Đỉnh cấp lưu manh – Phần 5 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đỉnh cấp lưu manh – Phần 5 (xem 3651)

Đỉnh cấp lưu manh – Phần 5

g Nghi tâm tình trở nên lúng túng.


– Để ông ấy đi đi. Có chuyện gì cứ tính hết lên người tôi.


Đây là câu nói có thể khiến người ta hiểu nhầm. Đương nhiên Hướng Nhật không phải không phân biệt được, nhưng hắn vẫn nửa đùa nửa thật.


– Tính hết lên người cô? Tính như thế nào? – Nói xong còn cố tình đảo mắt dạo quanh những đường cong dụ hoặc trên người nàng.


Phương Nghi lại tự cho mình thông minh, đoán biết Hướng Nhật có ý đồ bất chính, nhất thời rụt tay lại, ôm tay trước ngực. Giận dữ nói:


– Anh muốn gì?


Hướng Nhật gian xảo, cười thầm trong bụng. Đáng tiếc Phương Nghi trong trắng, ngây thơ làm sao hiểu được lòng dạ lưu manh.


– Câu này không phải là tôi nên hỏi cô sao?


Phương Nghi chợt nhận ra mình hồ đồ, đã vội hiểu nhầm Hướng Nhật, bỗng thẹn quá mà mặt đỏ như trái ớt. Vội vàng buông tay xuống. Ngượng ngùng nói:


– Họ Hướng kia. Người cũng đã đi rồi. Anh muốn làm gì thì làm.


Ặc. Nàng nói câu này là có ý gì? Lòng Hướng Nhật phân vân. Tâm hồn hắn không thể không nghĩ đến chuyện xấu xa. Cơm dâng tận miệng lẽ nào không nếm thử? Của “giời” một đống thế kia, lại muốn làm gì cũng được, thế chẳng phải quá tốt cho ta hay sao.


Mà bên kia Phương Nghi lại âm thầm trách mình nói sai. Ý của nàng là như vậy, nhưng không phải là như vậy, giờ đã nói như vậy nàng cũng không biết phải làm sao để tránh hiểu nhầm. Mặt càng thêm đỏ. Giờ chỉ có thể chông chờ “người nào đó” phản ứng lại. Bất quá, chính nàng cũng đang muốn cùng “người nào đó” xác lập mối quan hệ. Đây xem ra lại là chuyện tốt.


Chương 1090: Chia Sẻ Một Người Đàn Ông


Bên kia, gia đình nhà Tôn Hòa đang vừa kinh ngạc vừa ghen tị. Duy chỉ mỗi Tôn Thiên Lam, từ trong ánh mắt chính là ba phần ghét mà bảy phần thích. Nàng ghét là ghét cái tính khí lưu manh của hắn, còn thích là vì hắn đã nghĩa hiệp ra tay tương trợ nàng, nếu không thì tấm thân trong trắng mà nàng đã cất công gìn giữ hơn hai mươi mấy năm trời đã sớm bị… Nghĩ đến đây nàng không dám nghĩ tới nữa.


Tôn phu nhân hơi thở bất ổn, ánh mắt hồ nghi nhìn Tôn Hòa nói:


– Tôn Hòa, anh nhìn xem. Kia chẳng phải là Phương tiểu thư sao? Người như Hướng Quỳ tuyệt đối không thể nào quen được cô ấy. Hơn nữa, xem thái độ hai người thì còn rất thân mật. Lẽ nào không phải là nàng?


Tôn Hòa day day mí mắt, gắng nhìn thật kỹ nhưng phải thất vọng. Cô gái ấy, không ai khác chính là con gái út của Phương gia. Một người đứng trên đỉnh cao của giới thượng lưu. Những kẻ thuộc tầng lớp khá giả như ông, đừng nói là đến bắt chuyện, mà ngay cả đứng từ xa nhìn thôi cũng là rất khó khăn. Suy luận này làm ông không dám tưởng tượng nổi, nhà họ Hướng, hay Hướng Quỳ còn ẩn giấu những bí mật động trời nào mà ông không biết. Với cái tính của thủ trưởng, thật sự là rất khó lường. Con người nhìn thì có vẻ hiền lành, tốt bụng. Đúng là như vậy, nhưng luôn cất giấu những bí ẩn động trời. Như vụ lấy tiểu thư nhà họ Dịch, có thể nói là kín hơn bức tường thành. Nếu ngày đó ông không hiếu kỳ điều tra thì có lẽ đến tận bây giờ ông cũng không tài nào biết được mẹ của Hướng Quỳ lại là người nhà họ Dịch. Càng nghĩ, Tôn Hòa càng vướng vào vòng luẩn quẩn của tiền bạc, công danh, địa vị. Giờ đây, mọi thứ rồi cũng sẽ trở về hai bàn tay trắng. Điều duy nhất ông có thể hi vọng là nhờ vào mối quan hệ của Hướng Quỳ mà qua đó có thể nhờ cậy Phương tiểu thư giúp đỡ.


