“Không sao đâu!” Tử Thất Thất ngắt lời cô, vô lực nói, “Cứ như vậy đi, nếu bọn họ ai dám ngăn cản tớ, dùng súng trong tay cậu giết tớ!”
Nghe được lời cô, mọi người trong địa lao đều kinh hãi.
Nghĩ tới người đã từng lấy Thiên Tân uy hiếp mình, xem ra chiêu này thật sự dùng được, nhìn xem, những người trước mặt này không phải đều lùi bước hay sao?
“Tiểu Lam, chúng ta đi!” Cô nói xong vô lực tựa đầu vào vai cô ấy.
Phương Lam nhìn dưới chân cô, máu còn không ngừng chảy. Cô ấy mới mang thai bảy tháng, nếu cứ tiếp tục vậy chỉ sợ sẽ sinh non, ngay cả người lớn cũng nguy hiểm, nhất định phải mau tới bệnh viện để sinh.
Cô dùng hai tay ôm lấy cơ thể vô lực của cô ấy, vội vàng đi về phía trước.
“Thất Thất. . . . . .” Mặc Tử Hàn chợt lớn tiếng gọi tên cô, sau đó ôn nhu nói, “Đừng đi!”
Tử Thất Thất nghe được tiếng hắn, nước mắt lại trào ra, từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống.
Cô cắn chặt răng, nắm chặt áo Phương Lam, nghẹn ngào ói, “Tiểu Lam. . . . . . Đi. . . . . .”
“Được!” Phương Lam đau lòng đáp ứng, sau đó bước chân.
“Thất Thất. . . . . . Thất Thất. . . . . . Thất Thất. . . . . .” Mặc Tử Hàn không ngừng quát to , kiệt lực muốn giữ cô lại, càng muốn muốn lập tức tiến lên nắm lấy cô, nhưng Mặc Thâm Dạ che ở trước mặt hắn, Vũ Chi Húc che ở trước mặt hắn, Phương Lam che ở trước mặt hắn, tất cả mọi người ở chia rẽ bọn họ.
Vì sao?
Vì sao?
CHƯƠNG 312: LỜI THỀ BỐN NGƯỜI, KẾT CỤC BỐN NGƯỜI
Tử Thất Thất nghe tiếng gào thét sau lưng, tâm một lần nữa khó chịu, nhưng cô không thể dừng chân, cô không thể đối mặt với hắn, cô không thể tiếp tục lưu lại bên cạnh hắn.
Nhanh rời đi thôi, nhanh tìm một nơi để bình tĩnh lại. Bảo bối của ta, hài tử của ta, đều là mẹ không tốt, mẹ không khống chế được tâm tình, con kiên trì một chút, ngàn vạn lần không được có chuyện,. . . . . . Mẹ van cầu con, đừng rời khỏi ta. . . . . .
Tử Thất Thất từng bước gian nan rời đi, dưới chân từng vệt máu đỏ.
Mặc Tử Hàn nhìn bóng lưng cô chạy xa, hắn vội vàng đuổi theo, nhưng Mặc Thâm Dạ lại ngăn trước mặt hắn.
“Tránh ra cho tôi!” Hắn rống to, rút súng lục trong tây trang.
Mặc Thâm Dạ vội đưa tay bắt cổ tay hắn, sau đó dùng lực đập vào đầu gối mình, tay Mặc Tử Hàn trong nháy mắt tê dại, súng từ trong tay rơi xuống.
“Mặc Tử Hàn, nói cho anh biết, tại sao muốn giết cha?” Mặc Thâm Dạ đột nhiên chất vấn.
“Hắn đáng chết!” Mặc Tử Hàn cáu kỉnh.
“Nhưng hắn là cha em, hắn dưỡng dục em hai mươi mấy năm, làm sao em có thể. . . . . .”
“Không cần anh quan tâm, tránh ra cho tôi ——” Mặc Tử Hàn rống to, tức giận xông về hắn.
Mặc Thâm Dạ không hiểu. Hắn không hiểu!
Mười năm trước tại sao hắn lại làm giả cái chết của cha, tại sao đem hắn nhốt lại, mà hôm nay, lại tự tay giết hắn, rốt cuộc giữa bọn họ xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc hắn không biết chuyện gì?
Hắn xông tới, lần nữa đưa tay ra, đánh nhau với hắn. Mà Vũ Chi Húc và Kim Hâm bên cạnh cũng theo chân bọn họ, chỉ có Chung Khuê đứng một bên, hai mắt nhìn chằm chằm Mặc Hình Phong nằm thẳng dưới đất, đã sớm đoạn khí.
Không nghĩ tới hắn sẽ chết như vậy, không nghĩ tới người đàn ông máu lạnh như vậy cũng sẽ có ngày sám hối. Như vậy cũng tốt. . . . . . Có lẽ đây là kết cục tốt nhất. . . . . .
