Nhưng hành động này của Vương Giai Di rơi vào trong mắt Thịnh Thế lại cảm thấy cực kỳ chói mắt.


Vật kia rõ ràng đang ở trên tay Cố Lan San, Vương Giai Di cứ như vậy dứt khoát cầm đi…….. Ban đầu anh mang bạn gái đến, cô ta đoạt đi cốc nước của Cố Lan San liền bị anh tát cho một cái……. Mặc dù Vương Giai Di hình như làm cũng không có sơ hở gì, nhưng Thịnh Thế cảm thấy khó chịu………..


Anh cảm thấy hành vi giật đồ này đích thực là không đúng.


Anh không chủ động đề xướng chém giết đồ của người khác thì thôi, huống chi một đống đồ trang sức rách này, đúng là anh nhìn thấy cũng không có gì tốt.


Nhưng hành vi đoạt đồ trên tay của mình như thế này thì anh không cho phép.


Mặc dù thứ này không đáng gì, anh nhìn thấy chướng mắt, anh chỉ quen nhìn mình đoạt lại đồ của người khác, tốt nhất là cướp đoạt đến da bật máu cũng không chừa lại nửa điểm.


Cho nên với khuôn mặt tươi cười Thịnh Thế mang từng thứ bên trong các hộp ra, hơn nữa còn đặc biệt chọn cầm những nhãn hiệu lớn.


Những người tặng quà này cũng là vì lấy lòng nhà họ Hàn, làm sao có thể đưa ra đồ thứ phẩm, đại đa số đều là sản phẩm mới đưa ra thị trường, hơn nữa còn có ít cái là bản có số lượng hạn chế, xem ra cũng rất có sự dụ hoặc, mỗi một hộp Thịnh Thế bóc ra, lấy từ bên trong ra ngoài, trong mắt Vương Giai Di đều lóe sáng.


Chương 380: Người Đứng Phía Sau Màn Caravat (10)


Edit: Nhật Dương


Dù hai mắt cô ta có lóe sáng nhưng cũng không có can đảm giành với Thịnh Thế, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thịnh Thế đưa đồ trang sức một trái cho Cố Lan San, một phải cho Triệu Lỵ.


Vương Giai Di nhận ra những đồ kia đều là nhãn hiệu cao cấp quốc tế, nhìn thấy thật hâm mộ.


Thịnh Thế lật xem, thấy bên trong không còn đồ đặc biệt, lúc này mới hài lòng cười cười, nhưng cứ ném lên bàn để Vương Giai Di lấy một hai món từ trong đó, anh lại cảm thấy rất không cam lòng nên dứt khoát lấy từng cái từng cái trong hộp r

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2

Lòng cao thượng của tình yêu giữa chồng mới và chồng cũ

Băn khoăn vì lời đề nghị ‘giúp đỡ’ của người yêu cũ

Đồ Heo Cô Chết Với Tôi

Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh