Đọc truyện ma- Đau thương đến chết - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt
Insane

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết (xem 1065)

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết

hất là trời sắp tối rồi, chúng ta vẫn chưa thấy bóng dáng hang quan tài, chẳng lẽ cứ tìm kiểu vu vơ thế này à?”

Khi mấy người đang tranh luận, Viên Thuyên đứng bên một tảng đá cao, hết nhìn xuống dưới lại nhìn ra xa. Cô bỗng khẽ kêu lên, chỉ vào vách núi trước mặt: “Nói thật, mình cũng không mấy ủng hộ việc tiếp tục đi cho đến tối; nhưng mình cảm thấy chúng ta có thể sẽ lập tức tìm thấy cái hang đó. Các cậu nhìn về phía kia, nhìn vách núi kia, có nhận ra điều gì không? Có gì khác thường không?”

Vách núi trước mặt đang tắm trong ánh chiều tà đỏ rực.

Tư Dao cũng kêu lên: “Đau thương đến chết!”

Thường Uyển hoảng sợ hỏi: “Cậu nói gì?”

Tiểu Mạn gật đầu: “Mình cũng nhận ra rồi, nhìn mà xem, giữa vách núi trước mặt, có vài mảng đá đỏ khác thường nhô ra, bị ánh dương chiếu vào, đỏ như màu máu, nếu nhìn liên hoàn một mạch, các mảng đá đỏ sẫm này sẽ mờ mờ tạo thành bốn chữ – “Đau thương đến chết”. Khớp lại thì được bốn chữ này, không thể nói là thư pháp gì nhưng cũng thật là kỳ lạ!”

Nghe Tiểu Mạn nói, mọi người cũng đều nhìn thấy rõ. Ai cũng lặng yên suy nghĩ xem tất cả những thứ này nghĩa là gì.

“Mình nghĩ, đây chẳng qua là cảnh quan nhân tạo thôi, làm gì có ai đó đau đớn đến nỗi muốn chết, đã làm ra trò này”. Tư Dao cũng thấy hơi thấp thỏm. “Nhưng sao lại nói là có thể lập tức tìm thấy hang Thập Tịch?”

Viên Thuyên chỉ xuống dưới thung lũng nói: “Các cậu nhìn kỹ mà xem, nhìn tổng thế mấy chữ này đều bề thế rất thoáng, duy chỉ có chữ “chết”, các nét ngang, phảy, móc câu ở bên phải dường như chen sát nhau, chỉ về một hướng ở vách núi. Chính ở chỗ kia… đứng đây có thể thấy thấp thoáng phía trên của khe Ngấn Sa. Mình nghĩ, hình như rất có lý đấy: hồi trước mình đã xem ảnh chuyên đề, quan tài treo ở vùng núi Vũ Di này chủ yếu là quan tài hình thuyền, và đều đặt gần nước, hình như có nghĩa là thuyền chở thi thể, theo dòng nước trôi đến Thiên quốc 3, cho nên rất có khả năng nơi ấy chính là vị trí của hang quan tài.”

Tiểu Mạn hỏi: “Vậy rốt cuộc cậu có ý gì?”

Viên Thuyên đáp: “Mình còn phải tra xét them đã. Nào, ai vẫn muốn đi xem hang quan tài?”

Tư Dao giơ tay không chút do dự, Lâm Mang hơi ngần ngừ rồi cũng giơ tay, Kiều Kiều cố gắng kéo tay anh ta xuống nhưng không ăn thua. Dục Chu nhìn Viên Thuyên, sẵn sàng tỏ ra nhất trí cao độ với người vợ chưa cưới.

“Dao Dao thật sự hứng thú chứ?” Viên Thuyên lại hỏi một lần nữa.

Tư Dao gật đầu, bỗng Lâm Mang nói: “Vẫn còn một cách, nếu các cô đều không muốn đi, thì đừng nên tự ép mình; tôi có thể đi với Dao Dao, bây giờ mấy người cứ về trước đi, có lẽ sẽ xuống đến chân núi trước khi trời tối đấy”.

Kiều Kiều kêu lên: “Anh đừng đùa thế được không?”

Lâm Mang thản nhiên nói: “Anh là người lớn, anh chịu trách nhiệm về hành vi của mình”.

Kiều Kiều bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Tiểu Mạn tặc tặc lưỡi châm biếm. Lòng Tư Dao lại chùng xuống: sao Tiểu Mạn cứ nhìn mình không rời mắt thế?

Viên Thuyên chau mày, thở dài: “Thế này vậy, chúng ta cứ thử lần cuối xem suy đoán của mình ra sao, nếu không thấy thì thôi, sẽ xuống núi ngay; còn nếu thấy thì vào xem, chứ mình kiên quyết không tán thành hành động riêng rẽ”.

Tiểu Mạn cười nhạt: “Viên Thuyên chỉ toàn hỗ trợ Dao Dao”.

