“Thành Trì, cậu đừng kéo mình vào những cái cớ đường hoàng.” Thịnh Thế căn bản không chờ Hàn Thành nói hết câu đã ngắt lời anh: “Rốt cuộc trong nhà các người nói những gì, đã làm gì, mình đều ở bên ngoài nghe thấy rất rõ ràng, cho nên, cậu nên thu hồi những câu nói quá bình thường để tô son điểm phấn cho người kia đi, ở chỗ này của mình không có nửa điểm tác dụng đâu!”
Lời nói của Thịnh Thế không chút lưu tình.
Đối với Thịnh Thế thì loại người hèn hạ nhỏ nhen, loại trưởng bối trong lời nói ẩn giấu như bà Cố, anh đều phải ăn miếng trả miếng mà phản kích trở lại.
Hiện tại gặp loại chuyện như vậy, làm thế nào có thể coi như mọi chuyện chưa từng phát sinh, anh không chút nào từ bỏ tâm nguyện của mình, nhìn Hàn Thành Trì mở miệng nói như thật: “Thành Trì, mình hiểu rất rõ, cậu coi mình là anh em, cậu cũng không muốn chuyện này náo nhiệt tới nhà cậu nhà mình và nhà họ Cố sẽ đều khó coi, nhưng mà mình với cậu không giống nhau, cho tới nay cậu luôn lấy đại cục làm trọng, thích làm một người tốt, mà mình…… Chỉ muốn cho cô ấy vui vẻ.”
Cậu có thể vì không làm tổn thương và mất mặt ba nhà mà cùng Cố Ân Ân cãi vã, nhưng mình không làm được vì mình không vì mặt mũi của ba nhà mà đối với việc Cố Ân Ân nói những lời này với Cố Lan San, mà im hơi lặng tiếng.
“Thực không dám dấu diếm, mình bây giờ thực sự rất tức giận…….. Cậu cũng biết, chọc mình mất hứng thì hậu quả dưới tình huống bình thường đều không có cái gì đặc biệt tốt.”
Chương 369: Tôi Sẽ Báo Thù Cho Cô (9)
Thịnh Thế chậm rãi buông Cố Lan San ra, anh từ từ cất bước, đi về phía Cố Ân Ân.
Hàn Thành Trì thấy cảnh tượng như vậy, hơi nhíu mày, sự dịu dàng trên khuôn mặt hiện lên sự khẩn trương, theo bản năng chắn trước mặt Cố Ân Ân: “Nhị Thập, cậu muốn làm gì?”
Thịnh Thế im lặng mặt lạnh như băng nhìn thoáng qua Hàn Thành Trì, không đợi đến lúc Hàn Thành Trì kịp phản ứng gì, Thịnh Thế đã vươn tay nắm lấy cổ tay trái của Cố Ân Ân đang đứng sau lưng Hàn Thành Trì, khẽ dùng sức kéo cô tới trước mặt mình.
Thịnh Thế dùng sức hơi lớn, nên tốc độ của Cố Ân Ân rất nhanh, đụng phải người Hàn Thành Trì làm cả người anh bị dịch sang bên cạnh hai bước, anh nhanh chóng ổn định lại thân thể của mình, thấy Cố Ân Ân đã bị Thịnh Thế kéo đến trước mặt mình. So với Cố Ân Ân thì Thịnh Thế cao hơn rất nhiều, anh hơi cúi đầu mắt nhìn chằm chằm Cố Ân Ân.
Tay anh hung hăng siết chặt cổ tay Cố Ân Ân, bởi vì dùng sức nên Cố Ân Ân đau đớn nhìn có chút vặn vẹo.
Lần đầu tiên Cố Ân Ân nhìn thấy Thịnh Thế tức giận, trong tích tắc này cô cũng hoàn toàn bị dọa sợ.
Sắc mặt Hàn Thành Trì cũng lạnh theo xuống, anh lập tức bước đến, đi tới trước mặt Thịnh Thế, giơ tay lên, hung hăng nắm lấy cánh tay Thịnh Thế, giọng nói cũng mang theo vài phần kiên quyết: “Buông tay!”
Thịnh Thế ngoảng mặt làm ngơ, giống như là không cảm thấy Hàn Thành Trì đang dùng sức nắm lấy tay mình chút nào vậy, anh chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Cố Ân Ân.
Ánh mắt của anh rất đẹp, nhưng ánh mắt của anh cũng rất kinh khủng.
Giống như hung bạo muốn xé nát người khác vậy.
Sắc mặt Cố Ân Ân từng chút từng chút trở nên tái nhợt.
Cô quay đầu lại cầu cứu, nhìn về phía Hàn Thành Trì.
Hàn Thành Trì thấy ánh mắt của Cố Ân Ân như vậy, người đàn ông dịu dàng tao nhã trong nháy mắt trở nên vô cùng dứt khoát: “Nhị Thập, buông cô ấy ra! Cậu có cái gì có thể nhằm vào mình!”
