Ông ấy đang nói cái gì?
Ông ấy sao lại gọi cô là con gái?
Con gái của ta?
Cô là. . . . . . Con gái ông ấy?
“Chú. . . . . . Chú nói cái gì?” Tử Thất Thất không thể tin được mở miệng nhìn Mặc Hình Thiên. Nghĩ rằng, nhất định là ông ấy gọi nhầm. Nhưng. . . . . .
“Con gái. . . . . . Của ta. . . . . .” Mặc Hình Thiên lại lặp lại, bàn tay lạnh băng vuốt ve gò má nóng bỏng của cô, sau đó cười nói, “Đừng. . . . . . Hận. . . . . . Ai hết. . . . . . Đây là. . . . . . Đây là. . . . . . Lựa chọn . . . . . . Của ba. . . . . . Con. . . . . Con. . . . . . Chỉ cần con. . . . . . Vui vẻ. . . . . . Thì. . . . . . Thì. . . . . . Thì. . . . . .”
Ông nhắc đi nhắc lại một chữ, nhưng chưa nói ra được thì bàn tay vuốt má cô đã rơi xuống đất, vuốt, mà đôi mắt ông cũng chậm rãi khép lại, cuối cùng mơ mơ hồ hồ thấy được quyển truyện “Nàng tiên cá” trong tay cô.
Từ rất lâu rồi, chắc có lẽ là 27 năm. . . . . .
Ông biết được mình có con gái, trong lòng rất vui mừng, nhưng ông lại không thể thấy con, bởi ông đã thề, sẽ không quấy rầy cuộc sống của họ, vĩnh viễn bị chiếc gông xiềng long đầu hắc đạo này trói chặt, cho đến lúc chết. Cho nên từ lúc đó, ông không ngừng nhớ tới con gái mình, không ngừng nhớ người phụ nữ ông yêu nhất, luôn ở rất xa nhìn một nhà ba người bọn họ. Mà từ sau khi quen đứa con gái nuôi tiểu Lam Lam này, cuộc sống của ông lần đầu tiên có hứng thú, đó chính là nghe tiểu Lam Lam nói chuyện Tử Thất Thất, từ chỗ cô bé, ông biết Tử Thất Thất lúc bốn tuổi rất thích đọc truyện cổ tích, hơn nữa cực thích chuyện cổ “Nàng tiên cá” này, mỗi khi sau khi nghe xong đều sẽ nỉ non, nghẹn ngào nói công chúa người cá rất đáng thương. Cho nên ông liền mua quyển truyện này, luôn muốn tự tay đưa cho con, nhưng lại không có cơ hội, thế nên mỗi ngày ông đều tưởng tượng, mình nằm trên giường con kể câu chuyện cổ tích cảm động này, sau đó thấy con rơi lệ, ông sẽ dùng tay mình lau đi giọt nước mắt xinh đẹp trên mặt con. Nhưng hiện thực lại thật tàn nhẫn, mỗi khi tỉnh lại thì bên trong phòng cũng chỉ có một mình ông. . . . . . Chỉ có mình ông cô đơn lẻ loi. . . . . .
Rất muốn ở bên con, nhìn con lớn lên, nuôi con khôn lớn, cùng con trưởng thành. . . . . . Rất muốn dạy con nhiều tri thức, dạy con nhiều đạo lý của cuộc sống. . . . . . Rất muốn nắm tay con đi dạo trên phố, dạo công viên, đi chỗ nào vui chơi, đi vườn bách thú, sau đó để con cưỡi lên cổ mình, vui vẻ cười vui. . . . . . Rất muốn ở bên an ủi lúc con buồn, rất muốn ôm con để con nỉ non trong ngực, như lúc vui vẻ có thể cùng con cười. . . . . . Rất muốn. . . . . . Rất muốn. . . . . . Rất muốn giúp con làm nhiều chuyện, nhưng ông lại không thể!
Con gái của ba. . . . . .
Con có biết ba nhớ con nhiều đến thế nào không? Con có biết ba muốn gặp con nhiều đến thế nào không? Con có biết ba muốn nghe con gọi một tiếng ba nhiều đến thế nào không? 27 năm, con trở nên kiên cường như thế nào? Con trở nên xinh đẹp như thế nào? Nếu ba có thể chứng kiến mọi chuyện vậy có phải tốt không?
Con gái của ba. . . . . .
Ba xin lỗi con, nếu còn có kiếp sau, con nhất định phải làm con gái ba đấy, đến lúc đó, ba sẽ sủng ái con, yêu con, thương con, chiều con, chăm sóc cho con, che chở cho con gấp bội, nâng niu con trong lòng bàn tay, để con trở thành đứa bé hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Con gái của ba. . . . . .
