Bẫy Tình - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Bẫy Tình (xem 3260)

Bẫy Tình

a Lý Thân Ninh đột nhiên trở nên sắc bén rét lạnh, trong đầu lặng lẽ hiện lên một cái tiên: Diêu Tử Chính….


Đám phóng viên hoàn toàn biến mất vào đúng ngày Tư Gia Di định trở về nước.


Lý Thân Ninh đặt chuyến bay cùng với cô, cô phải đi trước tới nhà họ Phương đón Đa Đa, Lý Thân Ninh và Dao Dao đi thẳng ra sân bay, mọi người sẽ gặp lại nhau trên máy bay.


Hành lý của Đa Đa không nhiều lắm, chỉ có một chiếc vali 24 phân, lúc cô đón Đa Đa, không khí nặng nề, thậm chí Mã Lệ còn khóc, cô liền bị bầu không khí này làm cho áy náy thương cảm, suy cho cùng là do cô ích kỷ, ngày trước đem Đa Đa nhờ nhà họ Phương nuôi dạy, chính là vì đề phòng chuyện ngày hôm nay Diêu Tử Chính biết chuyện, tranh giành quyền nuôi dưỡng con với mình, bây giờ trong chốc lát cô lại muốn dẫn Đa Đa – người sống với họ nhiều năm rời khỏi họ. Cô hoàn toàn cảm nhận được cảm giác của bà Phương, nhưng ngoài việc áy náy với bà ra, cô không thể làm gì khác.


Tư Gia Di nghĩ như vậy, càng không phản bác được. Trong khoảng thời gian ngắn, nhà họ Phương đã tràn đầy tiếng nức nở của Mã Lệ, Đa Đa cau mày, ra tới cửa chính cậu bé còn nghiêng đầu nhìn, cuối cùng cậu bé tiến lên lau nước mắt cho Mã Lệ.


Bà Phương đưa hai mẹ con cô xuống lầu, cho đến lúc bọn họ lên xe, bà Phương vẫn đứng ở bên cửa sổ xe, ánh mắt hiện lên sự lưu luyến không nỡ nhìn Đa Đa rời đi.


Tư Gia Di chớp mắt, cố gắng kìm nước mắt lại nói: “Bác Phương, cháu thực sự xin lỗi.”


“Đừng nói những câu khách sáo như vậy.” Bà Phương chỉ tay lên trán cô, hiền lành giống như đối xử với chính con gái mình, nhưng trên mặt bà, ngoại trừ nét mặt không nỡ, cũng chỉ còn lại bi thương. Tư Gia Di xấu hổ cúi đầu.


Xe đã khởi động, một giây trước khi chiếc xe rời đi, bác Phương lại hỏi cô: “Gia Di, bác có một câu không biết có thể hỏi cháu hay không.”


“Bác cứ nói đi ạ.”


“Mấy năm nay bác vẫn luôn muốn hỏi, nhưng lại không thể mở miệng, cũng là do bác sợ nghe thấy câu trả lời khiến bản thân tuyệt vọng.”


Cô mơ hồ có thể đoán ra được chuyện bà muốn hỏi, bàn tay không khỏi siết chặt, bà Phương có vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Đa Đa có phải là con của cháu với Phương Tử Hằng không ?!”


Nhìn sự mong chờ trong mắt bà, cô không nỡ nhẫm tâm phá vỡ chút mong đợi nhỏ bé đó.


“Bác gái…. cháu….”


Bà Phương đột nhiên phất tay một cái cắt ngang lời cô: “Được rồi, được rồi, coi như bác chưa hỏi điều gì hết.” Vừa nói dứt lời đã nghiêng đầu nói với tài xế: “Lái xe mau đi, đừng để lỡ máy bay.”


Chiếc xe tăng tốc trong nụ cười gượng của bà Phương, cô không có dũng khí quay đầu nhìn lại.


Trở về nước, đồng nghĩa với việc có rất nhiều chuyện phiền phức tìm tới cửa.


Hiệu suất các kênh truyền thông xử lý thông tin kinh khủng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Tư Gia Di, thì ra việc xảy ra ở Singapore mấy ngày trước, cùng với “Chiến tích vinh quanh” của cô nhiều năm trước, đã được các kênh truyền thông, tạp chí lớn nhỏ trong nước đăng tin nhiều ngày.


Điều này không khác nào việc đem vết thương mới khép miệng kia của cô, lại một lần nữa xé toang ra.


Một người luôn không biết sợ là gì như Lý Thân Ninh, lúc này dường như còn khổ sở hơn: “Rất xin lỗi.”


“……”


“Tôi không ngờ sự việc lại ầm ĩ đến vậy.”


Nhưng cô chỉ cười cười: “Vạn tên xuyên tim, tập mãi cũng thành quen rồi.”


Ngày thứ hai sau khi cô về nước, tổng giám đốc lập tức gọi cô tới công ty, cùng lắm là bị tổng giám đốc tạo áp lực hoặc bị giảng đạo chứ gì, cô nghĩ tình hình xấu nhất.


Nhưng lần này cô đã đoán sai. Giám đốc quyết định ủng hộ cô


Tư Gia Di vừa đặt chân vào phòng giám đốc, anh ta giống như đã chờ từ lâu, liền đứng lên dẫn cô đi ra ngoài: “Bây giờ chúng ta phải đi tìm phó tổng giám đốc, anh đi xin anh ta nghĩ cách cho em, nếu như cấp trên vẫn không chịu bỏ qua, anh sẽ từ chức cùng em.”


Mãi một lúc sau cô mới tiêu hóa được những lời giám đốc vừa nói, cô không nhấc chân dù nửa bước, thậm chí có chút tức giận: “Anh chịu đau khổ cay đắng trong nhiều năm mới có thể từ một người quản lý trở thành một giám đốc như bây giờ, làm sao anh có thể nói từ chức là từ chức được ngay ?!”


“Gia Di, năm đó anh làm người quản lý của em nhưng không thể giúp em một lần, bây giờ lại phải trơ mắt nhìn em bị đuổi việc, em cảm thấy lương tâm anh có thể yên ổn sao ?!”


Giám đốc bất bình thay cô, mặc dù Tư Gia Di cảm thấy uất ức, nhưng càng cảm thấy không ổn: “Em không muốn liên lụy tới anh.”


“Ngay cả một người quản lý anh cũng không bảo vệ được, thì anh ngồi ở cái ghế giám đốc này còn có ý nghĩa gì ?!”


Cô muốn an ủi anh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể đưa ra câu trả lời lập lờ nước đôi: “Có thể sẽ có cách giải quyết khác.”


“Nhưng trước mắt chúng ta hoàn toàn không có cách giải quyết nào khác, cái tên Lý Thân Ninh kia thì quá tùy hứng, làm việc không nghĩ tới hậu quả. Coi như bây giờ anh ta chịu xóa bài viết kia trên web, ra mặt giải thích quan hệ giữa hai người, cũng không thể cản được việc giới truyền thông tiếp tục đào bới gièm pha em. Lý Thân Ninh làm em trở nên như vậy, nhưng công ty sẽ luôn luôn bảo vệ anh ta, lần này chắc cũng không có biện pháp trừng phạt nào đối với anh ta, cuối cùng người xui xẻo chỉ có một mình em mà thôi.”


Thấy cô vẫn không chịu hợp tác, giọng nói của Kinh Kỷ Nhân cũng trở nên mềm mỏng hơn: “Anh từ chức theo em hay không, chuyện này để nói sau đi, bây giờ chúng ta đi tới phòng làm việc của phó tổng giám đốc, anh sẽ nhờ anh ta nghĩ cách giải quyết giúp em, không nhắc tới bất kỳ chuyện gì khác, có được không ?!”


Tư Gia Di suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu.


Phó tổng giám đốc đang ở trong phòng làm việc, Kinh Kỷ Nhân đưa tay gõ cánh cửa đang khép hờ, Phó tổng giám đốc liền mời hai người bọn họ vào.


Vị phó tổng giám đốc được điều tới đây sau khi công ty sát nhập với Hoàn Cầu, đối với những nhân viên cũ rất khách sáo. Giám đốc và Tư Gia Di vừa ngồi xuống, thứ ký của anh ta liền đi tới rót nước.


Giám đốc vẻ mặt nghiêm túc, khoát tay ngăn cản nói: “Không cần rót nước, Phó tổng giám đốc, tôi chỉ muốn nói một câu, nếu như công ty muốn đuổi việc Tư Gia Di, tôi cũng sẽ tự nhận trách nhiệm và xin từ chức.”


Tư Gia Di cả kinh nhanh chóng kéo góc áo anh ta, vội vàng giải thích: “Phó tổng giám đốc, ý của tổng giám đốc không phải là vậy, anh ta….”


Phó tổng giám đốc lại cười: “Hình như hai người hiểu lầm rồi, cấp trên chỉ định tạm thời để cho Lý Thân Ninh dừng mọi hoạt động một thời gian, ngoài trừ việc đó ra, tất cả đều như trước, không có gì thay đổi.”


Cả Tư Gia Di và giám đốc đều giống như không tin vào tai mình, ngồi ngẩn ra.


Phó tổn

Từ khóa: Bẫy Tình,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Con dâu ở cùng mẹ chồng suốt 10 năm bất ngờ có bầu và sự thật không ngờ

Nhân tình trêu tức: “Chị làm thế nào chứ anh nhà ngày nào cũng đến đây đòi 5 nháy tôi mệt lắm” rồi cố tình rên thật to nhưng 30 phút sau đã phải hối hận tột cùng

Bản tình ca buồn

Thứ con gái đã không còn trong trắng lại còn không biết điều

Tình Yêu Đôi Khi Không Chỉ Đơn Giản Là Yêu, Mà Tình Yêu Còn Là Nhiều Hơn Thế