Đại Mao trèo lên mương, Lâm Khang Bình lại một cước đá hắn xuống. Đại Mao uống vài ngụm nước, ba bốn hiệp như thế, Đại Mao mới thành thật. Trong miệng không hùng hùng hổ hổ (hung hăng dữ tợn) nữa.
Lâm Khang Bình thế này mới hỏi: “Biết vì sao ta đánh ngươi không?”
“Biết, bởi vì Tử Tình, bởi vì ta hại Tử Tình hỏng thanh danh, cho nên ta mới nói nếu ngươi từ hôn, ta sẽ cưới nàng.” Đại Mao vừa nói xong, Lâm Khang Bình lại một cước đá hắn bay xa vài trượng.
Lúc này Đại Mao dậy không nỗi nữa. Lâm Khang Bình đi đến trước mặt Đại Mao, dẫm chân lên lưng Đại Mao, nói: “Ngươi còn chưa chết tâm à, hôm nay ta muốn nhìn xem, là xương ngươi cứng, hay tay ta cứng. Nhưng, đối phó với ngươi, cũng không cần ta phải ra tay. Mấy đá thôi mà ngươi đã đứng không nỗi rồi.” Nói xong, dùng mũi chân hất Đại Mao lên. Một đường vòng xinh đẹp, đem Đại Mao đá vào mương.
“Muội phu à, là ta sai, ta không nên nói muốn cưới Tình nhi, là ta cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, ngươi đại nhân đại lượng, tha ta đi, về sau ta không dám có tâm tư này nữa, ta mà như vậy thì tùy ngươi xử lí. Chỉ xin lần này ngươi buông tha ta.” Đại Mao biết cứ tiếp tục thế này, mình sẽ chết mất.
“Ta phi (ta thèm vào, ta nhổ vào), Tình nhi là tên ngươi có thể gọi à. Còn muội phu nữa? Ai là muội phu của ngươi? Nói sai thì tự bạt tai hai cái, để ta động thủ thì không chỉ hai cái đâu.”
Đại Mao nào dám để Lâm Khang Bình ra tay, nhanh vả miệng mình hai cái, vừa vả vừa mắng chính mình: “Xem lần sau ngươi con dám nói hưu nói vượn nữa không.”
“Được rồi, như vậy ngươi vẫn không nhớ rõ đâu, ta lại không thể ở bên cạnh Tình nhi nhiều, làm gì để lúc nào ngươi cũng nhớ tới ta nhỉ?” Lâm Khang Bình suy nghĩ một hồi, nói: “Có rồi, ngươi tự chặt một ngón tay của mình đi, như vậy, mỗi lần ngươi thấy bàn tay cụt một ngón, mới nhớ giáo huấn của hôm nay.”
“Lâm muội phu à, không cần, ngươi nể tình cậu của ta mà tha ta đi, ta không dám nữa, thật sự không dám, van cầu ngươi, buông tha ta đi.” Đại Mao trèo lên bờ, quỳ xuống.
“Ngươi giờ mới nhớ tới cậu ngươi à, lúc trước ngươi kéo váy Tử Tình sao không nghĩ đến cậu ngươi, nói đến chuyện này, ta càng tức, cậu ngươi nuôi ngươi đã nhiều năm, còn cho ngươi đọc nhiều năm sách, ngươi báo đáp câu ngươi như vậy đấy, mấy quyển sách kia đi đâu, đi hết vào bụng chó rồi à, hôm nay ta muốn đòi công bằng thay hắn, ngươi có chặt không?”
Đại Mao dập đầu, nói cái gì cũng không chịu nhặt chủy thủ (dao ngắn) trên đất lên, Lâm Khang Bình đạp một cái, tay Đại Mao trật khớp, oa oa gọi bậy, còn kém lăn lộn đầy đất.
“Đến cùng là ngươi có chặt không? Ta mà ra tay là cả bàn đấy.”
Đại Mao nghe vậy, hôm nay đụng tới Diêm Vương rồi, sợ tới mức vội nói: “Chặt, ta tự chặt.”
Lâm Khang Bình giúp hắn bắt tay lên, Đại Mao nhặt chủy thủ trên đất, cắn răng một cái, chặt đầu ngón út tay trái.
Sau này, Lâm Khang Bình lại bảo mùng hai hắn phải quỳ xuống nhận lỗi. Cho nên mới có hình ảnh kia.
Lão gia tử nghe xong, không ra tiếng, Quế Anh tắc bị dọa choáng váng, oán trách Đại Mao không nói sớm. Xuân Ngọc mắng: “Con à, con lại chịu khổ rồi, tên kia còn ghê gớm hơn cả thổ phỉ, dám làm vậy với ngươi, đi, nương dẫn ngươi đi tìm nhị cữu nói rõ.”