Viên Thuyên quay lại nói: “Vì mình cũng giống cậu ấy, rất tò mò!” Chương 8

HANG THẬP TỊCH – QUAN TÀI TREO – VÀ MÁ

Trời sập tối nhanh hơn cả bước chân người.

Ánh sáng đèn pin không xua nổi bóng tối, mà còn khiến nó càng thêm nặng nề. Nhất là phải đi xuyên qua núi rừng rộng lớn, người ta càng thấm thía thế nào gọi là “lần mò” và “dò dẫm trong đêm tối”.

Kiều Kiều rất tức Lâm Mang. Thể lực cô kém nhưng suốt chặng đường nhờ có Lâm Mang dìu đỡ nên mọi người mới không phải chờ đợi cô. Tư Dao không ngớt ngó nhìn bóng tối bao quanh bốn bề. Cô chợt thấy sờ sợ. Không phải vì sợ bóng tối, mà vì cô nghĩ lại về sự cố chấp của mình. Khu rừng rậm này nếu có mãnh thú thì sao? Nếu gặp kẻ xấu thì phải làm gì?

Xung quanh những tiếng sột soạt không ngớt vọng đến. Tư Dao càng nghĩ càng khiếp hãi. Linh cảm chẳng lành mỗi lúc một nhiều hơn. Đã vài lần cô định nói nên quay về song lại sợ mọi người cho rằng mình tính khí thất thường. Hơn nữa tính hiếu kỳ vẫn mạnh hơn cả vì thế cô tiếp tục dấn bước trong nỗi thấp thỏm.

May sao, như phán đoán của Tiểu Mạn, hướng đi căn bản đúng là vòng về; và nếu Viên Thuyên tính toán không nhầm thì, xem xong hang Thập Tịch rồi trở về đường đi không quanh co quá nhiều.

“Mình cảm thấy sắp đến rồi!” Tiểu Mạn nói.

“Mọi người đều theo kịp cả đấy chứ?” Viên Thuyên cất tiếng hỏi.

“Chờ một chút, chúng tôi lên ngay đây. Hình như Kiều Kiều không được khoẻ”. Lâm Mang nói vọng lên từ chỗ không xa mấy.

Tư Dao càng thấy áy náy hơn, bèn gọi: “Kiều Kiều, cậu có sao không?”

“Vẫn ổn! Tư Dao phải gió ạ, nếu cậu sớm thương tôi thì hay biết mấy!” Kiều Kiều phụng phịu pha chút oán trách.

Đi đầu là Lưu Dục Chu, anh lên tiếng: “Mọi người phải đặc biệt cẩn thận: phía trước là một đoạn khá dốc, phải hết sức chú ý từng chỗ đặt chân, giẫm vào các nhánh dây nhợ ở các kẽ đá, thì chắc ăn hơn, tôi ngờ rằng cái hang ấy ở gần vách núi”.

Leo núi ở quãng này vào ban đêm sao mà chật vật, khiến người ta thấy ánh sáng ban ngày thật cần biết bao. Cũng may, họ đã ra khỏi thảm thực vật ken dày lớp trên lớp dưới, lúc này có thể nhờ vào chút ánh sáng trên bầu trời, tầm mắt đã thoáng hơn lúc nãy.

“Tôi nhìn thấy cửa hang thì phải!” Dục Chu phấn chấn kêu lên.

Lúc này Tư Dao mới thấy yên tâm. Vất vả như thế cũng bõ công, khi nào nhìn thấy những cỗ quan tài treo bí hiểm, chắc mọi người sẽ lượng thứ cho sự cố chấp của mình! Cô ngẩng nhìn. Thảo nào đứng xa không thể nhìn thấy cửa hang, thì ra dây leo chằng chịt dày đặc rủ xuống đã che kín cửa hang; nếu không có một ánh chớp sáng loà nhoáng lên thì dù có đứng ngay trước cửa hang cũng khó bề nhận ra.

Ánh chớp ấy tại sao lại sáng đến như vậy?

Một chuỗi những tiếng sấm ầm ầm dồn dập vọng đến, rồi một tiếng nổ “ùng” vang trời!

Mưa như trút nước!

Tư Dao sững sờ, linh cảm chẳng lành bỗng khiến tim cô thắt lại.

Cũng như mọi người, cô nghĩ ngay đến ông già nọ – ông già mặc áo mưa giữa lúc trời nắng.

Ông ta nói không sai. Dự đoán của ông ta thậm chí trái hẳn với dự báo thời tiết.

Còn những điều ông ta nói về hang quan tài thì sao? Những ai đã bước vào hang, nhất định phải đau thương đến chết, liệu có chính xác không?

Tư Dao gắng bước lên vài bước, đi đến cửa hang; Viên Thuyên đã đứng đó, cả hai nhìn nhau im lặng. Hai cô thân nhau bao năm,

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Choáng khi thấy vợ ngoan cởi váy trong đêm tân hôn

Người Vợ Bị Ung Thư Vú

Truyện Kiếp trước em đã chôn cất cho anh Tập 1

Đọc Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave Full

Cho Tớ Giữ Cậu Trong Trái Tim Nhé