Đỉnh cấp lưu manh – Phần 5 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đỉnh cấp lưu manh – Phần 5 (xem 3650)

Đỉnh cấp lưu manh – Phần 5


– Cần nói đến võ. Cái này chắc anh nghĩ tôi nói đùa. Mọi người cũng đều nghĩ thế. – Phương Nghi cười thâm ý, không để Hướng Nhật nói, nàng nói tiếp: – Võ được phân ra làm bốn cảnh giới. Người đời cứ tưởng múa thương quay gậy, đánh đấm chân tay là võ học chi đạo, thực ra đó là sai lầm lớn.- Vậy chứ nó là cái gì? – Hướng Nhật nhăn mặt, đã gọi là võ thì chẳng phải là đánh đấm tay chân, múa thương quay gậy thì còn là gì? Hắn không thể hiểu.


– Không như dị năng giả hay mật giả, vốn là dùng lực lượng mạnh mẽ và sự khéo léo để áp chế đối phương. Võ cần phải được luyện tập bài bản từ thấp đến cao, thông qua các chiêu thức, phương pháp luyện khí công, ngoại công, nội công. Cảnh giới ban đầu được gọi là ‘Võ thuật’. Chính là tập luyện để thân thể cường tráng, khỏe mạnh, biết đánh vài đường quyền cước hoa mỹ. Đây là loại võ mức thấp nhất. Thứ hai chính là ‘Võ nghệ’. Loại võ dùng để giết người, đoạt mạng, dùng để chinh chiến sa trường. – Phương Nghi cười khinh thường. – Loại này cũng chỉ là hạng xoàng, so sánh với dị năng giả cấp một chẳng khác nào một trời một vực.- Tôi rất hứng thú với cảnh giới tiếp theo. – Hướng Nhật nói.


Phương Nghi bắt đầu nghiêm túc:


– Cảnh giới này chính là sánh ngang với dị năng giả cấp 1, 2, 3. Đó chính là ‘Võ học’. Cảnh giới mà đại đa số nhân vật có tiếng tăm trong giang hồ sử dụng. Võ, bản thân nó chẳng khác nào một loại học vấn, con người dùng cả đời để nghiên cứu, tìm hiểu sự huyền diệu, thần bí trong đó. Đến khi thấu hiểu sự kỳ ảo, thần diệu của võ cũng là lúc mà kẻ đó đã chạm đến ngưỡng cửa của trình độ thần thánh. Phương Nghi đột nhiên cười lạnh.- Đáng tiếc, con người muốn nghĩ tới hai chữ ‘Võ học’ trước hết phải có nội lực đạt đến mức Đăng Phong Tạo Cực mới miến cưỡng tìm hiểu được. Nhưng đời có lẽ chỉ có vài người đạt đến trình độ này.- Quả nhiên quá khó khăn. Mới chỉ cảnh giới thứ ba đã đạt đến ngang ngửa dị năng cấp 3, vậy cảnh giới cuối cùng mạnh đến thế nào? Hướng Nhật cũng mơ hồ đoán được sức mạnh của cảnh giới cuối cùng, đó chính là Trương lão và lão già kia. Tuy nhiên, không lẽ chỉ có vậy? Hắn đang trông chờ, rất có thể cảnh giới cuối cùng mạnh hơn hắn tưởng. Rất có thể cũng đạt đến cảnh giới thứ bảy cũng nên. Phương Nghi tâm tình chấn động, mặt loáng thoáng đổ vài giọt mồ hôi. Nàng không dám tưởng tượng bởi cảnh giới cuối cùng mạnh đến kinh hoàng.


– Nói là cuối cùng nhưng không phải là cuối cùng. – Phương Nghi cố giữ hơi thở bình tĩnh nói. – Cảnh giới này được gọi là ‘Võ đạo’. Trong ‘Võ đạo’ lại phân ra ba cảnh giới: ‘Đạo’ ‘Hữu’ ‘Vô’. Tương ứng với mật giả cấp bốn, năm là Đạo, sáu là Hữu và cấp bảy chính là Vô. Ở cảnh giới này, trình độ của dị năng giả không có cửa để so sánh. Cảnh giới này chính là Thiên Nhân Hợp Nhất, có thể thỏa sức rời núi, lấp biển, chạm tới thiên địa, sức mạnh vô biên, sánh ngang với mọi thần thánh và chúa quỷ. Hướng Nhật sắc mặt tái nhợt, hắn không thể ngờ được có ngày con người ‘bình thường’ cũng sánh ngang với thần thánh. Đây chẳng phải là tu thành tiên hay sao? Như hiểu lòng Hướng Nhật, Phương Nghi lên tiếng trấn an:- Tạm thời anh có thể yên tâm, tuy người đạt cảnh giới Võ đạo không phải là không có, ví như Dương sư phụ và Trương lão chẳng hạn. Tuy nhiên cũng mới chỉ đạt đến chữ Đạo mà thôi. Nếu so với sư phụ thì còn thua quá xa.- Việc này tôi phải cảm ơn cô rồi. – Hướng Nhật rất nhanh lấy lại phong độ. Hắn chủ yếu không muốn dây dưa chuyện này nhiều. Liền hỏi dứt khoát:


– Nếu tôi không lầm thì cha cô hẳn là muốn đạt đến cảnh giới Võ đạo, dựa vào thần công của Tiêu Dao chứ gì? Phương Nghi sửng sốt. Quả đúng là như thế. Nàng đang mơ hồ nghĩ Hướng Nhật đọc được suy nghĩ của nàng vậy.- Việc này tôi chỉ có thể nói với anh rằng, thần công của Tiêu Dao chính là có cách khiến một người bình thường ngay tức khắc đạt đến cảnh giới Võ đạo. Tôi chỉ có thể nói đến đây thôi. Phương Nghi liếc nhìn hắn, nở nụ cười trông thế nào cũng vô cùng đáng yêu. Hướng Nhật không nói gì, quay người rời đi. Rồi nửa thật nửa đùa nói vọng lại:


– Nếu Phạm Thải Hồng đột nhiên tăng thực lực lên cấp 5, cô có sợ không?