“Đứng lại, nói cái gì nữa, ngươi có cái gì để nói? Nếu các ngươi không rat ay trước, Lâm Khang Bình có thể làm vậy với đối Đại Mao à? Còn nữa, hôm qua Quế Anh làm bỏng chân Tử Tình, muốn nói lí lẽ thì phải là nhị ca ngươi nói. Đại Mao tổn thất một đầu ngón tay cũng không ảnh hưởng gì, nhưng Tử Tình kìa, đó là cháu ngoại ruột của ngươi, ngươi bại thanh danh nàng như vậy sao? Một lần không được, còn them lần thứ hai, còn muốn đem con làm thiếp, ta thấy đầu óc ngươi toàn đất rồi, ngươi nghĩ Lâm Khang Bình có để ý Quế Anh được không, với lại con nhà lành ai lại làm thiếp hả? Việc này ngừng tại đây, ngày khác, ngươi dẫn Đại Mao cùng Quế Anh đi nhận lỗi đi.” Lão gia tử mệnh lệnh.
Xuân Ngọc còn nói thầm, lão gia tử trừng mắt nhìn nàng một cái.
Chương 138: Khang Bình Mua Đất
Tử Tình cùng Lâm Khang Bình không biết chuyện xảy ra ở lão phòng, hai người đang hưởng thụ ngọt ngào. Bởi vì những ngày kế tiếp, không cần đi chúc tết nữa, mỗi ngày Lâm Khang Bình đều ở cùng Tử Tình, Tử Tình bị thương cả hai chân, nhưng không quá nghiêm trọng, ra vào đều được Lâm Khang Bình ôm. Thẩm thị thấy vừa vui mừng lại vừa lo lắng, vui mừng vì Tử Tình tìm được một người toàn tâm toàn ý đối tốt với nàng, lo lắng là mỗi ngày hai người ở cùng nhau, có vết xe đổ của Tử Bình, sợ Tử Tình làm ra chuyện gì tổn hại đến danh dự. Cũng may Lâm Khang Bình còn biết tránh người ngoài, có khách thì tránh ra, Thẩm thị cũng liền mở một con mắt nhắm một con mắt (ý là biết nhưng cho qua).
Tử Phúc muốn chuẩn bị lên kinh đi thi, Thẩm thị đương nhiên không rãnh rỗi, vốn Lâm Khang Bình muốn đưa Tử Phúc đi, nhưng bên này còn có chút chuyện chưa làm tới nơi tới chốn. Tử Phúc nói đã hẹn bạn cùng trường rồi, lần này cò trắng thư viện có bốn cử nhân, bốn người cùng xuất phát. Lâm Khang Bình đề nghị bọn họ chia ngân lượng ra, cất mỗi nơi một ít, trong mỗi bộ quần áo khâu hai túi đựng, Thẩm thị nghe xong lại vội vàng lục quần áo, khâu túi đựng ngân phiếu, cũng may khách trong nhà ít dần, không mệt nhọc lắm.
Mùng tám, Tử Phúc liền ra đi, lần này đến kinh thành xa xôi, sợ trên đường xảy ra chút chuyện làm trễ thì không tốt, cho nên sớm đi trước. Bốn người cũng nhau thuê một chiếc xe ngựa. Lâm Khang Bình để Tử Phúc mang một phong thơ, bảo Tử Phúc ở trong nhà hắn, có hai gã sai vặt, cũng tiện lợi.
Trước khi đi, Tăng Thụy Tường nói với Tử Phúc: “Cho dù có đậu hay không, đều phải để tâm tư yên tĩnh, đọc sách không phải một lần là đậu ngay được, mà không phải chỉ có mình con giỏi. Dù sao cũng chốn dưới chân thiên tử (ý là địa bàn của vua chúa), cẩn thận.” Tử Phúc liên tục đáp ứng. Thẩm thị khóc nói không ra lời.
Lại qua mấy ngày, chân Tử Tình có thể đi lại, Lâm Khang Bình muốn dẫn nàng ra ngoài, nói là muốn đi xem một cỗ, thì ra Lâm Khang Bình thương Tử Tình, trước kia cầu hôn cũng đáp ứng Tăng Thụy Tường. Muốn xây nhà ở gần. Để Tử Tình cách nhà mẹ đẻ gần, muốn về lúc nào thì về.
Lâm Khang Bình cùng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị trịnh trọng thương lượng việc này một lần, vợ chồng Tăng Thụy Tường nguyện ý, lòng đầy vui mừng. Thiên hạ có cha mẹ ai mà muốn con mình đi xa chứ? Hai người còn giúp tìm vùng đất thích hợp nhấ