Hắn thu hồi hai mắt, sau đó sải bước về phía phòng giam.
Kể từ bây giờ, Tử Thất Thất đã không còn khả năng ở cùng một chỗ với Mặc Tử Hàn, mà Phương Lam và Tử Thất Thất là bạn tốt, Thâm Dạ lại thích Phương Lam, như vậy mấy người này liền đứng cùng phía với hắn, hiện tại chỉ có Mặc Tử Hàn cô quân chiến đấu hăng hái, lần này. . . . . . Nhìn hắn ra chiêu như thế nào.
“A. . . . . .” Hắn nhẹ giọng cười một tiếng, trên mặt thần thái đắc ý.
※※※
Đêm tối từ từ kéo đến, trên trời sao thưa thớt.
Biệt thự Bạch gia
Phòng khách
“A —— a a —— a ——”
Tử Thất Thất thét chói tai, đầu cô đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc, thống khổ dùng tay bắt người phía dưới.
Phương Lam khẩn trương đứng một bên, mặc dù cô hiểu chuyện đỡ đẻ, nhưng nhìn dáng vẻ cô thống khổ, hốt hoảng chỉ có thể sững sờ nhìn nỗi thống khổ của cô. Thật may, Bạch Trú đủ bình tĩnh, hơn nữa hắn từng thực tập tại khoa phụ sản một thời gian, bằng không cô không biết phải làm thế nào.
“Không được, Thất Thất chưa tới thời gian sinh, hiện tại động thai khí, hơn nữa bắt đầu xuất huyết, nếu như không mổ lấy thai nhi, sợ rằng con và mẹ đều sẽ nguy hiểm tánh mạng!” Bạch Trú hốt hoảng nói, đôi tay đã dính đầy máu tươi.
“Vậy làm sao bây giờ? Làm giải phẩu, anh nhanh làm phẩu thuật a!” Phương Lam hốt hoảng nói, thanh âm đã run rẩy.
“Tôi cũng muốn làm phẫu thuật, lấy hài tử ra, nhưng nơi này không đủ thiết bị, cũng không có huyết thanh, không thể tiếp máu, nhất định phải tới bệnh viện mới được!”
“Không. . . . . .” Tử Thất Thất đột nhiên mở miệng, ngăn lại, “Tôi không đi bệnh viện. . . . . . Tôi có thể làm được. . . . . . Tôi có thể sinh. . . . . . Tôi không sao. . . . . .” Cô ngăn lại hắn, bởi vì chỉ cần đi bệnh viện, Mặc Tử Hàn nhất định sẽ phát hiện ra cô, cho nên không thể đi bệnh viện, cô không thể đi.
“Thế nhưng em và đứa nhỏ trong bụng sẽ chết, chẳng lẽ em không muốn giữ con em sao? Hắn cũng đã bảy tháng rồi, đã thành hình, có thể thoát khỏi thân thể em, khỏe mạnh lớn lên, chẳng lẽ em nhẫn tâm nhìn hắn chết trong bụng sao?” Bạch Trú khẩn trương khuyên, thanh âm hơi lớn, trên mặt cũng mang theo lửa giận.
Tử Thất Thất nghe lời hắn, tay nhuộm đầy máu Mặc Hình Phong nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, nước mắt đã đầy trong hốc mắt, nghẹn ngào nói, “Bảo bối, mẹ sẽ không để cho con chết, nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .”
Phương Lam nhìn cô thống khổ, đột nhiên nói, “Tôi có biện pháp!”
Bạch Trú lập tức nhìn về phía cô.
Phương Lam hốt hoảng nói, “Mặc dù nơi này không đầy đủ thiết bị, nhưng Bạch gia mấy đời đều làm thầy thuốc, trong nhà nhất định có rất nhiều dụng cụ, bây giờ anh làm phẫu thuật, máu tôi lập tức cho người tìm!”
“Tiểu Lam, cho dù như vậy, anh cũng không chắc. . . . . .”
“Em tin tưởng anh!” Phương Lam cắt đứt lời hắn, kiên định nhìn hắn, lặp lại, “Em tin anh có thể, em tin anh!”
Bị cô nói như vậy, Bạch Trú không cách nào cự tuyệt.
“Anh sẽ hết sức!” Hắn than thở, nhẹ giọng nói.
“Cám ơn!” Phương Lam cảm tạ mỉm cười, sau đó vội vàng bước nhanh tới bên giường, nắm tay Tử Thất Thất nói, “Chị sẽ không có chuyện gì , em bảo đảm sẽ không để chị có chuyện, cho nên chị nhất định phải kiên cường, nhất đ

