Tư Gia Di gật đầu, nói: “Nếu không có việc gì thì tôi đi trước, quay phim tốt nha, nhưng đừng để bản thân mệt mỏi quá”
Cô còn chưa kịp quay đầu rời đi đã có mấy fan hâm mộ chạy về phía bọn họ, còn mang theo đồ uống giải nhiệt tới, ngay cả Tư Gia Di cũng có phần: “Chai này cho cô”
Fan hâm mộ đó cố ý chọn một chai đưa cho cô.
Cô cười cười: “Cảm ơn.” nhận lấy chai nước uống, bỏ vào trong túi xách.
Vì không tham dự hội nghị thường niên, nên công việc buổi sáng của Tư Gia Di xong sớm, vừa hay có thể về nhà ăn cơm trưa, mùa hè này Dao Dao rong chơi khá nhiều, nên bây giờ bị Lý Thân Ninh hạ lệnh cấm túc, phải ở nhà làm xong bài tập mới được ra ngoài chơi.
Tất nhiên, Lý Thân Ninh đã khai ân một chút, cho phép cô bé đến nhà Tư Gia Di làm bài tập.
Tư Gia Di vừa mở cửa nhà ra, liền thấy hai đứa bé đang ngồi bên chiếc bàn trà nhỏ được đặt trên giường, một đứa đang xem tivi, một đứa đang làm bài tập.
Người giúp việc mới đang bận rộn ở phòng bếp, có mùi đồ ăn, có trẻ nhỏ, có tiếng vui đùa ầm ĩ từ trong tivi truyền ra, nhưng cô không để ý tới việc hưởng thụ bầu không khí ấm áp này, chỉ kinh ngạc: Đang vùi đầu vào làm bài tập, không phải là Dao Dao, mà là con trai nhà mình.
Bảo mẫu nghe thấy tiếng động, tay cầm mui xào chạy ra: “Cô chủ, cô về rồi.”
Tư Gia Di không để ý tới người bảo mẫu chỉ hơi hơi gật đầu thay câu trả lời, cô vội vàng thay dép lê đi vào chỗ hai đứa trẻ. Nhìn kỹ lại, đúng là Đa Đa đang làm bài tập toán, chứ không phải là đang vẻ lung tung trên quyển vở.
So với Đa Đa, Dao Dao nhanh nhẹn hơn nhiều, vừa thấy Tư Gia Di đi vào lập tức ngoắc ngoắc tay ra hiệu cô lại đây ngồi: “Phim hoạt hình này hay lắm, cô mau lại đây xem đi.”
Tư Gia Di không thể tự tìm hiểu, cũng không thể quấy rầy nhã hứng của con trai, chỉ còn cách hỏi Dao Dao: “Đa Đa có thể làm được bài tập toán sao?”
Dao Dao mắt không tời khỏi màn hình ti vi, thờ ơ đáp: “Cháu cũng không biết, lúc cháu bắt đầu làm đống bài tập kia, cậu ấy đứng ở bên cạnh nhìn, mà đề toán kia khó cực kỳ, cháu không biết làm, giận quá ném cả quyển sách bài tập đi, kết quả cậu ấy nhặt cuốn sách bài tập lên hộ cháu, không nói câu nào, bắt đầu làm bài tập.”
“….”
Lúc này Dao Dao mới nhận ra sự khác thường, tạm thời rời mắt khỏi bộ phim hoạt hình yêu thích nhất, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Tư Gia Di: “Chắc là thầy giáo cậu ấy đã dạy đề toán này rồi.” Dao Dao hoàn toàn không hiểu được sự ngạc nhiên của Tư Gia Di.
Thấy Tư Gia Di không nói lời nào, Dao Dao càng bực bội hơn, tại sao cô bé lại có cảm giác như cô Gia Di đang vui mừng phát khóc ?
Ngay sau đó chuông điện thoại di động vang lên, Tư Gia Di cầm túi lấy điện thoại ra, là Lý Thân Ninh gọi tới: “Cô đang ở đâu?”
“Đang ở nhà ăn cơm cùng hai đứa bé. Sao vậy?”
“Dao Dao cũng ở chỗ cô chứ?”
Cô nhìn Dao Dao, cô bé thấy trong túi cô có chai đồ uống, lấy ra, mở nắp uống … Tư Gia Di ngoảnh lại nói với Lý Thân Ninh: “Vâng, cũng may Đa Đa có thêm một người bạn.”
“Được, vậy cô ăn cơm xong gọi điện lại cho tôi, tôi dẫn cô tới một chỗ.”
“Chỗ nào?”
Lý Thân Ninh úp úp mở mở: “Đến lúc đó cô sẽ biết.”
