Đọc truyện ma- Đau thương đến chết - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết (xem 1067)

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết

n Thuyên đang trong giai đoạn “yêu thắm thiết”, thậm chí còn nói đến chuyện cưới xin; có trời biết còn mấy cơ hội năm người được đi du lịch cùng nhau nữa, cho nên cô phát đi một câu “Nhìn kỹ lại đi, đẹp say lòng người”.

Trên mạng lại lặng yên một lúc nữa, Kiều Kiều nói “Nhìn thì rất đẹp nhưng mà mình vẫn hơi PAPA (sờ sợ)”.

“Ôi!” Kiều Kiều kinh ngạc kêu lên, nắm chặt tay Lâm Mang.

Tư Dao cười nói: “Thế nào, không chỉ là “nhìn thì rất đẹp” chứ?”

Đang 9 giờ sáng, không thể là trong mơ; nhưng đúng là chỉ nằm mơ mới có thể thấy cảnh đẹp tuyệt vời thế này.

Ngoài “Năm tráng sĩ” ra, bạn trai Viên Thuyên là Lưu Dục Chu và bạn học cùng trường với năm cô là Lâm Mang cũng tham gia chuyến du lịch. Khi Tư Dao trông thấy Lâm Mang và Kiều Kiều đồng thời xuất hiện ở khách sạn, cô rất kinh ngạc, lòng cô rộn lên bao nỗi niềm.

Ở trường đại học, Lâm Mang là người yêu của Tư Dao trong một năm rưỡi. Khi Tư Dao lên năm thứ ba, cô ngày càng chín chắn hơn, nên cảm thấy Lâm Mang còn có tính xốc nổi thường thấy ở nhiều chàng trai. Bên anh, cô không có cảm giác an toàn, chắc chắn. Là một cô gái luôn vui tươi, có nội tâm phong phú, hay nghĩ ngợi và nhạy cảm, cô khao khát một tình yêu đẹp và phải thực tế. Điều kiện mọi mặt của Lâm Mang có thể coi là số một, nhưng cái tật “hão huyền” – thích khoe tài khôn vặt, thích so đọ với người, hay nói “một tấc đến giời” của Lâm Mang khiến Tư Dao băn khoăn. Trước khi anh tốt nghiệp, Tư Dao đã trăn trở rất nhiều, cuối cùng nói lời chia tay với anh. Nghe nói lần thất tình ấy là một cơn sóng rất lớn đối với con thuyền luôn “thuận buồm xuôi gió” Lâm Mang. Thoạt đầu anh biệt tăm ít hôm, khiến Tư Dao còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, sau đó liên tục nhiều ngày anh ngồi uống say bí tỉ để chia tay với các bạn học, rất bê tha nhếch nhác. Sau khi tốt nghiệp anh rời Giang Kinh, cũng không buồn nói một lời tạm biệt với Tư Dao.

Sau đó ba năm, tình cờ có tin về Lâm Mang, rằng anh thành đạt thế nào, gái đẹp cặp kè ra sao… Tư Dao chỉ cười, biết vậy.

Lần gặp gỡ này, Lâm Mang nói là vì cô bạn thân Kiều Kiều mời đi cùng. Tư Dao nghĩ, anh ta và Kiều Kiều không ở cùng phòng khách sạn, có vẻ không phải là đang yêu nhau, vì vậy vẫn cứ cười nói với anh như thường, mãi đến khi cảm thấy ánh mắt và vẻ mặt của Kiều Kiều khang khác, cô mới rõ mình đã vô tình gây nên rắc rối, nên vội phanh lại ngay.

Nhưng có phải là đã quá muộn rồi không?

Lúc này bảy người đang đứng ngắm cảnh đẹp, hết thảy đều im lặng. Hai hôm trước họ du ngoạn ở núi Hoàng Cương và suối Cửu Khúc, cảm nhận được vẻ đẹp không gì tả nổi. Giờ thì họ mới tin bức email đó không hề khoa trương, so với suối Cửu Khúc thì vẻ đẹp của Tân Thường Cốc này thật sự khiến người ta kinh ngạc, trầm trồ ngợi ca nó là tuyệt mỹ!

Theo bản đồ, đi qua một ngọn núi nhỏ giống như một tấm bình phong (núi “Nam Bình”), họ thấy ngay Tân Thường Cốc. Bên ngoài vách núi cao phía xa xa, một thác nước trải xuống như một bức rèm ngọc, chắc chắn đó là vách núi Niết Bàn, nghe nói mặt bên kia của vách núi có Thạch khắc; dưới thác nước chắc là “khe Ngấn Sa”. Chân thác nước và khe Ngấn Sa bị một mảng rừng thông rậm rạp tốt tươi che khuất, có lẽ là “Thuỷ tùng lâm – nước lớn nhất Trung Quốc” mà bản đồ đánh dấu. Sau rừng thông là sương mù lãng đãng bay, quanh năm bao phủ lưng chừng vách núi bên kia, dần dần chuyển thành mây mỏng bồng bềnh trôi quanh vách núi, ẩn nơi chân núi, tất cả hệt như bức tranh thuỷ mặc rất nên thơ khiến tâm hồn trở nên tinh khiết.

