Bong bóng mùa hè - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Bong bóng mùa hè (xem 7191)

Bong bóng mùa hè

!”


Đôi môi Lạc Hi thất sắc, anh phẫn nộ nhìn cô chằm chằm, lồng ngực như có búa gõ rầm rầm, mùi máu tanh dâng lên cổ họng.


Nhìn thấy bộ dạng tức giận và phẫn nộ của anh, Doãn Hạ Mạt hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Đôi mắt màu hồ phách sáng tựa pha lê, cô nhẹ nhàng nói:


“Những chuyện đã qua đều đã qua rồi. Cũng giống như anh vừa mới nói, Lạc Hi bây giờ là cây đại thụ, rễ đã ăn sâu trong đất đá, dù phong ba bão táp cũng không thể đánh gục được. Anh không cần phải bận tâm nhiều, trên thế gian này có rất nhiều phải ganh tị với thành công của anh.”


Cô ân cần nắm lấy đôi bàn tay cứng cáp của Lạc Hi, nói tiếp:


“Có lúc em nghĩ rằng số mệnh thật lỳ lạ, nó đem đến cho người ta một vài thứ gì dó thì chắc chắn cũng sẽ lấy đi của họ một vài thứ mà chẳng thèm quan tâm cái họ cần là cái gì. Lạc Hi, bản thân anh chính là món quà số mệnh tặng cho anh…”


Cô chăm chú nhìn vào gương mặt vẫn còn vẻ đau khổ của Lạc Hi.


“Ngay từ phút giây đầu tiên nhìn thấy anh, em đã không thể tin rằng trên thế gian này lại có một chàng trai đẹp đến nhường ấy, cái đẹp ấy dường như không phải là một điều tốt lành. Ông trời ban cho anh dung mạo tuấn tú, nhưng lại chọn cách lấy đi hạnh phúc tuổi thơ của anh.”


“Anh không cần…” Lạc Hi mím chặt môi.


“Đúng, nếu tất cả chúng ta có thể tự mình lựa chọn”, cô khẽ mỉm cười, “nhưng nếu đã không thể lựa chọn thì chúng ta hãy cố gắng chấp nhận vậy. Xem như số phận có lẽ cũng rất công bằng. Vì vậy số phận đâu có vứt bỏ anh mà nó chỉ mang đến cho anh một khoảng thời gian không giống như mọi người mà thôi.”


“…”


Lạc Hi ngạc nhiên nhìn Hạ Mạt.


Cô nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy anh, “… Sau này… đừng nói những lời điều khiến bản thân anh cũng như người khác phải đau lòng như vậy nữa nhé…”


Cô tựa đầu vào ngực Lạc Hi.


Anh ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, thân người cô ấm áp, mềm mại sưởi ấm trái tim giá lạnh của anh. Lạc Hi nín thở ôm chặt Hạ Mạt vào lòng, dường như chỉ cần có cô ở bên là những kí ức đau buồn, tăm tối một thời sẽ không bao giờ quay trở lại. Nhưng ở đâu đó trong lòng anh vẫn tồn tại một nỗi đau đớn, chua xót, mãi mãi không thể nào xoá nhoà.


Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu lên hai cái bóng đang tựa vào nhau…


Màn đêm buôn xuống.


Doãn Hạ Mạt không về. Cô ở lại và vào bếp nấu vài món ăn nhẹ, Lạc Hi ở bên phụ giúp, hai người luôn chân luôn tay, không ai nhắc lại câu chuyện hồi chiều. Lúc ăn cơm, nhìn thấy nụ cười lại nở trên môi Lạc Hi, anh kể những chuyện rất thú vị trong làng giải trí, cô cũng vui lây, chăm chú lắng nghe anh nói chuyện.


Là cần có thời gian thôi…


Vết thương trong lòng anh chỉ có thời gian mới từ từ chữa lành. Cô cẩn thận lọc xương cá, gắp phần thịt vào bát cho anh. Lạc Hi hơi ngạc nhiên nhưng sắc mặt lộ rõ vẻ thích thú hệt như một đứa trẻ. Thái độ ấy của anh càng làm cho Doãn Hạ Mạt thấy thương anh hơn. Có lẽ những ký ức đau buồn ngày xưa không dễ gì xoá bỏ, cô chưa từng trải qua chuyện đó thì có có tư cách nào khuyên nhủ, an ủi anh?


Thu dọn bát đũa xong, cũng đến lúc cô phải về.


“Em đừng đi.”


Lạc Hi kéo tay Hạ Mạt lại.


Cuối cùng Hạ Mạt đã ở lại với Lạc Hi đến tận khuya. Hai người ngồi trên ghế tựa vào nhau cùng xem đĩa phim Ngày hè ở Roma. Nhạc nền và lời thoại của nhân vật vang lên trong căn phòng yên ắng.


Lạc Hi đã ngủ từ khi nào không biết.


Doãn Hạ Mạt ngắm nhìn gương mặt khoan thai của Lạc Hi đang chìm trong giấc ngủ, cô nhẹ nhàng đưa tay đặt đầu Lạc Hi gối lên vai mình để anh ngủ thoải mái hơn một chút. Cô nhìn lên màn hình, trong phim đang là cảnh một khu vui chơi giải trí náo nhiệt, cô thừ người ra, đột nhiên đầu óc cô lại chợt nhớ tới nội dung bài báo đó.


