Đọc truyện ma- Đau thương đến chết - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết (xem 1058)

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết

i giải thích khiến cho mình thoả mãn, mình không muốn chết uổng như thế”.

“Mình đã rất đau buồn vì cái chết của cậu, mà cậu lại đối xử như thế với mình sao?”

“Thật ra cậu cũng không nhất thiết phải đau buồn, chúng ta sớm muộn sẽ gặp nhau ở thế giới bên kia bởi vì không ai có thể thoát khỏi sự sắp đặt của số phận”. Kiều Kiều vừa nói vừa vươn cánh tay trái ra phía trước, giống như cầu cứu, lại giống như kéo Tư Dao vào địa ngục.

“Không!” Tư Dao hét lên.

Một tiếng “rầm” vang lên, cửa phòng bỗng bật mở. Bước chân gấp gáp của Lâm Nhuận đã đến phía sau Tư Dao, nhìn ra ngoài khung cửa trống không, hồ nghi không hiểu có chuyện gì. Lịch Thu cũng chạy tới, dừng ở cửa ra vào.

Lâm Nhuận bước lên phía trước, quan sát kỹ Tư Dao, thở dài nói: “Tư Dao, lúc nãy anh nghe thấy tiếng kêu hoảng sợ của em, đã xảy ra chuyện gì thế? Gần đây tình hình trị an ở Giang Kinh không tốt lắm, chúng ta phải quan tâm, hỗ trợ nhau. Anh đánh liều xông vào, mong em tha lỗi”.

“Cám ơn hai người, không có chuyện gì đâu, tại con mèo làm em sợ”. Tư Dao vẫn chưa định thần, cảm thấy rất mệt, cô mong mọi chuyện dừng ở đây.

Lịch Thu hỏi: “Tư Dao nói thật xem, đêm nay ở nhà một mình được không? Có cần tôi sang ở cùng không?”

Tất cả những chuyện này nhất định phải kết thúc!

“Nếu có chuyện gì khó khăn trong sinh hoạt, cô nhất định phải nói với chúng tôi, tốt hơn là chỉ mình mình hay”. Lịch Thu lại nói.

Tư Dao bỗng nắm lấy cánh tay của Lịch Thu: “Nếu hai người không ngại đêm đã khuya, xin hãy ngồi lại đây, đúng là tôi… trong cảnh bế tắc, nói được ra có lẽ sẽ tốt hơn” Chương 6

NHỮNG VỊ KHÁCH CỦA U CỐC

Tất cả đều bắt đầu từ bức thư điện tử nhìn có vẻ bình thường nhưng lại bí hiểm khôn lường ấy!

Sau khi tốt nghiệp Đại học Giang Kinh (gọi tắt là Giang Đại), Tư Dao vẫn thường xuyên liên lạc và gặp gỡ với những người còn lại của “Năm tráng sĩ núi Lang Nha”, vẫn giữ quan hệ với Hội du lịch của trường. Năm cô gái quen thân nhau, đều là những thành viên tích cực ở Hội du lịch này; Viên Thuyên còn làm Hội trưởng hai năm. Năm người kết bạn với nhau, họ không những đã đến nhiều điểm du lịch nổi tiếng như Hoàng Sơn, Quế Lâm, mà xa hơn nữa họ còn tới Đôn Hoàng và Tây Tạng, khám phá phong cảnh vùng biên ải. Những kỷ niệm quý giá và trải nghiệm cùng nhau đâu có thể lãng quên. Bởi thế sau khi ra trường, họ vẫn để địa chỉ email trên danh sách hộp thư của Hội du lịch, mỗi khi Hội có tin gì họ đều nhận được rất sớm; họ thường tranh thủ tham gia các hoạt động của Hiệp hội để được khoác lên mình trang phục giản dị thời sinh viên, quay về trường cũ ôn lại cuộc sống ngày xưa.

Một ngày tháng 6 năm nay, trong hộp thư của Tư Dao xuất hiện một bức thư của Hội du lịch trường gửi đến, tiêu đề là “Chuyến đi đầu tiên của kỳ nghỉ hè năm nay là đến Tân Thường Cốc 1 (New Dress Valley)”. Bắt mắt nhất là một nhóm ảnh chụp phong cảnh rất nét, đúng là sơn thuỷ hữu tình. Chỉ thoáng nhìn, Tư Dao đã ngẩn người, không chỉ vì phong cảnh trong ảnh quá đẹp chẳng khác gì tiên cảnh, mà cô còn rất ngạc nhiên vì cảnh sơn thuỷ đó dường như cô đã từng trông thấy ở đâu rồi!

Trông thấy ở đâu rồi nhỉ?

Câu mở đầu của bức thư là:

“Có phải bạn đã từng thấy cảnh đẹp trong ảnh?”

Đúng, khá lắm! Có thể nói câu quảng cáo này của các vị đã thành công!

Nội dung tiếp theo:

“Nếu bạn lặng yên nhìn không rời mắt, điều đó nói với chúng tôi rằng bạn là một người thích nằm mơ.

