“Tốt quá!” Hắn nhẹ giọng nói, có chút điên cuồng.
“Cái gì mà tốt quá? Con đang nói cái gì đó?” Tử Thất Thất nghi ngờ hỏi, nhìn hắn đang ngồi ở trước mặt của mình.
“Ý của con là . . . . .Có thể trông thấy mẹ được hạnh phúc như vậy con rất vui. Hơn nữa mấy ngày nay mẹ cũng không có gặp ác mộng nữa, sắc mặt chuyển biến càng ngày càng hồng hào, cũng không còn phát sốt nữa, quả nhiên đối với mẹ mà nói, cha là một liều thuốc tốt nhất!” Mặc Thiên Ân nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
“Cái gì? Liều thuốc tốt nhất ? Con còn nhỏ như vậy . . . . .Là ai đã dạy cho con những cái này?” Tử Thất Thất có chút xấu hổ.
“Đương nhiên là bác Thâm Dạ cùng mẹ Lam!” Mặc Thiên Ân dùng giọng kỳ quái nói.
Tử Thất Thất cười lấy tay vuốt đầu của hắn, sau đó nói “Còn con thì sao? Hiện tại có cảm thấy vui vẻ không? Cuộc sống có anh trai và em gái thế nào?”
“Ưh. . . . . .” Hai má của Mặc Thiên Ân đột nhiên thay đổi có chút phấn hồng, khuôn mặt luôn luôn bình tĩnh có chút hốt hoảng.
Tử Thất Thất nhìn hắn nói “Con đó, chính là hay xấu hổ, nếu thích thì phải biểu hiện ra chứ, không cần phải giả nghiêm mặt làm gì, con cũng không phải ông cụ!”
“Con. . . . . . Con đâu có xấu hổ chứ?” Mặc Thiên Ân hốt hoảng nói.
“Con nhìn con đi, đây không phải là xấu hổ sao?”
“Con không có thật mà, đây không phải là xấu hổ!” Hắn phủ nhận.
“Ah? Vậy cái này gọi là gì?”
“Cái này. . . . . Là . . . . . Là . . . . .” Hắn hốt hoảng lặp lại, sau đó hơi cúi đầu nhỏ giọng nói “Chỉ là . . . .Con không biết phải làm sao để hòa nhập với hai người đó, con cũng muốn nói chuyện đàng hoàng với bọn họ lắm, nhưng khi con vừa mở miệng thì liền phá hư không khí, cho nên. . . . . . Cho nên. . . . . .”
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng của hắn, sau đó cười nói “Hay là . . . . Mẹ dạy cho con một cách được không?”
Mặc Thiên Ân ngẩng đầu nói “Cách gì?”
Nụ cười của Tử Thất Thất có chút giảo hoạt nói “Trước tiên con nên thay đổi cách xưng hô, hãy gọi là anh trai và em gái đi!”
“Sao?” Trên mặt của Mặc Thiên Ân lộ ra vẻ khiếp sợ cùng lúng túng.
Anh Hai ?
Em gái ?
Hắn phải xưng hô như vậy sao?
Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà. . . . . .
“Được rồi, cứ quyết định vậy đi, trước hết nên chuẩn bị trả bài và thực hành đi, nhìn mẹ rồi gọi!” Tử Thất Thất hào hứng bừng bừng, bởi vì rất khó mà thấy được ông cụ non lộ ra vẻ mặt thật của mình.
“Trả bài. . . . . Còn chưa muốn!” Mặc Thiên Ân cự tuyệt.
“Đừng xấu hổ mà, thử một lần đi!”
“Thử?”
“Không sai, con mau qua đây đi. . . . . .”
“Ưh. . . . . .”
“Hãy lấy khí khái của đàn ông ra !”
“Ưh. . . . . . Anh . . . . . Hai . . . . . Anh . . . . .Hai . . . . . .”
“Con đang làm cái gì đó ? Con cũng không phải là gà mái đẻ trứng, muốn gọi thì gọi đàng hoàng, sao lại khạc từng chữ như vậy chứ, làm lại! Mau làm lại!”
Đổ mồ hôi hột !©¸®!
Gà mái?
Cho dù là như vậy, thì hắn chỉ có thể là gà trống, bởi vì hắn là nam mà!
CHƯƠNG 342: CÙNG ĐI GẶP MẸ CỦA MẶC TỬ HÀN
Trời vừa tối
Trong phòng ăn
Cả nhà đang quây quần bên bàn cơm, ai cũng mỉm cười cùng nhau dùng bữa tối. Chợt hai mắt của Tử Thất Thất hơi nâng lên, len lén liếc mắt nhìn Mặc Thiên Ân đang ngồi đối diện, sau đó nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
“Khụ!”
