Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5381)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

ố gượng, nếu như có thể nói, như vậy mẹ hiện tại liền là áp súc đang giận cầu bên trong không khí, mẹ đang không ngừng đè xuống tâm tình của mình, đợi đến lúc chất chứa đến cực hạn, sẽ nổ tung, hỏng mất, đem lấy chính mình hủy diệt. . . . . .


“Thiên Ân. . . . . .” Mặc Tử Hàn đột nhiên nhẹ giọng kêu hắn, sau đó như cũ dịu dàng mỉm cười nói, “Ta bất kể con tìm đến ta chính là mục đích là cái gì, nhưng là xin con tin tưởng ta, ta sẽ làm cho mẹ khá hơn, ta sẽ làm cho mẹ con hạnh phúc, ta nhất định sẽ làm mẹ con lộ ra nụ cười vui vẻ, cũng làm cho con xem, mẹ con phát ra từ nội tâm nụ cười hạnh phúc, là xinh đẹp dường nào!”


Mặc Thiên Ân hai mắt nước mắt chợt ngừng rơi, khiếp sợ nhìn hắn.


Mặc Tử Hàn cười còn nói, “Nói cho ta biết thôi. . . . . . Mẹ con bây giờ đang ở đâu?”


Mặc Thiên Ân trong lòng nhảy vô cùng kỳ quái, hắn còn là lần đầu tiên có loại cảm giác này, thật kỳ quái, mình hưng phấn cái gì? Cao hứng cái gì? Vui vẻ cái gì?


“Thiên Ân, nói cho ta biết, nói cho ta biết mẹ con ở nơi nào, để cho ta. . . . . . đưa mẹ con trở lại!” Mặc Tử Hàn lại một lần nữa mở miệng, thanh âm mềm mại giống như gió mát quất vào mặt.


“Mẹ. . . . . . mẹ ở đây. . . . . .” Mặc Thiên Ân nhẹ giọng nghẹn ngào mở miệng, nói : “Đảo Bali!”


CHƯƠNG 322: NẾU NHƯ TỬ THẤT THẤT CÓ THỂ MẤT TRÍ NHỚ THÌ TỐT!


Đảo Bali?


Khi biết tin tức chính xác của Tử Thất Thất, Mặc Tử Hàn hoàn toàn không nhẫn nại được nữa, đột nhiên từ bên giường đứng lên.


“Thiên Tân, con chăm sóc em trai, cha lập tức bay đi đảo Bali, đem mẹ mang về!” Hắn vui vẻ nói xong, trên mặt là nụ cười đã lâu không xuất hiện, đặc biệt kích động.


“Được!” Mặc Thiên Tân trả lời ngay.


Mặc Tử Hàn vội vội vàng vàng xoay người rời đi.


Mặc Thiên Tân quay đầu nhìn mặt non nớt của Mặc Thiên Ân.


“Mặc dù cậu nhiều lần vô lễ với anh, nhưng thân là anh trai, anh đây sẽ không cùng cậu so đo, chỉ là có một số việc cậu nhất định phải biết, chính là năm năm trước. . . . . .”


“Thật xin lỗi!” Mặc Thiên Ân đột nhiên mở miệng, một lần nữa cắt đứt lời của hắn, nói, “Em hiện tại mệt chết đi, hơn nữa cổ đau quá, cho nên cần nghỉ ngơi, có thể không cần nói không?”


Lần thứ ba bị cắt ngang lời giải thích, Mặc Thiên Tân tức giận rít gào, “Không cho phép nghỉ ngơi, không cho phép ngủ, nghe anh nói hết!”


Mặc Thiên Ân hoàn toàn không để ý tới hắn, trực tiếp nằm trên giường, nhắm hai mắt lại.


“Tiểu tử thúi, vốn là ca ca đại nhân sẽ không đối động thủ với cậu, nhưng khắp người cậu đều viết ba chữ ‘ cần ăn đòn ’ này, cho nên ca ca đại nhân hôm nay phải giáo huấn cậu cái gì gọi là lễ phép cơ bản nhất!” Mặc Thiên Tân nói xong, liền một phát bắt được cà vạt màu đen trên cổ hắn, dùng sức kéo hắn lên.


“Ai. . . . . .” Mặc Thiên Ân nhẹ giọng than thở, lạnh lùng nhìn hắn nói, “Mẹ thường nói, con trai bảo bối của cô rất dịu dàng, rất săn sóc, rất biết chăm sóc người, nhưng bây giờ xem ra. . . . . .” Hắn khẽ dừng lại, hai mắt quét từ trên xuống dưới toàn thân hắn nói, “Mẹ quả nhiên là gạt người!”


“Cái gì?” Mặc Thiên Tân lúng túng cứng đờ.


“Xem ra con trai bảo bối, trong năm năm, đã lớn lên thành một tên côn đồ hắc đạo cắc ké, đáng thương cho mẹ, nhất định rất thất vọng đi, ai. . . . . . Ai. . . . . . Ai. . . . . .” Mặc Thiên Ân cảm thán ba tiếng.