Thịnh Thế nhếch môi, nở ra một nụ cười lạnh lùng, sau đó hung hăng bỏ cổ tay Cố Ân Ân ra, ngay sau đó giơ tay lên, hai ba cái tháo caravat trên cổ mình ra, nén Cố Ân Ân đang run rẩy vào trong ngực Hàn Thành Trì: “Cậu xem một chút đây là cái gì!”
Caravat rơi lên người Cố Ân Ân, rất nhanh đã bay xuống trên ghế sofa.
Cố Ân Ân và Hàn Thành Trì lập tức quay đầu nhìn sang, sau đó vẻ mặt hai người trở nên có chút kinh ngạc.
Caravat này…… Caravat này sao lại giống như đúc cái caravat bị hư kia?
Hàn Thành Trì nhíu mày hỏi: “Làm sao cậu cũng có chiếc caravat này?”
“Chiếc caravat này là Sở Sở tặng quà sinh nhật cho mình!”
Chương 370: Tôi Sẽ Báo Thù Cho Cô (10)
Editor: VẠN HOA PHI VŨ
“Chiếc cà vạt này là quà sinh nhật Sở Sở tặng cho tôi!” Thịnh Thế híp mắt lại, liền móc điện thoại di động từ trong túi mình ra, mở một tin nhắn, đưa điện thoại di động tới trước mặt Cố Ân Ân, đi thẳng vào vấn đề nói: “Đây là ghi chép chi tiêu, đúng là Cố Lan San đến cửa hàng mua cà vạt, nhưng chỉ mua một chiếc tặng tôi!”
Cố Ân Ân nhìn ghi chép thu chi trên điện thoại di động, ngây ngẩn cả người, nói không ra lời: “. . . . . . .”
Chiếc cà vạt của Thịnh Thế, là Cố Lan San mua cho anh ta, vậy cái cà vạt này của Hàn Thành Trì là ai mua?
Không phải cô, cũng không phải Cố Lan San, Hàn Thành Trì cũng không nhận ra những em Cố khác mà. . . . . . Chẳng lẽ có người cố ý làm như thế?
Mục đích là gì? Đối tượng là ai? Là muốn phá hủy tình cảm giữa cô và Cố Lan San, hay là muốn phá hủy tình yêu của cô và Hàn Thành Trì?
Trong đầu Cố Ân Ân thoáng hiện suy nghĩ, Hàn Thành Trì cũng nghĩ giống, anh chưa bao giờ nghĩ rằng, một cái cà vạt được chuyển phát tới cửa, lại có thể dính dáng nhiều chuyện như vậy.
Thịnh Thế vươn tay lần nữa, kéo Cố Lan San đang ngây ngốc vào trong ngực của mình, nâng mí mắt lên, nhìn hai người đứng trước mặt mình, đã khiếp sợ không nói được lên lời, lại bổ sung một câu: “Dĩ nhiên, không thể có khả năng tự tôi đi mua một cái cà vạt giống như thế để giúp Sở Sở che giấu sự thật, hẳn là không có một người chồng nào giúp đỡ vợ mình dan díu chứ?”
Cố Ân Ân há to mồm, hoàn toàn không có lời để nói.
Chân mày Hàn Thành Trì nhăn lại với nhau: “Nhị Thập, nói như vậy, dây cà vạt tôi nhận được, hoàn toàn không liên quan đến Lan San?”
“Nói nhảm!” Giọng nói Thịnh Thế rất lạnh nhạt: “Nếu thật sự dây cà vạt này có liên quan đến cậu, cậu cảm thấy cậu còn có thể đứng ngay ngắn ở đây sao?”
Hàn Thành Trì nói: “Vậy rốt cuộc dây cà vạt này là sao?”
Thịnh Thế thấy dây cà vạt này, cực kì ghét!
Lúc đầu Vương Giai Di đưa cho anh nhìn tấm ảnh, cũng đã hành hạ anh suốt cả đêm, anh vừa đau lòng vừa khổ sở như vậy. Cho tới sau này biết được cà vạt là Sở Sở đưa cho chính mình, trong lòng khó khăn lắm mới tốt lên, cho rằng chiếc cà vạt này là tự Hàn Thành Trì mua hoặc Cố Ân Ân đưa, anh còn hào hứng bừng bừng phá hỏng chiếc cà vạt của Hàn Thành Trì, lòng tràn đầy vui mừng cho là tất cả mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Ai biết, tất cả mọi chuyện đã kết thúc được mấy ngày, cái cà vạt này lại rùm lên rắc rối khác!
Ồn ào cả buổi, dây cà vạt này, cụ thể là ai đưa tới, Hàn Thành Trì cũng không biết!
Hàn Thành Trì vừa hỏi như vậy, đã khiến tức giận trong lòng Thịnh Thế bùng lên, bởi vì mang theo lửa giận, lời nó

