Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5366)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

ứng.


“Hai người các chú muốn đánh nhau, tìm một chỗ không người, cháu đi trước!” Mặc Thiên Ân đột nhiên lạnh như băng mở miệng, sau đó lập tức bước đôi chân ngắn nho nhỏ của mình, hướng bên đường cái đi tới.


“Thiên Ân!” An Tường Vũ kêu hắn, bước ra chân của mình muốn chặn hắn lại.


Vũ Chi Húc lập tức ngăn ở trước mặt của hắn, ngăn trở hành động của hắn.


“Tránh ra!” An Tường Vũ ra lệnh.


“Nếu như ngươi có bản lãnh đánh với tôi thì đến đây đi!” Vũ Chi Húc lại một lần nữa khiêu khích.


Chân mày An Tường Vũ chau chặt, đôi tay dùng sức nắm thành quả đấm, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm hắn.


Mặc Thiên Ân hoàn toàn không quay đầu nhìn bọn họ, vô cùng tỉnh táo chặn lại một chiếc taxi. Mà mới rồi hắn nói, cũng không phải Vũ Chi Húc nói ý đó, mà bởi vì mẹ biết rất rõ ràng chú Tường Vũ không có cách nào ngăn cản được chú Húc, nhưng lại cho một mình hắn đến , như vậy ý của mẹ. . . . . . Có phải hay không cũng đồng ý để cho hắn gặp người cha chưa một lần biết mặt kia?


Hắn ngồi ở trên ghế sau xe taxi, đôi môi non nớt, hơi rung động tự lẩm bẩm, “Mẹ. . . . . . Mẹ rốt cuộc đang suy nghĩ gì đây?”


※※※


Bên trong khách sạn Rich


Cũng không biết trải qua bao lâu, Mặc Thiên Tân chậm rãi từ tỉnh lại.


Trước khi hắn tới đây cũng đã nghĩ tới tiểu quỷ đó không có khả năng chỉ có một mình, nhưng là nếu như hắn thật sự là con của mẹ, hắn nhất định sẽ không làm thương tổn hắn, cho nên có khả năng nhất là làm cho hắn bất tỉnh, quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn. Hắn thực sự có chuẩn bị trước, lúc Vũ Chi Húc nổ súng, hắn nắm chặt tay mình một chút, khiến kim tiêm tương tự trong tay đâm vào bàn tay của mình, đem thuốc tiêm vào, chỉ là thuốc khôi phục có chút chậm, hắn nhìn một chút đồng hồ báo thức treo trên tường phòng ngủ, đã qua nửa giờ, không biết tiểu quỷ đó lại đi làm cái gì rồi.


Không được, hắn muốn gọi điện thoại thông báo cha!


Tay phải vô lực tìm di động trong túi áo của mình, nhưng bên trong lại trống không.


Điện thoại di động của hắn đâu?


Chẳng lẽ bị cầm đi?


Cái tiểu tử khốn kiếp đó!


Hắn phiền não hít sâu một hơi, dùng hết sức bò xuống giường.


Hắn nhất định phải nghĩ biện pháp thông báo cho cha biết. . . . . . Hắn nhất định phải đuổi cái tên tiểu quỷ đó, nói cho cha phải cẩn thận.


“Em tới giết Mặc Tử Hàn đấy!”


Bên tai hắn lần nữa quanh quẩn những lời này, để cho lòng của hắn không khỏi thấp thỏm. . . . . .


Tập đoàn King


Đại sảnh lầu một


Mặc Thiên Ân chân trước mới vừa đi vào cửa chính bằng thủy tinh cảm ứng, trong nháy mắt hấp dẫn tầm mắt rất nhiều người, mà hắn một thân màu đen, cả bộ quần áo màu đen, cà vạt màu đem, cùng kính mắt lớn màu đen, làm cho người ta không khỏi bắt đầu bàn luận xôn xao.


“Có chuyện gì với tiểu hài tử kia vậy? Mặc âu phục cũng thật đáng yêu!”


“Chẳng lẽ là Cos¬play? Sắm vai Xã Hội Đen sao?”


“Bất kể như thế nào, đều rất đáng yêu nha. Ta ước có con trai như vậy thật là tốt!”


“Lại nói, toàn thân hắn mặc giống như đều là hàng hiệu chứ? Ngươi nuôi nổi con trai như vậy sao?”


“. . . . . .”


Người khác không nói gì, đầu đầy hắc tuyến, cộng thêm mồ hôi. . . . . .


Mặc Thiên Ân hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của bất cứ ai, lại càng không để ý tới bọn họ nói gì, trực tiếp đi tới cô tiếp tân trước mặt, ngửa đầu xuyên qua mắt kính màu đen nhìn cô nói, “Cháu muốn gặp Mặc Tử Hàn, ông ấy đang lầu mấy?”


Mặc Tử Hàn?