Đột nhiên vang lên tiếng ho, khiến mọi người đều chú ý về phía Tử Thất Thất, mà lúc này Tử Thất Thất liền lập tức cúi đầu, làm bộ như không có xảy ra chuyện gì. Nhưng chỉ có Mặc Thiên Ân mới biết ngụ ý của tiếng ho khan này, bởi đây chính là ám hiệu của hai mẹ con bọn họ lúc trưa ở trong vườn hoa đã luyện tập.
Không khí im lặng, tâm tình của hắn bắt đầu khẩn trương hơn, hắn nắm chặt đôi đũa trong tay, quay đầu quan sát Mặc Thiên Tân đang ngồi bên cạnh, sau đó có chút chần chờ cùng do dự, cố gắng ổn định tâm trạng của mình, vẻ mặt vẫn tiếp tục giả bộ tự nhiên, hắn gắp lấy một miếng tôm viên mà hắn thích nhất, nhanh chóng đặt vào trong chén của Mặc Thiên Tân nói “Anh hai, cố ăn nhiều. . . . . . Ăn nhiều một chút!”
Trong một giây!
Trừ Tử Thất Thất ra, tất cả mọi người đều bất ngờ cùng sửng sốt, ai cũng đều há hốc mồm mà quan sát Mặc Thiên Ân đang cố gắng bày ra khuôn mặt bình tĩnh, người bất ngờ nhất chính là Mặc Thiên Tân, đôi đũa trong tay run lên, làm rơi trên bàn.
Anh trai?
Này. . . . . . Hắn đang đùa giỡn sao?
Hắn ăn nhầm cái gì rồi sao? Sao lại gọi mình là anh hai chứ? Trời ơi, kinh khủng quá, chuyện này thật khó tin.
Vừa rồi chắc mình đã nghe nhầm, nhất định là nghe nhầm rồi!
Mặc Thiên Tân từ từ phục hồi lại tinh thần, sau đó nhìn vào trong chén của mình, nhưng tôm viên kia vẫn đang nằm ở trong chén của mình, cũng không để cho hắn không thể không thừa nhận, chuyện mới vừa rồi là thật.
Mặc Thiên Ân vẫn bình tĩnh ăn cơm trong chén, nhưng trong lòng cũng đang thấp thỏm không yên giống như núi lửa đang bộc phát vậy.
Sắp tới sẽ thế nào đây? Hắn đã làm theo lời của mẹ. Thế nhưng như vậy có thể được sao?
“Anh Thiên Ân!” Mặc Thiên Ái ngồi đối diện cũng hào hứng mở miệng nói “Vừa nãy có phải anh đã dùng sai từ trong xưng hô hay không? Hay là miếng tôm viên anh gắp cho anh Thiên Tân có chứa thuốc độc? Thật kỳ lạ, sao anh lại chủ động gắp thức ăn cho anh hai, còn gọi anh ấy là anh trai nữa!”
Mặc Thiên Ân cô nói, đột nhiên ngẩng đầu, mặt cứng nhắc nhìn cô.
“Khụ, khụ!”
Tử Thất Thất tìm đúng thời cơ lại một lần nữa ho khan, phát ra ám hiệu.
Thái độ của Mặc Thiên Ân liền chuyển thành nhu hòa, sau đó mỉm cười nhìn Mặc Thiên Ái nói “Nói về tuổi tác thì anh ấy lớn hơn anh, nên anh gọi anh ấy là anh trai cũng phải phép thôi, anh nghĩ là em cũng hiểu biết đạo lý này, em xem anh nói có đúng hay không, em. . . . . . Em gái!” Hai chữ cuối cùng này của hắn vô cùng lúng túng, trong lòng hắn rõ ràng không có bất kỳ suy nghĩ xấu nào, nhưng trong lời nói cộng với nụ cười miễn cưỡng của hắn, khiến bộ dáng của hắn vô cùng quỷ dị.
Nghe Mặc Thiên Ái nói, trong lòng không khỏi run rẩy, cả người đều cảm thấy không thoải mái.
Kỳ lạ quá!
Hôm nay anh Thiên Ân thay đổi khác lạ so với vẻ lạnh lùng thường ngày, càng khiến người khác cảm thấy không lạnh mà run. Hơn nữa mẹ vừa ho hai tiếng kia là có ý gì? Hai người đang giở trò quỷ gì đây?
Tử Thất Thất nghe M