Tư Gia Di cúp điện thoại, nhìn thấy Dao Dao đang lưu luyến không rời đem chai nước uống đưa tới trước mặt Đa Đa: “Đừng có bảo tôi hẹp hòi, cậu làm bài tập giúp tôi, chai nước này tặng cho cậu đó.”
Đa Đa hơi nhíu mày nhìn Dao Dao, đột nhiên mỉm cười. Từ trước đến giờ khuôn mặt nhỏ nhắn kia luôn luôn ra vẻ trầm tư, đột nhiên hiện lên nụ cười này, giống như làm tan chảy khối băng trong lòng Tư Gia Di sáu năm nay, lúc này bảo mẫu đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn, gọi mọi người ra ăn cơm.
Hai đứa trẻ ngồi một bên, Tư Gia Di lần lượt gắp thức ăn cho hai đứa, Dao Dao cắn đôi đũa, hình như có gì đó muốn nói, Tư Gia Di phát hiện nghiêng đầu, chờ Dao Dao nói
Dao Dao suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: “Cháu bị Lý Thân Ninh vứt bỏ, đến đây ở cùng cô được không?”
Cô bị chọc cười: “Cô cũng muốn vậy, nhưng chắc chắn anh ta sẽ không đồng ý.”
Cô bé chu miệng: “Ai bảo anh ta quan tâm cháu? Hừ, cháu muốn để cho anh ta phải nếm thử mùi vị bị bỏ rơi.”
Rõ ràng Dao Dao đã có quyết định nhưng lại không lôi kéo được sự ủng hộ của Tư Gia Di. Cô bé quay sang hỏi Đa Đa vừa mới uống xong ly nước: “Tư Tuấn Đạc, sau này cậu đi theo tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cậu.”
Đa Đa hoàn toàn không có phản ứng.
Dao Dao tức giận, vỗ vai Đa Đa muốn cậu ta nghe mình nói: “Này!”
Cái vỗ vai này khiến Đa Đa sợ hãi, Dao Dao mặt biến sắc, vội vàng quay về phía Tư Gia Di: “Cậu ấy…. Hình như cậu ấy đang run!”
Tư Gia Di ngẩn người, vội vàng lại gần: “Đa Đa, con sao vậy?”
Cô nâng mặt Đa Đa lên, lập tức hoảng sợ, đôi đũa trong tay rơi xuống, sắc mặt Đa Đa đã trắng bệch, mồ hôi toát ra.
“Đa Đa, con sao vậy? Con nói đi ! Có phải con không khỏe ở đâu không?”
Đa Đa cắn chặt răng, ôm bụng trượt xuống gầm bàn.
Tư Gia Di lập tức ôm lấy cậu bé, chớp mắt đã ra tới cửa, lo lắng nói với người bảo mẫu ở sau lưng cô: “Mau mang đôi giầy của Đa Đa lại đây, chúng ta tới bệnh viện.”
Tư Gia Di lo lắng đi đi lại lại trên hành lang bệnh viện, cuối cùng bác sĩ cũng đi ra, cô vội vàng chay tới.
Bác sĩ nghiêm nghị nói: “Cậu bé đang rửa ruột.”
Khuôn mặt Tư Gia Di gần như bị sự sợ hãi làm cho méo xệch: “Ngộ độc thức ăn?”
“Chúng tôi vừa lấy từ trong dạ dày cậu bé một chút dịch, sau khi đưa đi xét nghiệm trong đó có loại keo dán cường lực rất nguy hiểm, có phải trong lúc người nhà không để ý, cậu bé ăn nhầm phải loại keo dán này?”
Cô cố gắng bình tĩnh nhớ lại, nhưng trong đầu hoàn toàn trống rỗng, gần như sắp khóc lắc đầu: “Không phải, trong nhà tôi không có keo dán cường lực này.”
Bác sĩ nhận thấy người mẹ này đã bị hoảng sợ đến phát run, chỉ có thể cố gắng an ủi: “Cũng may cậu bé được đưa tới kịp thời, không có nguy hiểm đến tính mạng, bây giờ cô đi làm thủ tục nhập viện đi, cậu bé cần phải ở lại bệnh viện quan sát một đêm.”
“….”
“Còn nữa, tốt nhất cô hãy đem tất cả những gì cậu bé đã ăn trong vòng hai tiếng đến đây, để bệnh viện xét nghiệm.”
Cô lập tức gật đầu, ép bản thân hít thở thật sâu mấy lần, nhưng sắc mặt hoảng sợ vẫn không tiêu tan, nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện.
Bảo mẫu trở về nhà một chuyến, mang đồ ăn đến bệnh viện xét nghiệm, kết quả đưa ra là: fan hâm mộ đưa cho cô chai đồ uống có trộn keo dán cường lực.
Đa Đa ngủ ở trên giường bệnh, Tư Gia Di ngồi bên cạnh, nhìn khuôn mặt ngủ say của cậu bé, mãi lâu vẫn