Cũng là khu vui chơi…


Có lẽ tại những cảm xúc của cô truyền qua anh, Lạc Hi trong cơn mơ toàn thân lại cứng đờ. Dưới ánh đèn mờ mờ trong phòng khách, trên chiếc sofa màu tím, Lạc Hi ú ớ nói mơ không yên, mồ hôi trên trán túa ra.


“Mẹ ơi…”


“Mẹ ơi…”


Khuôm mặt Lạc Hi biến sắc trắng bệch, hàng lông mi ươn ướt.


Ánh sang lờ mờ không rõ…


Lạc Hi ngày bé lại tới khu vui chơi đó…



Nào là đu quay cao chót vót, nào là xe leo núi, nào là ngựa gỗ, thuyền đạp nước, thảm bay Ý, chuột khổng lồ… Hôm ấy là mùa đông, trời rét căm căm, tuyết bay đầy trời, người đến khu vui chơi rất ít, hầu như không có ai xếp hàng chơi trò chơi. Mẹ mặc chiếc áo khoác màu trắng, đẹp tựa như tiên nữ giáng trần đang dẫn Lạc Hi chơi tất cả các trò chơi mà trước đây dù rất muốn nhưng cậu không dám chơi…


Lúc đu quay lên cao, Lạc Hi thích thú gào hét thật to! Lúc chơi đu ngựa gỗ, tiếng nhạc vui nhộn bên tai, Lạc Hi thích thú vẫy tay liên tục với mẹ đang đứng bên ngoài chăm chú nhìn mình.


Cái ngày tuyết rời đó…


Là ngày hạnh phúc nhất trong ký ức của Lạc Hi…


Mẹ còn mua cho Lạc Hi một ly kem thật lớn, thật ngọt! Lạc Hi sướng rơn, đưa cao ly kem lên cho mẹ cắn miếng đầu tiên.


Cho nên…


Mẹ vẫn cần đến con, mẹ vẫn yêu thương con, vì thế mẹ sẽ không đành lòng vứt bỏ con, đúng không? Vài ngày trước, Lạc Hi nghe lỏm được cú điện thoại giữa mẹ và cô nhi viên, nghe thấy mẹ van nài họ nhận nuôi Lạc Hi, Lạc Hi sợ hãi cực độ khóc lóc van xin mẹ, con hứa sẽ thật ngoan, học thật giỏi, sẽ cố gắng đồ đầu trong các kỳ thi, sẽ đi giao sữa kiếm tiền…


Lạc Hi chỉ cần sống cùng mẹ…


Cậu không muốn bị đem đến cô nhi viên. Cậu không muốn trở thành cô nhi!


Mẹ cuối cùng cũng đã đồng ý không đưa cậu đi.


Và cậu cũng phải giữ lời đã hứa với mẹ. Lạc Hi đã trở thành một đứa trẻ rất ngoan. Trời vừa sáng, Lạc Hi đã mò dậy đi giao sữa cho mọi người trong khu phố, tối tối mang sữa nóng cho mẹ, nửa đêm mới về nhà. Lạc Hi học cách giặt giũ. Lau chùi cẩn thận những đôi dép đẹp của mẹ… Mọi người trong khu phố đều tấm tắc không ngớt lời khen cậu… nhưng hằng đêm, Lạc Hi chẳng bao giờ có được giấc ngủ ngon, trong phòng chỉ cần nghe thấy tiếng động nhỏ là cậu giật mình bật dậy, lo sợ mẹ lén ra đi bỏ cậu ở lại một mình…


Tuyết trắng nhè nhẹ rơi…


Lạc Hi nhỏ bé đã thật sự cảm thấy hạnh phúc, chẳng thấy lạnh chút nào…


Mẹ bảo cậu ngồi ở chiếc ghế dài trong khu vui chơi đợi mẹ đi mua bánh bao về. Mẹ nói, ngoan, ngoan, mẹ sẽ về ngay, con cứ ngồi ở đây không được đi đâu. Nhưng không hiểu tại sao, Lạc Hi tự dưng cảm thấy rất sợ nên nói con không đói, con muốn đi cùng với mẹ.


Con không nghe lời à? Mẹ chau mày nói.


Mẹ đi rồi.


Bóng dáng mẹ dần dần chìm trong màn tuyết trắng xóa.


Lạc Hi bé nhỏ tay cầm ly kem ngồi trên chiếc ghế dài.


Một tiếng đồng hồ trôi qua…


Ba tiếng đồng hồ trôi qua…


Mẹ vẫn chưa quay lại…


Ly kem làm cho những ngón tay Lạc Hi như đông cứng lại.


Tuyết, rơi càng lúc càng dày, trong khu vui chơi mọi người đã ra về hết, tất cả các loại trò chơi đều đã dừng hoạt động…


Năm tiếng đồng hồ đã qua…


Trên chiếc ghế dài, giữa những bông tuyết dày đặc, Lạc Hi run lẩy bẩy, càng lú

Từ khóa: Bong bóng mùa hè,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Kiếp trước em đã chôn cất cho anh Tập 1

Giữ Lại Đôi Cánh Yêu Thương

Gửi đại ca của ba...

Interpol Phần 3

Phượng ẩn thiên hạ