“Ừ!” Tử Thất Thất thở hổn hển ứng tiếng.
Phương Lam hướng về phía cô mỉm cười, sau đó buông tay cô ra, lập tức chạy ra khỏi phòng, đi tìm máu.
Bạch Trú nhìn Tử Thất Thất yếu đuối, trấn định một cái, sau đó cáu kỉnh thuần thục nói, “Lập tức đem thuốc tê và dụng cụ phẫu thuật ra, tôi muốn làm phẫu thuật ở đây!”
“Dạ!” Trợ thủ bên cạnh lập tức ứng tiếng, vội vã đi chuẩn bị đồ.
Bạch Trú căng thẳng 120% tinh thần, lần này nhất định không thể có chuyện, nhất định phải giữ được cả mẹ lẫn con.
Nhất định!
. . . . . .
Ngoài cửa biệt thự Bạch gia
Phương Lam cầm điện thoại di động bấm số Mặc Thâm Dạ, điện thoại vừa vang một tiếng, liền lập tức đường giây được nối:
“Anh đang ở đâu?” Phương Lam hốt hoảng mở miệng hỏi.
『lập tức đến nhà Bạch Trú! 』
“Anh nhanh một chút, một phút nữa, không, ba mươi giây, không, mười giây. . . . . . Mười giây phải tới đây, nhanh lên một chút!”
『 mười giây đều không cần, tôi đã đến! 』
Lời của hắn mới vừa nói xong, Phương Lam liền nhìn thấy đèn xe xuất hiện trước mắt mình, một chiếc xe thể thao màu đỏ, vô cùng dễ thấy dừng lại.
Mặc Thâm Dạ từ ghế lái phụ xuống xe, Vũ Chi Húc từ ghế lái đi ra.
Phương Lam nhanh chóng chạy đến trước mặt Mặc Thâm Dạ, bắt tay hắn, nói, “Anh đi theo tôi!”
“Thế nào?” Mặc Thâm Dạ nhìn sắc mặt cô khó coi cùng dáng vẻ vội vàng, không khỏi hỏi.
“Tôi muốn mượn anh một chút máu!”
“Mượn máu?”
“Đừng hỏi, đi theo tôi!”
Phương Lam vội vã nói xong, liền lôi kéo hắn vào biệt thự, Vũ Chi Húc đi theo sau lưng bọn họ.
. . . . . .
Hai giờ sau
Cửa phòng khách mở ra, người làm Bạch gia bưng dụng cụ phẫu thuật ra ngoài. Phương Lam vội vàng đi vào trong phòng, Vũ Chi Húc đi theo phía sau cô.
Trong phòng khách
Tử Thất Thất tái nhợt nằm trêm giường, hôn mê vẫn chưa tỉnh, mà trong ngực Bạch Trú ôm một đứa bé, miệng giương thật to, không ngừng gào khóc, tương tự Mặc Thâm Dạ cũng ôm một đứa, nhưng đang ngủ say, vô cùng nghe lời.
“Là Long Phượng Thai!” Bạch Trú nhìn Phương Lam vui mừng, mỉm cười nói, “Lớn nhỏ bình an, chỉ là đứa bé chưa đủ tháng, về sau phải chăm sóc cẩn thận mới được, hơn nữa thân thể Thất Thất suy yếu, có thể không khỏe mạnh như trước, càng cẩn thận chăm sóc hơn mới được.”
Phương Lam vui vẻ nhìn bé gái trong ngực hắn, lại nhìn đứa bé trai trong ngực Mặc Thâm Dạ, sau đó nhìn sắc mặt Mặc Thâm Dạ tái nhợt, cảm tạ nói, “Cám ơn anh!”
Mặc Thâm Dạ có chút kinh ngạc nhìn cô, không nghĩ tới cô có thể dịu dàng như vậy, trong lòng dâng lên cảm giác vui sướng, nhưng trong lòng hắn có một nghi vấn, mở to miệng muốn hỏi, cuối cùng lại nhẹ giọng nói, “Khách khí với anh cái gì, chỉ cống hiến một chút máu mà thôi, không có sao!”
Phương Lam cảm tạ mỉm cười, sau đó xoay người nhìn Tử Thất Thất vẫn còn ngủ say.
Cô dùng tay nắm lấy tay cô, nước mắt nói, “Thất Thất, thật tốt quá, không sao, chị sinh hai đứa rất khỏe mạnh, đều qua rồi, tất cả đã qua, em. . . . . Em. . . . . . Thật xin lỗi!” Cô đột nhiên nói xin lỗi, nước mắt nghiêm nghị rơi xuống, sau đó tiếng khóc lặp đi lặp lại, “Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”
Ba người đàn ông trong phòng cùng nhìn về phía bóng lưng run rẩy Phương Lam, bọn họ lần đầu tiên thấy cô khóc thầm như vậy, cũng là lần đầu tiên thấy cô không ngừng nói xin lỗi.