Cô tiếp tân vốn là khuôn mặt tươi cười vui vẻ, bây giờ hơi có chút co quắp.


Bé trai này lại dám gọi thẳng đại danh của tổng giám đốc, thật đúng là có dũng khí.


“Phòng làm việc của Mặc tổng ở lầu chót, xin hỏi người bạn nhỏ cháu có hẹn trước không?” Cô nỡ nụ cười hỏi.


Phải hẹn trước ?


Thật phiền phức!


Mặc Thiên Ân hơi cau mày, không muốn làm tiếp chuyện phiền phức, cũng không muốn cùng cô giải thích, cho nên trực tiếp lấy ra điện thoại của Mặc Thiên Tân, bấm số của Mặc Tử Hàn. Tầng trên cùng phòng làm việc của tổng giám đốc.


“Linh Linh linh. . . . . . Linh Linh linh. . . . . .”


Điện thoại đặt ở trên bàn làm việc đột nhiên vang lên, Mặc Tử Hàn ngồi ở trên ghế nhìn không chuyển mắt văn kiện trong tay, lúc chuông điện thoại di động reo, hắn theo thói quen vươn tay, lấy di động, trực tiếp đè xuống phím kết nối, đặt ở bên tai.


“A lô?” Hắn lạnh giọng mở miệng.


“Là Mặc Tử Hàn sao?”


Nghe được giọng nói trẻ con rất lạnh lùng, Mặc Tử Hàn đột nhiên kinh ngạc, sau đó liếc mắt nhìn màn hình di động.


Thiên Tân?


Điện thoại của Thiên Tân sao lại phát ra giọng nói của trẻ con ?


‘’Cháu là ai?” Hắn khẽ cau mày, lạnh lùng chất vấn.


CHƯƠNG 321: MẶC THIÊN ÂN MỞ MIỆNG, MẸ ĐANG Ở ĐẢO BALI


“Cháu muốn gặp chú!”


“Muốn gặp ta?” Mặc Tử Hàn nghi ngờ lặp.


“Không sai, cháu muốn gặp chú, cháu bây giờ đang ở đại sảnh lầu một!”


“Cháu rốt cuộc là ai? Thiên Tân đâu? Cháu với hắn như thế nào?”


“Những vấn đề này, chờ chú nhìn thấy cháu, tự nhiên là sẽ biết!”


Mặc Tử Hàn nghe giọng nói trong điện thoại lạnh như băng, chân mày lại một lần nữa chau chặt, sau đó trả lời mà nói, “Tốt, ta lập tức phái người đón cháu đi lên!”


“Cháu chờ chú!”


Nói xong, Mặc Thiên Ân liền cúp điện thoại, Mặc Tử Hàn lập tức cầm ống nghe trên bàn làm việc, đè xuống phím số đường dây riêng, sau đó lập tức hướng về phía ống nghe nói, “Kim Hâm, lập tức đi xuống đại sảnh lầu một, đi đón một người, người kia. . . . . . Phải là một đứa trẻ!”


“Vâng!”


Mặc Tử Hàn nặng nề đem ống nghe trả về chỗ cũ, sau đó hai mắt nhìn cửa phòng làm việc đóng chặt.


Thiên Tân luôn luôn cẩn thận, hơn nữa có Thổ Nghiêu đi theo, bốn năm này hắc đạo loạn như vậy hắn cũng không có xảy ra bất cứ chuyện gì, tại sao đột nhiên bị người khác cầm đi điện thoại di động đây? Thật chẳng lẽ bị người bắt đi? Là có cái gì để cho hắn buông lỏng cảnh giác, mà để cho hắn bị công kích sao? Hay vẫn còn nguyên nhân khác?


Tên tiểu quỷ trong điện thoại này, sẽ là người nào đây?


Sau ba phút trầm tư, cửa phòng làm việc bị gõ vang.


“Cộc, cộc, cộc!”


“Tiến vào!” Mặc Tử Hàn lạnh giọng.


Cửa phòng lập tức được mở ra, hai mắt Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm cửa phòng từ từ mở rộng, nhìn Kim Hâm xuất hiện ở cửa phòng, sau đó đứng ở bên cạnh hắn, một cái đầu nhỏ nhỏ , mặc toàn thân tây trang màu đen, còn mang theo kính râm màu đen Tiểu Nam Hài.


Người nói chuyện trong điện thoại chính là hắn sao?


Đứa trẻ nhỏ như vậy tìm hắn có chuyện gì chứ?


“Kim Hâm, anh đi xuống đi, tôi muốn nói chuyện một mình cùng hắn!” Hắn nhẹ giọng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Đã Nói Lời Tạm Biệt Full

Oan Gia Dễ Dàng Hóa Giải

Lời hứa tháng tư

Không yêu thì thế nào

Cô nàng lính đặc chủng xinh đẹp