Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7039)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

dâu của ta thế có sao đâu.”


Tử Tình nghe xong mặt đỏ lên, trong lòng có chút tin lời hắn, miệng lại nói: “Lại nữa, cả ngày nàng dâu nàng dâu, nương của ta nghe được lại mắng ta giờ.”


“Được rồi, không náo loạn nữa, nói chính sự, làm tường viện bằng gạch đi, vừa rắn chắc vừa bền, còn làm nhanh nữa, hai ta cũng không thiếu từng ấy bạc, nhưng bây giờ tìm đất sét chỗ nào đây, mua đá tảng thì có thể, Trần gia thôn cách nơi này không xa ấy, chỗ cửa thôn có song, ta thấy có không ít đá.” Lâm Khang Bình kéo tay Tử Tình không buông.


Hai người thương nghị tốt, Lâm Khang Bình vội vàng tìm Tử Phúc, Tử Phúc lại dẫn hắn tìm Tam bà bà, mời mấy người con trai của bà mua đá giùm, người xây tường viện thì vẫn tìm người cũ, Tử Tình vốn định nhờ thôn dân, cho bọn hắn một ít việc làm, tương lai cũng dễ sống chung chan hòa. Nhưng thôn có mười hộ gia đình, làm gì có ai biết việc xây tường nhiều, đành từ bỏ.


Nghe nói Tử Phúc muốn cùng hắn đi Việt thành, Lâm Khang Bình thật cao hứng, cũng đề nghị Tử Phúc ra ngoài mua chút lá trà cùng hắn, vận chuyển đến Việt thành bán kiếm ít lộ phí (chi phí đi đường), tiêu dùng trong một chuyến này không cần người nhà bỏ tiền.


Tử Phúc thương lượng cùng cha mẹ, Tăng Thụy Tường nói: “Thôi thì cứ cầm chút ngân lượng theo đi, lỡ có việc gì dung gấp cũng tiện, ta không có ý là khoog nên kiếm tiền, nhưng dù sao ngươi vẫn lấy việc đọc sách làm chính. Lần này ra ngoài du lịch để ngươi hiểu biết xã hội này hơn, người đời đã nói, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường. Có thể tốt cho con đường người đi, bởi vì có nhiều thứ sách vở không thể cho ngươi được.”


Tử Phúc gật đầu. Tử Tình ở một bên nghe xong, rất giật mình, nàng không ngờ lão cha có chút trình độ, đáng tiếc, năm đó hắn gián đoạn học nghiệp vì trong nhà nghèo túng, nếu học thêm nữa thì chắc chắn không phải chỉ là tú tài, nếu lúc mình vừa tới mà khuyên hắn đi thi thì tốt rồi, khi đó hắn còn không đến ba mươi tuổi. Bây giờ chỉ sợ hắn không có ý định kia, với lại ba năm sau đã bốn mươi rồi.


Tử Tình đang rối rắm thì Thẩm thị nói tiếp: “Nhớ trở về trước Trung thu, sau Trung thu sẽ đưa sính lễ, một đường cẩn thận.” Nói xong đưa cho hắn ngân phiếu hai trăm lượng, Tử Phúc bảo nhiều, Thẩm thị nói là cứ cất mà dùng vào việc gấp.


Bởi vì chuẩn bị xây tường viện, nên hành trình của Lâm Khang Bình trì hoãn hai ba ngày, hắn còn dẫn Tử Phúc mua lá trà, thuê thuyền, nên Tử Tình liền giục hắn đi trước, chuyện công trường không gấp lắm, dù sao có các đường thúc giúp đỡ, lại là người quen trong thôn.


Lâm Khang Bình nghe xong nói: “Đành phải thế thôi, cứ trì hoãn tiếp thì Đại Vệ sẽ gặp phiền toái, vất vả cho ngươi rồi, lúc đầu ta còn nói không cần ngươi quan tâm, vẫn khiến ngươi mệt nhọc.”


“Không phải ta đã nói của ngươi là của ta à, ta vì chuyện của mình làm bận rộn là đúng, chẳng lẽ trong lòng ngươi vẫn coi ta là người ngoài hả?” Tử Tình cố ý nói, làm Lâm Khang Bình hận không thể ôm nàng cắn mấy ngụm, nhưng vẫn không dám lỗ mãng.


Tiễn bước Lâm Khang Bình và Tử Phúc trong lòng, Thẩm thị lại bắt đầu mọc cỏ (ý là lo này lo kia), cũng may Từ sư phụ tới cửa bắt đầu làm gia cụ, Thẩm thị mới buông tâm xuống.


Nhà của Tử Phúc đã vào ở được rồi, nhà giữa 5 gian, ở giữa là phòng khách, mỗi nhà kề hai gian, mỗi gian cũng không lớn, tầm mười hai mười ba thước vuông, phía đông là phòng bếp cùng nhà ăn, phía tây là phòng tắm cùng phòng cho khách, Thẩm thị cảm thấy vẫn nên làm cho bọn hắn một phòng bếp nhỏ, lỡ ngày nào đó muốn tự mình làm ít đồ ăn khuya cái gì, hoặc muốn chiêu đãi người nhà mẹ đẻ cũng tiện.