Cảnh đẹp thế này chỉ xuất hiện trong giấc mơ của bạn.

Nhưng đây không phải là mơ, cũng không phải cảnh giả được tạo nên bằng đồ hoạ vi tính, đây đích thực là điểm du lịch nổi tiếng tới đây sẽ đi. Ở miền tây bắc của núi Vũ Di non xanh nước biếc, ở phía nam của núi Hoàng Cương du khách luôn tấp nập, có một kho báu đẹp mê hồn chưa được biết đến để cho bạn thực hiện giấc mơ đẹp khám phá thiên nhiên.

Cảnh sơn thuỷ đẹp không gì sánh nổi, có những bức Thạch khắc 2 bay bổng nên thơ trải trên vách núi, có hang quan tài treo huyền bí xa xăm, và còn có rất nhiều niềm vui bất ngờ khó bề tưởng tượng, đều đang chờ đón bạn đến. Suối Cửu Khúc ở khu giải trí núi Vũ Di đẹp không gì tả nổi, nhưng so với miền đất tuyệt vời mà người dân nơi đây gọi là “Tân Thường Cốc” này thì vẫn có phần thua kém. (Vì các thảm thực vật đủ màu trong thung lũng cực kỳ phong phú, các loài hoa đua nhau nở, các thảm cỏ đổi máu. Nhìn ra xa, cả thung lũng tựa như mỗi ngày đều thay áo mới, nên mới có tên “Tân Thường Cốc”.)

Những bậc đá thiên tạo dẫn lên núi, càng làm tăng thêm hứng thú du lịch thám hiểm nơi hoang dã, chỉ cần dựa vào bản đồ được gửi kèm theo đây là có thể đến thăm các điểm chủ yếu của thung lũng; từ “đỉnh Kim Lôi”, vách “Niết Bàn” tuyệt đối không thể bỏ qua (tương truyền rằng nếu uống một ngụm nước suối dưới vách núi Niết Bàn, rồi thầm ước một điều, thì chắc chắn sẽ thành hiện thực), cho đến “hang Thập Tịch” có những quan tài treo của người thượng cổ” 3.

Sau đó là một đoạn giới thiệu bằng tiếng Anh, cho thấy chủ nhân quảng cáo cũng đang chú ý thu hút du khách nước ngoài.

Ngoài bản đồ ra, email còn có file đính kèm các thông tin về chuyến bay, chuyến tàu và chuyến ô tô. Giang Kinh là một thành phố lớn, Tư Dao rất dễ dàng tìm được một tour du lịch khả thi.

Loại thông tin du lịch thế này Tư Dao thường xuyên nhận được nhưng đa phần cô đều chỉ lướt qua, còn bức email này lại khiến cô thấy nao nao.

Từng cảnh trên các bức ảnh hình như cô đều đã có ấn tượng. Có lẽ đây chính là cảnh sơn thuỷ hoàn mỹ trong trí tưởng tượng của cô.

“Năm tráng sĩ” dường như cùng lúc online trên mạng QQ, Tư Dao liền gõ ra ba chữ “Tân Thường Cốc”.

Gần như cùng một lúc, một loạt các dòng tin nhắn liên tiếp hiện ra trước mắt Tư Dao.

“Đã xem quảng cáo về Tân Thường Cốc chưa?”

“Đi chơi Tân Thường Cốc sẽ rất tuyệt đấy!”

“Tân Thường Cốc quá đẹp!”

Câu cuối cùng là của Kiều Kiều, cô ấy vẫn như xưa, luôn chậm một chút so với mọi người. “Tiếc rằng không có đường lên núi”.

Trên mạng yên lặng một lúc, Tư Dao vừa nghĩ ra một từ hay hay thì lời của Viên Thuyên đã truyền đến “Lỗ Tấn tiên sinh từng nói…”

Tư Dao kêu lên “Đáng ghét”, thì một câu thoại của Viên Thuyên lại tiếp luôn: “Yêu Yêu, mình hiểu cậu đang nghĩ gì, mình nhanh hơn cậu.

Đọc truyện ma- Đau thương đến chết
TẢI ẢNH VỀ MÁY

“Năm tráng sĩ” ai cũng thông minh, đều biết câu danh ngôn của Lỗ Tấn mà Viên Thuyên dẫn ra: “Mặt đất vốn không có đường, người ta đi mãi, thì thành đường thôi”.

Tư Dao rất mong có thể xúc tiến chuyến đi tập thể này của “Năm tráng sĩ”, cô biết Viê

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Sự thật đáng ngại đằng sau người bạn thân giàu sang mà vẫn ế của tôi

Nửa đêm chồng gửi nhầm tin nhắn cho bồ sang máy vợ, lúc mở ra cô vợ mới chết điếng khi nghe âm thanh này…

Người gây ra chuyện rồi bỏ chạy là anh, bảo em phải làm sao đây?

Tán gái cạnh nhà

Tử vi hàng ngày 12 cung hoàng đạo Thứ Năm ngày 09/03/2017