Ngay phút cuối cùng này, ba chỉ hi vọng con có thể hiểu, công chúa người cá tuy rằng cuối cùng biến thành bọt biển, nhưng cô ấy lại hạnh phúc, không có căm thù, không có oán hận, cũng không có oán trách. . . . . . Ba cũng hi vọng con đừng căm thù, đừng oán hận, cũng đừng oán trách. . . . . . Con chỉ cần vui vẻ thôi!
Con có hiểu không?
Kết cục này là do ba lựa chọn , đây là báo ứng ba nên có. . . . . .
. . . . . .
Tử Thất Thất thấy ông chậm rãi nhắm mắt lại, thấy ông im lặng nằm trước mặt mình, cô ngơ ngác té xuống đất, sau đó hai tay đẩy đẩy thân thể ông, thế rồi cả đôi tay nhuộm đầy máu tươi, cô si ngốc nói, “Chú. . . . . . Cháu không rõ lời chú nói, xin chú lặp lại lần nữa đi? Xin chú nói rõ ràng với cháu, cháu. . . . . . Cháu là con gái chú sao? Vì sao? Đến cùng là sao?” Cô nói xong lại đẩy đẩy ông, “Chú mau đứng lên giải thích rõ ràng với cháu đi, chú mau mở mắt nói cho cháu đây là chuyện gì đi. . . . . . Vì sao chú gọi cháu là con gái? Vì sao chú không sớm nói với cháu. . . . . . Nói chuyện đi. . . . . . Trả lời cháu đi. . . . . . Mau nói với cháu đây là chuyện gì đi. . . . . . Chú. . . . . . Chú. . . . . . Chú. . . . . .”
Tiếng cô liền ngưng bặt, trong đầu nhớ lại mấy tháng vừa rồi ở cùng ông, nhớ lại mỗi một câu ông nói, nhớ lại mỗi một phản ứng của ông, sau đó nhớ lại di ngôn vừa rồi của ông. . . . . . Ngay từ đầu, ông ấy đã đối xử với cô như con gái, ngay từ đầu, khi mà cô gặp ông có một cảm giác thân thiết khó hiểu, chẳng lẽ đây là sự lôi kéo của huyết thống sao? Chính là như chân với tay sao? Ông ấy thật sự là ba cô sao? Vậy xưng hô vừa rồi có phải không đúng rồi ư? Cô phải nên gọi ông ấy là. . . . . .
“Ba. . . . . .” Cô khẽ mở miệng, nước mắt cứ thế chảy xuống, “Vì sao. . . . . .” Cô bất giác hỏi.
“Muốn biết nguyên nhân ư?”
Đột nhiên một tiếng nói vang lên làm mọi người nhìn lại phía cửa lao, mà Chung Khuê và Vũ Chi Húc cùng bước vào.
Đôi mắt sắc bén của Mặc Thâm Dạ trừng Vũ Chi Húc.
Vũ Chi Húc vội vàng né tránh. Hắn cũng không muốn vậy đâu, nhưng lại không có biện pháp, hắn căn bản không lừa được lão hồ ly này, hơn nữa nếu hắn thực hỗ trợ, có lẽ sẽ làm ít mà công to. Nhưng, hắn bỗng nhìn thấy Mặc Hình Thiên trúng đạn nằm trên mặt đất, trái tim chợt đau đớn kịch liệt, mà cơ thể cứng ngắc không nhịn được run rẩy, hốc mắt cũng bị bịt kín một tầng hơi nước.
“Cha nuôi. . . . . .” Hắn khẽ gọi.
“Ông tới làm gì?” Mặc Tử Hàn hung hăng lạnh lùng mở miệng.
Chung Khuê căn bản không để ý tới hắn, mà ngồi xổm xuống, hai tay cầm lấy cánh tay Mặc Hình Thiên từTử Thất Thất.
“Cô không phải muốn biết cha cô tên thật là gì sao? Tôi lúc này có thể nói cho cô, cha cô tên Mặc Hình Phong, chính là người nằm trước mặt cô!”
Mặc Hình Phong?
Trong địa lao, trừ Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, và Phương Lam ra đều kinh hãi.
Ông ta không phải Mặc Hình Thiên sao? Vì sao lại trở thành Mặc Hình Phong?
“Ông. . . . . . Nói cái gì?” Tử Thất Thất nhìn Mặc Hình Thiên, kinh ngạc hỏi.
“Tôi nói, người hiện tại nằm trước mặt cô, mới là cha đẻ của cô, ông ta tên Mặc Hình Phong, mà người luôn dưỡng dục cô, luôn chăm sóc cho cô, ông ta là anh trai sinh đôi của cha cô, ông ta mới gọi là Mặc Hình Thiên, cũng chân chính là long đầu hắc đạo!” Chung Khuê giải thích kỹ càng.
Tử Thất Thất mở to