Tử Tình thấy Thẩm thị bận rộn, liền quấn quít Tăng Thụy Tường sau bữa trưa dẫn nàng đến đầu thôn, nhìn xem tiến độ công trình, tường viện đã hoàn thành hơn nửa, 3 mặt hoang đều đã xây nền, một phần tường viện đã xong, cao 6 thước, phía dưới là đá lớn, cao nửa thước, đá là được các đường thúc chạy đến bãi sông tìm kiếm, nói là giá rẻ mà thực dụng. Tử Tình lại hỏi xem còn cần bao nhiều thời gian là hoàn thành, cùng phí gạch ngói, sau đó cùng Tăng Thụy Tường về nhà .


Về nhà, Tử Tình tìm Từ sư phụ, đồ đệ của Từ sư phụ bận hết bên này, lại đến bên kia làm cửa sổ. Nghĩ nghĩ, Tử Tình hỏi Từ sư phụ còn bao nhiêu gỗ lim cùng các loại gỗ tốt khác, lần này Tử Phúc làm gia cụ, Thẩm thị yêu cầu làm những ghế cao và bình phong bằng lim. Hai người đang nói, Tử Lộc về nhà.


Chương 142: Khô Hạn


Tử Lộc vừa vào cửa, liền nói Tử Tình mở cửa: “Trời quỷ quái này, còn chưa vào tháng năm, mà sao nóng bức như thế, một thời gian dài chưa mưa một hột rồi.”


Tử Tình nghe xong, cả kinh, cũng đúng, từ lúc trong nhà bắt đầu xây nhà thêm, trời luôn luôn nắng, nhưng mình không để ý nhiều, dưa hấu còn phải tưới nước, Tử Tình vội tìm Thẩm thị nói việc này.


Thẩm thị suy nghĩ nhà mình năm nay có việc vui, lương thực trong nhà nên dự bị nhiều một ít, lỡ đến lúc đó lại giống năm kia, hoa mầu không thu được gì gì sao thu thêu đất, lương thực và tang giá thì phiền. May là hai ngày trước thu hoạch lúa mạch, trừ chuyện cho lão gia tử 1 thạch, nhà mình cũng còn gần 3 thạch.


Cơm chiều xong, Thẩm thị nói với Tăng Thụy Tường sự lo lắng của mình, Tăng Thụy Tường nói: “Vậy mua nhiều lương thực lên, mua đủ cho một năm dùng luôn, phòng ngừa chu đáo.”


Thẩm thị nghe không hiểu cái gì gọi là phòng ngừa chu đáo, Tăng Thụy Tường giải thích một lúc, đồng thời thầm nghĩ, về sau mỗi ngày phải dành nhiều thời gian dạy thê tử biết chữ hơn.


Sớm hôm sau, ba mươi tháng tư, cũng là chợ phiên, Thẩm thị dẫn Tử Lộc mua hơn 200 cân gạo, lại mua hơn một ngàn cân cân thóc, dù sao mua thóc để lâu vẫn tiện hơn.


Đoan Ngọ, Thẩm thị lại mua hơn một ngàn cân thóc cùng hai trăm cân gạo, từng này chắc đủ rồi. Lúc ăn cơm, Tăng Thụy Tường nói cho lão gia tử, lão gia tử nhìn nhìn trời: “Ta làm nông cả đời, chỉ thấy có hai trận thiên tai, lúc đó đúng là không thu được một hạt thóc nào, bán con bán cháu, nước đến chỗ nào, thôn thấp trũng ngập hết, chỉ thấy mỗi nóc nhà, chỗ chúng ta mưa nhiều, hay lũ lụt. Khô hạn thì ít hơn. Vẫn chuẩn bị trước cho tốt, dù sao năm nay các ngươi có việc vui mà.”


Điền thị nghe xong, sốt ruột: “Vậy Xuân Ngọc thì sao? Cả nhà nó lấy gì ăn. Đại Mao cũng sắp đám cưới.”


Tăng Thụy Tường và Thẩm thị nghe xong không nói tiếp.


“Ngươi lại nữa hả, đã nói với ngươi rồi, con cháu có phúc của con cháu, ngươi lại lo lắng hoài, nếu như thế thì ngươi đi qua thăm nàng đi.” Lão gia tử nói xong trừng mắt nhìn Điền thị, bước đi.


Không đến hai ngày, Thẩm thị trên đường đụng phải Lưu thím – hàng xóm trước kia. Lưu thím lôi kéo Thẩm thị nói: “Hai ngày trước, thấy cha mẹ chồng nhà ngươi đi thăm đại nữ nhi, ôi ôi, kéo nguyên một xe đầy tràn, nào lúa mạch nào thóc nào trứng gà, còn có mấy sọt rau xanh, muội phu nhà ngươi gặp được nhà mẹ đẻ tốt rồi. Mỗi một năm, trừ chuyện thay hắn nuôi con

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Thằng Quỷ Nhỏ Full

Mẹ kế của lọ lem

Ánh hoàng hôn mỏng manh

Tôi Bị Thua Một Cậu Nhóc Khi Tán Tỉnh Cô Đồng Nghiệp

Để Em Cưa Anh Nhé