Lửa giận của Mặc Thiên Tân xông thẳng lên chín tầng mây, nóng nảy rống to, “Tiểu tử thúi, anh không phải tên côn đồ hắc đạo cắc ké, còn có. . . . . . Cậu phải kêu anh là ca ca đại nhân!”


Mặc Thiên Ân vô cùng bình tĩnh nhìn hắn, nhìn chòng chọc hắn gần mười giây.


“Hừ!” Hắn khinh thường, hai mắt từ trên mặt hắn dời đi.


“A a a a a. . . . . . Tức chết tôi rồi !”


Mặc Thiên Tân tức giận kêu to, nắm chặt quả đấm của mình.


Hoàn toàn không nghĩ đến, trên thế giới này còn có tiểu quỷ còn thúi hơn hắn, hơn nữa còn lạnh lùng ít nói, những câu nói ra sẽ đâm trúng tính tình hoả nộ, thật là làm cho hắn nổi giận.


Hắn xác định, hắn tuyệt đối cùng tiểu quỷ này không hợp. . . . . .


※※※


Tập đoàn King


Ngoài cửa thủy tinh lớn


Mặc Tử Hàn sải bước vội vã đi ra cửa chính, hắn đem chuyện của công ty toàn quyền giao cho Kim Hâm, chỉ dẫn theo Hỏa Diễm và Hổ Phách, chuẩn bị bay đi đảo Bali.


Nửa giờ sau có một chiếc xe thể thao dừng trước cửa đi bộ tập đoàn King.


Vũ Chi Húc ngồi trên ghế lái nhìn Mặc Tử Hàn vội vã đi ra, sau đó ngẩng đầu liếc nhìn cánh cửa sổ ở lầu cuối.


“Xem ra đã thất bại!” Hắn nhẹ giọng nói, khóe miệng vẫn treo nụ cười xấu xa.


Kế tiếp phải làm sao đây?


Phải báo cho Thất Thất sao?


Hắn quay đầu liếc mắt nhìn An Tường Vũ bị đánh bất tỉnh, sau đó nở nụ cười giảo hoạt quay đầu, khởi động xe, nhanh chóng lái đi.


※※※


Đảo Bali


Biệt thự bờ biển


Nửa đêm sau


Mặc Tử Hàn dùng tốc độ nhanh nhất đã tới trước cửa biệt thự, hắn đi xuống, nhìn biệt thự tầng hai hoa mỹ. Gió biển thổi đến, lành lạnh, nhưng lúc này tâm hắn vô cùng nóng bỏng. Nghĩ tới có thể nhìn thấy Tử Thất Thất, nghĩ tới Tử Thất Thất đang cách mình rất gần, máu toàn thân hắn liền không ngừng sôi trào.


Năm năm rồi. . . . . .


Năm năm sau cô sẽ như thế nào? Gương mặt xinh đẹp có giống như trước đây? Hay là xinh đẹp hơn ? Khi hắn xuất hiện trước mặt cô, cô sẽ dùng ánh mắt gì nhìn hắn? Sẽ dùng giọng điệu gì nói chuyện với hắn? Sẽ cùng hắn nói những gì?


Bất kể!


Bất kể cô nói gì, hắn đều muốn dẫn cô đi, mang về Mặc gia, mang tới bên cạnh mình. . . . . . Cho dù là dùng thủ đoạn thô lỗ nhất.


. . . . . .


Bên trong biệt thự


Mặc Tử Hàn dễ dàng tiến vào nơi này, bên trong không có người gác, biệt thự trống rỗng giống như không có bất kỳ người nào, vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe được thanh âm của sóng biển.


” Ai?”


Người làm nữ nửa đêm tra xét đột nhiên kinh ngạc mở miệng, hai mắt nhìn chằm chằm ba người bên ngoài.


Mặc Tử Hàn quay đầu nhìn cô, nhẹ giọng nói, “Hỏa Diễm!”


“Dạ!” Hỏa Diễm lập tức trở về, sau đó mấy đi đến trước mặt người làm nữ, bắt lấy cô, cũng bụm miệng cô lại.


“Ngô ngô ngô. . . . . . Ngô ngô ngô. . . . . .” Người làm nữ kinh hoảng giãy giụa.


Ở chỗ này năm năm, luôn có chủ nhân Thâm Dạ, tiểu thư Phương Lam, có Húc tiên sinh và Vũ tiên sinh thủ hộ, cho nên không có quá nhiều người giúp việc, cũng không có bất kỳ hộ vệ, nghe bọn hắn nói như vậy sẽ bị người khác chú ý, mà cho tới nay cũng đều bình an vô sự, cho nên chuyện như vậy cô là lần đầu tiên đụng phải.


Làm thế nào?


Bọn họ rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?


Mặc Tử Hàn đi tới trước mặt cô, hai mắt lạnh lùng nhìn cô, nói, “Cô yên tâm, tôi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Du Học Liên Xô Voz Full

Đoạt hôn 101 lần

Dư vị trà chiều

Truyện Ngã Rẽ Cuộc Đời Ở Tuổi 16 Full

Chiếc áo lót dưới gầm giường và lời thừa nhận của vợ sau 7 năm chung sống