“Ôi!” Kiều Kiều lại trầm trồ, ánh mắt cô nhìn Lâm Mang chứa chan trìu mến.

Đúng thế, cảnh sắc của thung lũng này đẹp như bức tranh thuỷ mặc, nhưng màu sắc lại không đơn điệu như tranh. Dưới màn sương mỏng và mây mù là muôn loài hoa khoe sắc với những màu xanh đậm nhạt khác nhau; những cây cao chọc trời, những nhánh lan non mướt bò trên đá, những vách núi đỏ thẫm, những dây leo xanh sẫm… dệt nên một bức tranh thiên nhiên diễm lệ.

Viên Thuyên đứng kia đã chọn được tư thế, chiếc máy ảnh kỹ thuật số trong tay người yêu – Dục Chu đang không ngớt “tách tách”.

Thường Uyển quan sát Viên Thuyên hồi lâu rồi hỏi: “Viên Thuyên, đây có phải là lần cuối cùng cậu đi chơi với các “tráng sĩ” chúng mình không? Khi nào sẽ mở tiệc rượu? Mình đang chờ làm phù dâu cho cậu đấy!”

Viên Thuyên khẽ “xuỳ” một tiếng: “Chỉ nói linh tinh! Bi quan thế? Sao lại là lần cuối cùng? Dù kết hôn rồi, chúng ta vẫn có thể cùng đi chơi giống như thế này”.

Thường Uyển nhìn sang Tư Dao: “Mình và Dao Dao rất hiểu cậu, cậu và anh Dục Chu gần đây đang đắm trong ngọt ngào, chỉ e đến lúc đó sẽ chẳng thiết gì bọn mình nữa. Dao Dao mau ủng hộ tớ với!”

Tư Dao không nhận ra ánh mắt của Thường Uyển, cũng không nghe thấy mấy câu đó, mà đang chìm đắm trong ngỡ ngàng và nghi hoặc. Cô ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của Tân Thường Cốc, sức mạnh của thiên nhiên muôn màu. Sự nghi hoặc của cô dần dần càng rõ, cô cảm thấy mình đã từng đến nơi này, đã từng nhìn thấy cảnh sắc này.

“Sao lại có thể thế này?” Tiểu Mạn nâng chiếc ống nhòm của Nga – một báu vật của cô – nhìn kỹ đỉnh núi xa xa, vừa thưởng thức cảnh đẹp, vừa tìm đường có thể leo lên. Nhưng cảm nhận của Tư Dao thì lại rất khác. Trong “năm tráng sĩ”, cô và Kiều Kiều học khoa học tự nhiên, đương nhiên phải phụ trách việc định vị và tìm đường. Lâm Mang và Dục Chu muốn giúp, nhưng bị Tiểu Mạn – thường thích làm việc theo ý riêng – từ chối.

“Có lẽ mình đã nhìn thấy trong mơ”. Tư Dao vẫn chưa có được câu giải thích mà cô có thể thoả mãn.

“Ừ, có thế chứ!” Mấy người cùng đồng thanh. Con người ta hay có một thứ cảm giác kỳ lạ: lần đầu nhìn thấy một nơi mình chưa từng đến thì lại ngỡ hình như nó đã từng xuất hiện trong mơ.

“Tấm bản đồ in rất rõ ràng, mình nghĩ chúng ta không lo sẽ đi lệch hướng cơ bản. Tuy nhiên khi vào trong núi, địa hình phức tạp, nhiều lúc chỉ có thể dựa vào cảm giác mà thôi, cho nên mọi người phải chuẩn bị tư tưởng, có khả năng sẽ bị đi lòng vòng. Chúng ta đi khám phá vùng núi rừng còn trinh nguyên thì phải thế! Mình còn ngờ rằng chúng ta là tốp du khách duy nhất ở đây”. Tiểu Mạn vừa xem bản đồ rất tỉ mỉ, vừa xoay xoay la bàn.

Viên Thuyên nói: “Hội trưởng Hội du lịch đại học Y Giang Kinh đã nói trường ta chẳng còn ai có ý định đến đây nữa. Anh ta gửi bức email đó đến cho tụi nữ sinh đại học Y Giang Kinh, nghe nói vài đứa nhóc đang lăm le muốn đi, không biết họ đã đi chưa”.

Tiểu Mạn gấp bản đồ lại: “Đi thôi! Tranh thủ đi hết các điểm chủ yếu trong một ngày”.

“Được! Đặc biệt là hang quan tài treo, nhất định phải đi, xem nó bí hiểm đến mức nào”. Tư Dao bước sát theo Tiểu M

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tình Yêu Tội Lỗi

Từ Một Thằng Gay Em Đã Lột Xác Bá Đạo Như Thế Nào

Người đến đúng thời điểm sẽ là người cuối cùng…

Truyện Thiên Thần Đeo Mặt Nạ Full

Chết cười chuyện vợ chồng trẻ không biết dùng bao cao su mà còn ham hố tận “3 hiệp”