. . . . . .
Lại qua một giờ
Thuốc tê từ từ lui, cô mệt mỏi mở hai mắt, còn chưa thấy người nào, đã nghe được tiếng khóc trẻ con.
Là con của cô sao?
Nó bình an ra đời rồi sao?
Là con trai, hay con gái đây?
“Thất Thất. . . . . .”
Một thanh âm quen thuộc xông vào, Tử Thất Thất loáng thoáng thấy Phương Lam, ánh mắt cô hồng hồng, lỗ mũi cũng hồng hồng, rõ ràng vừa mới khóc, trong vành mắt còn lưu nước mắt trong suốt, nhất là lúc chống lại tầm mắt cô, nước mắt lại lần nữa rớt xuống.
Cô tại sao khóc?
Tựa như bảy năm trước cô tỉnh lại ở Bách gia, cô khóc thật nhiều, khóc thật lâu . . . . .
“Tiểu Lam. . . . . .” Thanh âm của cô có chút khàn khàn, giọng nói hơi đau đớn.
“Thất Thất, thật xin lỗi. . . . . .” Phương Lam khóc xin lỗi.
Mà một tiếng xin lỗi, khiến Tử Thất Thất nháy mắt nhớ tới tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay, từng hình ảnh tái hiện trong đầu, như chuỗi phim quay chậm, khiến cô nhớ lại, sau đó trái tim đột nhiên đau đớn.
“Tiểu Lam!” Cô nhẹ giọng kêu, đưa tay nắm bàn tay lạnh như băng của cô, sau đó nói tiếp, ” Nói cho chị biết toàn bộ, đem những gì em biết nói ra hết đi!”
“Ừ!” Phương Lam nhẹ nhàng gật đầu.
“Thật ra, chuyện này là từ nghĩa phụ, cũng chính cha ruột của chị – Mặc Hình Phong và anh sinh đôi Mặc Hình Thiên, khi còn bé bọn họ với mẹ chị – Ninh Ngọc Nhi là thanh mai trúc mã. Ba người luôn ở chung một chỗ, bất luận chuyện gì cũng cùng làm, làm sai thì cùng nhau gánh chịu, làm đúng thì cùng chia sẻ, cho nên trải qua thời gian, hai người bọn họ cùng yêu Ninh Ngọc Nhi. Nhưng họ lại không muốn phá hư quan hệ giữa ba người, cho nên vẫn không nói, mà Ninh Ngọc Nhi cũng hiểu rõ tình cảm của họ. Dĩ nhiên trong lòng của cô rất khó lựa chọn, cho nên ba người vẫn trầm mặc, cho tới bây giờ đều không nhắc tới chuyện này.
Mãi cho đến Mặc Hình Thiên thừa kế vị trí đứng đầu hắc đạo, quan hệ ba người bắt đầu phát sinh biến hóa. Mặc dù Ninh Ngọc Nhi từ nhỏ đã ở hắc đạo, nhưng cô lại không thích hắc đạo giống như gông xiềng, cho nên định lựa chọn Mặc Hình Phong, còn ước định sau khi kết hôn, liền rời khỏi hắc đạo. Nhưng trước khi kết hôn mấy ngày, một việc ngoài ý muốn xảy ra, Mặc Hình Thiên xả thân cứu Ninh Ngọc Nhi, vì cô đỡ một đao, nguy hiểm đến tính mạng. Lúc ấy Ninh Ngọc Nhi nhìn Mặc Hình Thiên cả người là máu, mới phát hiện, thì ra người trong lòng cô là Mặc Hình Thiên, người cô yêu cũng là Mặc Hình Thiên. Chỉ vì cô không muốn ở lại hắc đạo cả đời, nên mới lựa chọn Mặc Hình Phong. Vì chuyện này, cô và Mặc Hình Phong giải trừ hôn ước, ở lại bên người Mặc Hình Thiên.
Nhưng cô cũng không gả cho Mặc Hình Thiên, có thể bởi vì thiệt thòi với Mặc Hình Phong, cũng có thể là bởi vì cô không cách nào tiếp nhận vị trí phu nhân hắc đạo. Thật ra chính cô cũng biết tại sao. Cho nên hai người vẫn duy trì loại quan hệ mập mờ sống ba năm, đồng thời, Mặc Hình Phong cô độc một người cũng trơ mắt nhìn hai người họ hạnh phúc, đau khổ ba năm. . . . . . Một ngày kia, Mặc Hình Phong uống say về nhà, ngày đó Mặc Hình Thiên lại có việc gấp xử lý, đi Anh quốc, Ninh Ngọc Nhi nhìn đến hắn say khướt nằm trên mặt đất, tốt bụng đem hắn lên giường, giúp hắn cởi ra y phục. Nhưng lại không nghĩ tới M

