Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5361)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

/p'>

“Nói đi, chú từ trước đến nay cũng rất thích giúp cháu!”


“. . . . . .”


“Nói đi!”


“Cháu muốn đi giết người đó!”


“Cái gì? Giết? Chỉ một mình cháu? Ha ha ha . . . . . . Ha ha ha. . . . .”


“. . . . . .” Mặc Thiên Ân trầm mặc.


“Khụ, khụ. . . . . . Cái đó. . . . . . Tại sao cháu lại muốn giết người đó? Muốn báo thù cho ông nội sao?”


“. . . . . .”


“Cháu không nói rõ ràng, chú sẽ không dẫn cháu đi!”


“Cứ như vậy đi! Cháu sẽ đi tìm người khác giúp!”


“Này. . . . . .Này. . . . . . Nói thêm vài câu với chú thì cháu sẽ mất đi mấy miếng thịt sao, chỉ cần cháu nũng nịu một chút thì chú sẽ đáp ứng cháu thôi. . . . . A. . . . . . Thật phiền phức, được rồi, chú sẽ dẫn cháu đi, nhưng đi?”


Mặc Thiên Ân quay người lại, vô cùng nghiêm túc theo dõi mặt của hắn nói “Là chú tự mình đáp ứng đấy, cháu sẽ không cám ơn chú đâu!”


“Hả?”


. . . . . .


Thật sự hắn cũng không hiểu rõ lòng của tên tiểu quỷ này, rốt cuộc những lời hắn nói là thật hay giả đây?


“Leng keng —— leng keng ——”


Chuông cửa đột nhiên vang lên, hai người cùng nhau nhìn về phía cửa phòng.


Vũ Chi Húc đem ly đang cầm trong tay để xuống, sau đó từ trên ghế salon đứng dậy.


“Chú sẽ vào trong tránh mặt, cháu nên cẩn thận!”


“Ừh!”


Mặc Thiên Ân trả lời, hai mắt nhìn hắn đi vào phòng ngủ, sau đó mới cầm lên kính râm màu đen đặt ở trên khay trà, đeo lên sóng mũi của mình, cuối cùng mới chậm rãi đứng dậy, đi ra mở cửa phòng.


“Rắc rắc!”


Mới vừa đem cửa phòng mở ra, liền trông thấy Mặc Thiên Tân đứng ở phía trước. Sắc mặt của Mặc Thiên Ân trầm xuống, thời điểm Mặc Thiên Tân còn chưa lên tiếng liền “Rầm ——” một tiếng, cánh cửa nặng nề khép lại.


Mặc Thiên Tân không nghĩ tới mình sẽ được chào đón bằng một cái đóng cửa thật mạnh, trong nháy mắt tức giận dâng trào, dùng ngón tay của mình, mãnh liệt không ngừng nhấn chuông cửa.


“Leng keng —— leng keng —— leng keng —— leng keng —— leng keng ——”


Mấy tiếng sau, cửa phòng mở ra một cái khe nho nhỏ, hơn nữa cửa phòng còn móc thêm dây xích chống trộm, Mặc Thiên Ân keo kiệt chỉ lộ ra một con mắt, vô cùng lạnh nhạt mà nói “Nhàn tạp nhân, anh tới đây làm gì?”


CHƯƠNG 320: CHA CON LẦN ĐẦU GẶP MẶT, CHA LÀ MẶC TỬ HÀN SAO?


Người tạp vụ?


Trán Mặc Thiên Tân trong nháy mắt cau lại, cơn giận phút chốc trào lên.


“Thằng quỷ nhỏ, anh hỏi em, ngày hôm qua em nói anh trai là có ý gì? Anh là anh trai của em sao? Chẳng lẽ mẹ em cũng là Tử…”


“Người em tìm không phải anh, anh để cho Mặc Tử Hàn đến đây nói chuyện với em!”


“Mặc Tử Hàn để anh đến đây nói chuyện với em.”


“Nói dối.” Mặc Thiên Ân không tin.


“Con mắt nào của em nói anh lừa em rồi hả?”


“Hai mắt.” Âm thanh Mặc Thiên Ân vô cùng kiên định.


Khóe miệng Mặc Thiên Tân gợn lên. Tiểu quỷ quả nhiên vẫn là tiểu quỷ, cho dù thông minh như thế nào vẫn là đứa trẻ nhỏ chưa hiểu gì, làm cho hắn rất muốn đùa giỡn.


“Này… anh hỏi em, tại sao lại muốn gặp cha anh đây?” Hắn bỗng nhiên dịu dàng cười hỏi.


Thổ Nghiêu phía sau nghe được âm thanh mềm mại thân thiết của hắn không khỏi có chút cau mày, trong lòng âm thần nỉ non: lại bắt đầu rồi.


“Em không có nghĩa vụ nói cho anh biết.” Mặc Thiên Ân không chút lưu tình trả lời.