Một bên, Hướng bá phụ nhìn thấy đôi nam nữ trò chuyện vui vẻ, thiết nghĩ cũng không cần ở lại cản trở mà vội nói vài lời với Hướng Nhật rồi ra về. Còn chuyện của Tôn Hòa, ông tự tin Hướng Nhật sẽ có cách giải quyết ổn thỏa. Mặc dù vậy, có điều lòng ông vẫn ấp ủ một hoài nghi nho nhỏ. Chuyện này chính là có liên quan đến Phương Nghi, ông thật sự không đoán được con trai mình có mối quan hệ rộng đến mức nào. Mọi thứ dường như đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của ông.


*** Hướng Nhật khoát khoát tay. Sau khi yy một hồi, hắn cũng không vội mà làm gì đụng chạm đến tấm thân ngọc ngà của Phương Nghi. Làm như vậy sẽ không khiến nàng hoàn toàn nguyện ý, mà hắn cũng chẳng vui vẻ gì. Chỉ khi nàng thật lòng không một chút vướng bận, toàn tâm toàn ý trao thân cho hắn, tới lúc ấy mới gọi là hoàn mỹ. Bởi thế, hắn chăm chú nhìn nàng mà nói:


– Đối với một cô gái như cô, tôi không muốn gây khó dễ. Chỉ cần cô cho tôi biết lý do vì sao cô muốn cứu lão già kia là được rồi.


Nghe được câu này, lòng Phương Nghi ngay lập tức bay hết mọi âu lo, nhưng khuôn mặt sáng lấp lánh lại loáng thoáng chút phiền muộn. Nàng đang tự hồ nghi nhan sắc của mình có vấn đề, nếu không “người nào đó” sao nỡ từ chối miếng “bánh” mà hầu hết mọi đàn ông không thể cưỡng lại. Phương Nghi không nhịn được liền hỏi:


– Anh nghĩ tôi thế nào, có xinh đẹp không?


Vừa nói, nàng vừa lấy ngón tay vạch cổ áo, để lộ ra chút áo ngực màu hồng nhạt, phát ra xuân quang thu hút mọi ánh nhìn. Thần kinh Hướng Nhật không thể không kích động, chỉ thiếu sắp phọt máu mũi thôi.


– Thật sự trên đời này không có bao nhiêu cô gái xinh đẹp như cô. Phương Nghi như được giải đáp khúc mắc trong lòng, nở nụ cười tươi trên môi, không kiềm được sung sướng nói:


– Vậy tại sao anh không muốn… Ý tôi là! Là anh không có hứng thú với thân thể của tôi hay sao?- Muốn, tôi rất muốn! – Hướng Nhật vội khẳng định. – Thế nhưng cô có nguyện ý không? Tôi không phải là kẻ lợi dụng cơ hội để chiếm đoạt nữ nhân.


Lời này nói ra như sét đánh vào tim Phương Nghi, vừa là để giải đáp toàn bộ khúc mắc trong long nàng, mà từ đây Phương Nghi cũng dần hiểu được “người nào đó” vì sao lại có biết bao nhiêu cố gái nguyện ý chia sẻ chung một người đàn ông. Dưới nền trời xanh thẳm, những đám mây trắng phiêu lãng trôi, vài tia nắng lấp lánh tươi vui chiếu lên khuôn mặt Phương Nghi. Một khuôn mặt trắng như tuyết và lấp lánh như sương mai. Đôi mắt màu tím, hàng mi cong cong, đôi môi cũng màu tím, vẻ ngoài hấp dẫn, thành thục khiến người say mê không muốn rời mắt. Nàng cười hiền lành, ánh mắt có phần quyến rũ:


– Thấy anh thật lòng tôi cũng không ngại nói cho anh biết bí mật của Dương sự phụ.


– Bí mật.- Đúng. Là bí mật về môn phái Tiêu Dao. Đó là lý do duy nhất ông ấy được cha tôi hết lòng hỗ trợ, và cũng là lý do tôi phải cứu ông ấy.


Bí mật! Thấy Phương Nghi có vẻ khó xử, Hướng Nhật không muốn ép người quá đáng. Nếu cần hắn sẽ hỏi Trương lão. Hắn tin tưởng lão già chắc chắn biết chút thông tin về phái Tiêu Dao. Tuy nhiên hắn vẫn cố lan man đôi chút:


– Có gì hay mà khiến cha cô phải để tâm chứ?


Phương Nghi đôi mắt ánh lên sự sợ hãi, nàng cũng không muốn giấu:


– Trên thế giới, nếu anh không thể làm dị năng giả, mật giả, thì anh có thể học thần công.


– Ồ, vậy nghĩa là nó ngang ngửa với dị năng giả và mật giả?


Hướng Nhật hít một hơi dài, thông tin này làm hắn thật sự sốc. Phương Nghi cũng cảm nhận được khuôn mặt nghiêm túc lắng nghe của hắn, nàng nói tiếp:

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi tháng 04/2017 của 12 cung hoàng đạo

Chồng coi tiền hơn cả mạng sống của con

Bị nhà chồng đuổi, cô gái xin ở nhờ nhà bà cụ bán tào phớ

Vì mình hay vì tình?

Tình yêu cũng có những sự thật tàn nhẫn mà ai cũng phải chấp nhận