Phương Nghi tim trở nên đập mạnh hơn, thần kinh có chút lo sợ, nàng không dám nghĩ tới chuyện ấy. Mà “người nào đó” hỏi như thế là có ý gì? Đúng lúc nàng muốn hỏi thì thanh âm kia vọng lại:


– Tối nay đến gặp tôi ở quán bar Trầm Luân. – Nói xong, cũng là lúc thân hình Hướng Nhật khuất xa trong ánh nắng mỗi lúc thêm gay gắt của buổi trưa. Phương Nghi nhìn theo bằng ánh mắt phức tạp, cùng nụ cười ngây ngất lòng người.


Chương 1091: Chín Tầng Mây Xanh


Khu biệt thự Thanh Long, phải công nhận là một nơi đáng sống. Thế ngoại đào viên, phong thủy hữu tình, chim hót lứu lo, ong bướm lượn lờ. Nhưng nếu muốn so sánh với khu biệt thự Chân Long thì còn kém xa gấp bảy, tám lần.


Hướng Nhật vừa bước ra khỏi nhà Tôn Hòa không lâu, tâm tình hắn vô cùng sảng khoái. Với năng lực của Hướng bá phụ thì từ giờ chở đi hắn khỏi phải lo nghĩ đến mấy cái chuyện liên quan đến sự an nguy của ông ta. Luận về sức mạnh cũng xấp xỉ dị năng giả cấp bốn, cái chính là ở chiêu thức quá ư là tuyệt diệu phi thường. Nếu nói đến cái gì gọi là cảnh giới Võ Đạo, vậy thì ông cũng miễn cưỡng có thể coi là chạm vào ngưỡng cửa của chữ Đạo rồi. Còn nói về tài chí, mưu lược, xem ra chuyện này khỏi cần bàn tán chi nữa. Xuất thân là một đội trưởng của một tiểu đội, kinh nghiệm xử lý tình huống có lẽ phải nói là có thừa.


Hướng Nhật tản bộ dưới hàng cây sưa trắng. Mặt trời lên tới đỉnh, ánh nắng rạng rõ cái nóng gay gắt, nhưng dưới hàng sưa trắng vẫn một không gian thoáng mát, những cánh hoa lác đác rơi, một vài bông khẽ đậu trên mái tóc lâu ngày không cắt, trông rất lê thê và cực kỳ luộm thuộm. Lẫn trong tiếng gió, Hướng Nhật mơ hồ nghe có tiếng bước chân của một cô gái. Là những bước chân gấp rút trên đôi chân trần, nàng dường như thở xắp không ra hơi, Hướng Nhật không cần quay lại cũng nhìn ra hình dạng năng lượng của Tôn Thiên Lam. Kể từ khi đánh thức năng lực quan sát, Hướng Nhật như hổ mọc thêm cánh, hiện tại không cần nhắm mắt, không cần nhìn trước nhìn sau cũng có thể quan sát rõ ràng tường tận ba bề, bốn bên.


Tôn Thiên Lam mồ hôi nhễ nhãi, thấm ướt mất nửa thân váy và vô tình làm lộ ra lớp da thịt trắng hồng, những đường cong mĩ miều, và lớp áo lót trắng tinh sương. Đập vào mắt Hướng Nhật tựa như một mỹ nhân khỏa thân, mờ ảo trong làn sương khói đầy sự kích tình. Đôi chân nàng lấm lém bụi đường, rỉ ra lỗ chỗ một vài đốm máu đỏ tươi. Trông thật tội nghiệp. Hướng Nhật không đành lòng mà dừng lại, quay người sang nhìn nàng đang chạy đến từ phía xa xa. Trong khoảng cách này người bình thường không thể nhìn ra được. Đợi một lúc, Tôn Thiên Lam lúc này mới mờ mờ nhìn thấy bóng dáng Hướng Nhật. Nàng vội kêu lớn trong trạng thái đuối hơi:


– Hướng Quỳ… Xin đợi đã!


Hướng Nhật hai tay bỏ túi quần, khó chịu hỏi:


– Chuyện gì?


Lúc này Tôn Thiên Lam

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bật mí 5 chòm sao có tình yêu thăng hoa nhất tuần mới

Đừng Cố Gắng Chạy Trốn Vì Đó Là Định Mệnh

Không cẩn thận, họa lớn rồi!

Con bệnh nặng, vợ đi khắp viện tìm người cần hiến tim khiến cả nhà phẫn nộ cho đến khi gia đình đứa trẻ đó xuất hiện

Đọc Truyện Bỗng Nhiên Yêu Em Full