Lý Thân Ninh lại nhìn cô bằng ánh mắt đầu trìu mến: “Chắc chắn cô không biết được lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô là trong hoàn cảnh nào đâu.”
Cô không hiểu vì sao đột nhiên anh ta lại nói như vậy. Cô không khỏi do dự đáp: “Tôi đang nói chuyện với Dao Dao, anh đến bế cô bé đi, tiện thể châm chọc tôi một câu.”
Anh lắc đầu một cái: “Đó là lúc cô ở studio bị gây khó dễ, bị mười mấy cái tát, nhưng một câu oán hận cũng không có, làm như không có gì, tiếp tục quay phim cho đến khi xong.”
Tư Gia Di hoàn toàn không dám tin.
Nhưng những lời này, thực sự phát ra từ miệng anh ta: “Một người phụ nữ quật cường lại ương bướng không biết dùng mưu mô, ngoại trừ Tư Gia Di ra, tôi chưa từng gặp người thứ hai. Lúc đầu cũng vì gặp cô trong hoàn cảnh như vậy, tôi mới bắt đầu chú ý tới cô, sau này lại đi tin những tin đồn thổi kia, nên bị thất vọng che mờ mắt mình. Thật ra suy nghĩ kỹ lại, nếu như tôi vẫn nhớ tới dáng vẻ năm đó, tôi sẽ luôn tin tưởng cô, không cho rằng cô là loại người đắm mình trong trụy lạc.”
Lý Thân Ninh cứ như vậy bỏ đi.
Tư Gia Di cố gắng dùng mọi cách để nhớ lại, vẫn không thể nào nhớ được khoảng ký ức anh ta đang nói, nhưng suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy đáng mừng, thì ra ở trong trí nhớ người khác, cô không phải là người xấu xa đến thế, cũng từng để lại kỷ niệm tốt đẹp . . .
Đối với việc mình bị đình chỉ một thời gian, Lý Thân Ninh hoàn toàn không để ý. Nhưng không có nghĩa là fan hâm mộ của anh sẽ bỏ qua cho công ty
Vì bảo vệ quyền lợi thần tượng của mình, có vô số những bức thư cầu xin tha thứ, trách mắng gửi tới công ty, Tư Gia Di trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, ngay cả đồng nghiệp cũng có lời ra tiếng vào.
Ngoài Lý Thân Ninh, Tư Gia Di còn làm quản lý cho mấy nghệ sĩ khác, cũng hết sức bận rộn. Trừ cuộc hội nghị thường kỳ vào thứ hai ra, về cơ bản cô rất ít khi ở công ty, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể bắt gặp đồng nghiệp bàn tán chuyện của mình –
Mỗi lần hội nghị thường kỳ Tư Gia Di đều đến khá sớm, cô đẩy cửa phòng họp đang khép hờ, không ngờ có người còn tới hớm hơn. Xuyên qua khe cửa có thể nhìn thấy ba người đang ngồi trên ghế salon bên bàn hội nghị vừa nói vừa cười, cô đang định đi vào, nghe thấy đối phương nhắc tới tên mình.
“Ai da, mọi người đã nghe tin về Tư Gia Di chưa ?! Cô ta vừa mới vào công ty không được bao lâu, công ty chúng ta liền bị Hoàn Cầu thu mua, sau đó vì bảo vệ nghệ sĩ của mình, đã ra tay đánh người khác. Khoảng thời gian trước còn nghe nói cô ta bị chụp ảnh khi đang quyến rũ thương nhân, bây giờ ngay cả Lý Thân Ninh cũng bị thua dưới tay cô ta….”
“Tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, không phải người đứng sau Lý Thân Ninh rất có quyền thế sao ?! Tại sao người bị phạt lần này lại là anh ta, mà không phải Tư Gia Di ?!”
“Vậy thì các cô không hiểu rồi, người đứng sau cô ta cũng rất có quyền thế.”
“Cô đang nói tới…. giám đốc ?! Nghe nói năm đó giám đốc còn là quản lý của Tư Gia Di. Nói thế nào đi nữa thì hai người bọ họ cũng coi như thân tình, gặp phải chuyện khó khăn tất nhiên phải giúp đỡ nhau.”
“Sai.”
“Hả ?! Nói như vậy nghĩa là bên trong còn nội tình khác ?!”
“Các cô còn nhớ lần cô ta xin nghỉ phép đi Singapore, sau khi trở về mang theo rất nhiều đặc sản bánh ngọt, đưa cho mọi người ?!”
“Nhớ chứ, nhưng sao ?!”