“Có đúng không ?” Mặc Thiên Tân vẫn dịu dàng cười, sau đó khe khẽ nhướng mi một chút nói: “Em không muốn nói, thì để anh đoán thử đi. Em hôm qua nói sẽ không gọi anh là anh trai, chứng minh có quan hệ người thân, mà nhìn tuổi của em, sẽ khoảng dưới 5 tuổi, mà năm năm trước mẹ quả thực mang thai, nhưng mẹ lại sinh hạ một bé gái, theo hiểu biết của anh đối với mẹ, trừ bỏ cha bây giờ sẽ không thích một người đàn ông nào khác, cũng không gả cho bất cứ người đàn ông nào, cho nên… từ đó suy luận ra, cộng thêm suy đoán của anh, 5 năm trước khi mẹ sinh em bé, cùng với Thiên Ái còn có thêm một anh trai hoặc một em trai song sinh.”


Nghe hắn nói không ngừng, Mặc Thiên Ân vẫn duy trì im lặng, nhất là khi hắn từ khe cửa nhìn ra thấy một thân hình mảnh khảnh, cũng không có biến hóa gì, vô cùng bình tĩnh.


“Như thế nào? Tại sao không nói gì? Anh nói đúng rồi phải không ?” Mặc Thiên Tân cười hỏi.


“…….” Mặ Thiên Ân vẫn không nói gì, hoàn toàn im lặng.


“Xem ra anh đoán đúng, em chính là em trai của anh, mà nhìn em khỏe mạnh như thế thì mẹ cũng có thể sống rất tốt đi, thế mẹ….”


“Rầm….” Mặc Thiên Tân còn chưa nói xong, Mặ Thiên Ân đã đem cửa phòng đóng lại, một lần nữa không cho khách vào nhà.


Mặc Thiên Tân nhìn cửa đóng chặt, tức giận trào lên đỉnh đầu.


Cũng dám coi như không thấy hắn?


Tiểu tử thối kia, hắn không tin không có biện pháp trị hắn.


“Thổ Nghiêu!” Hắn tức giận lớn tiếng.


“Vâng!” Thổ Nghiêu vẫn đứng đằng sau lập tức cúi đầu.


“Mở cửa ra.” Mặc Thiên Tân ra lệnh.


“Vâng.”


Thổ Nghiêu lĩnh mệnh, đi đến trước cửa, chuẩn bị tốt từ trên xuống dưới, chỉ nghe cửa phòng “ken, két” một tiếng, được mở ra, sau đó thổ Nghiêu mở cửa phòng, nghiêng người mà đứng, cung kính hơi hơi cúi đầu.


“Tiểu thiếu gia, mời!”


Mặc Thiên Tân đi nhanh vào trong phòng, mà trong phòng khách, Mặc Thiên Ân ngồi trên ghế sofa, trên sống mũi vẫn mang cặp kính đen, che khuất nửa khuôn mặt.


Mặc Thiên Tân đi đến sofa ngồi đối diện hắn, theo dõi nét mặt hắn.


“Bây giờ nói cho anh biết, mẹ đang ở đâu?” Hắn chất vấn.


“…..” Mặc Thiên Ân trầm mặc, cầm ly nước chanh lên uống một ngụm nhỏ.


“Nói cho anh biết, em tìm tới cha có mục đích gì?” Mặc Thiên Tân lại hỏi tiếp.


“………” Mặc Thiên Ân không nói, lại uống một ngụm nước chanh.


Mặc Thiên Tân cau mày, nhìn vẻ hết sức bình tĩnh của hắn, thậm chí có thể nói không hề có chút phản ứng nào, cảm thấy giận dữ.


“Em không nói lời nào cũng không sao, nghe anh nói cũng được, nhờ em chuyển lời đến mẹ, thực ra năm năm trước cha….”


“Xin anh đừng nói nữa có được không?” Mắc Thiên Ân đột nhiên ngắt lời bằng giọng điệu cực kỳ khách sáo.


“Em nói cái gì?” Mặc Thiên Tân nổi giận.


“Mặc dù em không biết anh giải thích cái gì, nhưng người em muốn gặp không phải là anh, cho nên mời anh lập tức ra ngoài, được không ?”


“Em………”


“Tự tiên xông vào phòng người khác, cũng là một hành vi phạm pháp, nếu anh muốn nghỉ ngơi một chút trong nhà giam, em sẽ thỏa mãn nguyện vọng này của anh.”


“Tiểu quỷ thối, em không cần quá kiêu ngạo!” Mặc Thiên Tân từ ghế sofa đứng lên, hai mắt trừng khuôn mặt non nớt của hắn.


Mặc Thiên Ân hơi ngửa đầu, xuyên qua mắt kính màu đen nhìn khuôn mặt giận đùng đùng của hắn, mẹ Lam Lam từng nói qua, hắn từ bé rất thích trêu trọc người, càng thích đùa giỡn người, luô nắm cơ hội dắt mũi người

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chồng ngoại tình lúc vợ mang bầu, còn thản nhiên: “Em không chửa thì anh cần gì cặp bồ”

Miracles In December

Đêm tân hôn, chồng đòi ly dị vì chê vợ ‘màn hình phẳng’

Cho Tớ Giữ Cậu Trong Trái Tim Nhé

Chiếc áo lót dưới gầm giường và lời thừa nhận của vợ sau 7 năm chung sống