“Tôi nói cho hai cô nghe, vào đúng tối hôm đó, tôi phải quay lại công ty lấy chút đồ, thấy cô ta vẫn còn ở lại làm thêm giờ, lúc tôi đi ngang qua phòng làm việc thấy cô ta mệt mỏi gục xuống bàn ngủ, còn cho rằng cô ta đúng là người cuồng công việc, nếu tôi có một nửa chịu khó của cô ta, thì tôi cũng có thể thăng chức rồi. Nhưng kết quả sau đó tôi nhìn thấy gì, hai cô thử đoán xem ?!”
“Nhìn thấy cái gì ?”
“Tôi nhìn thấy một nhân vật lớn bước vào phòng làm việc của cô ta, để đồ ăn khuya xuống bàn, lại còn ngồi đó nhìn cô ta ngủ, không kìm được lòng đưa tay vuốt ve gương mặt cô ta…. Ánh mắt đó, giống như đang nhìn tình nhân nhỏ, cho dù có là người mù cũng nhìn ra được sự mờ ám giữa bọn họ.”
“Là người nào vậy ?! Nói nhanh lên, đừng có úp úp mở mở như vậy.”
“Diêu-Tử-Chính!”
Hai người còn lại đồng thời phát ra tiếng kêu lớn.
Bàn tay Tư Gia Di vốn đang cứng đờ đặt trên nắm cửa, lúc này chán nản buông ra, trong mắt chỉ cò lại sự ngỡ ngàng. Nháy mắt cô đã lấy lại tinh thần, cuống quít quay đầu rời đi.
Cô muốn rời ra chỗ thị phi này.
Rời xa . . . . con người luôn áp đặt cho mình những xúc động sâu sắc nhất.
Người ngoài cửa đã đi khỏi, nhưng tiếng nói cười bên trong vẫn chưa kết thúc, người kia đưa mắt nhìn hai đồng nghiệp đang bị kinh ngạc, càng cười đắc ý hơn: “Chuyện sau đó còn kích thích hơn !”
“Không thể nào ?! Còn chuyện gì nữa ?!”
“Sau khi Diêu Tử Chính đi, một lúc sau Lý Thân Ninh xuất hiện, bây giờ hai người đoán thử xem ?! Tư Gia Di tỉnh lại, chắc sẽ cho rằng đồ ăn khuya là do Lý Thân Ninh mang tới, hai người liếc mắt đưa tình, là điều miễn bàn.”
Tư Gia Di gần như chạy thẳng một mạch từ trong công ty tới bãi đỗ xe, cô chạy từ trong bóng râm chạy tới bãi đỗ xe ngoài trời, ánh sáng mặt trời lập tức làm cô chói mắt, đồng thời cũng lm tan biến hon ton tm trạng ri bời khi nãy.
Lúc ny c mi c thời gian bnh tĩnh lại, gọi điện thoại cho ngời quản lý khc: “Ti c việc khng th ti họp, anh ti họp thay ti nhé.”
Đi phơng lập tức đồng ý: “Khng thnh vn đ”
T Gia Di cúp điện thoại đi v phía bãi đậu xe, chợt đứng sững lại. C my ngời đang đứng trc xe c, dừng bc, c mang theo vẻ mặt nghi ngờ đến gần.
My ngời đ quay đầu lại nhn c, vẻ mặt đồng tnh, lại hao hao ging nh đang chờ xem kịch vui, thậm chí còn cung quít nhy mt vi c, nhng tt cả bọn họ đu ging nhau, chính l im lặng trnh sang một bn đ c đến gần xe mnh.
Chiếc xe của c hon ton thay đổi, kinh ngạc dẫn đến ngy ngời, lúc đầu còn khng dm chc đy l xe của mnh, vừa nhn kỹ lại, lin bật cời.
Mu sơn đỏ thẫm chi chít t ở hai bn sờn xe, đến cả mui xe, cửa xe đu viết đầy cu mng chửi
“Con đĩ”
“Hãy bung tha cho Lý Thn Ninh”
“Cô không xứng đáng”
“Đàn bà hư hỏng! Đồ bỏ đi”
“Tại sao chỉ trừng phạt Lý Thân Ninh!”
Tư Gia Di nhìn bốn phía, không phát hiện ra người gây chuyện, chỉ thấy thùng sơn không vứt ở dưới bánh xe, cùng với đó là những ánh mắt tràn đầy sâu xa của người xung quanh.
Trước mắt mọi người, cô có thể làm được gì? Khóc thật to để cho bọn họ chế giễu? Bỏ xe lại? Báo cảnh sát?
Cô không thể.
Cô chỉ có thể cười cười với họ, rồi gọi điện thoai cho tiệm sửa xe mình quen: “Xe của tôi cần sơn lại, c

