uyên tại chỗ, thật lâu sau mới thở dài,“Ai, thánh mẫu đúng là rất khó làm….”. Cúi đầu nhìn huy chương Thánh Huyết tộc lấy từ trên ngực đối phương xuống đặt trên ra trải giường, Cao Đại Bàn nhức đầu…… Ừm, giấy thông hành vượt qua bộ chỉ huy trung ương đã vào tay ~ …………………… Thời gian trở lại một giờ trước. Brujah cũng không phát hiện trong đống huy chương lủng lẳng trên quân trang thiếu mất một cái, vừa mới nhận được tin mừng Nosferatu thắng trận thì cùng thời khắc đó: Cao Đại Bàn đang khoác áo choàng, ngồi trước quầy bar trong quán rượu, nhìn chằm chằm đồng hồ trên tường, yên lặng chờ nó đổ chuông. Câu Ventrue nói với cô trước khi bị hành hình, bởi vì đề phòng bị những người khác nghe thấy, nên nói rất nhỏ, ngôn từ bí ẩn như một đoạn thơ. Dựa vào chỉ số thông minh của người bình thường, đồng chí Đại Bàn phải cần chút thời gian cẩn thận suy nghĩ mới hiểu ra hàm nghĩa của câu nói kia. Anh ta nói:“Chìa khóa mở cửa tòa thành nơi người đẹp ngủ ở sâu trong vũ trụ, tại nơi cất chứa kỷ niệm tình yêu”. “Người đẹp ngủ” là câu chuyện cô kể cho anh ta khi còn ở nhà Old, lúc này dùng nó so sánh với Ventrue bị ép ngủ say cũng rất thích hợp”. Chìa khóa mở cổng thành”chắc là chỉ chiếc chìa khóa mở của thánh địa? Nói đến mới nhớ lâu rồi không nhìn thấy đồng bạc Thất cho đâu nữa, phỏng chừng đã bị Ventrue cất rồi, nhưng mà cất ở đâu chứ?“Sâu trong vũ trụ, tại nơi cất chứa kỷ niệm tình yêu” Cao Đại Bàn suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra, những lời này đại khái là ám chỉ đến hòm thư bọn họ thuê tại hành tinh Mail trong chuyến lữ trình. Như vậy cái chìa khóa chắc là ở đó rồi? Mật mã xác thực hòm thư kia chỉ có mình cô biết, giấu ở đó đúng là an toàn không sơ hở gì. Nhưng mà từ lúc đó Ventrue đã chuẩn bị đường lui rồi sao? Anh ta thật đáng sợ…… Ừm, mặc kệ thế nào, cứ lấy về cái đã. Chiến hạm vận tải quân dụng của Huyết tộc mỗi ngày đều đi tới đi lui giữa căn cứ hậu phương và tiền phương đang chiếm lĩnh. Tàu tới hành tinh Mail cũng không nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng có. Lần trước Cao Đại Bàn đi theo Kolle chạy loanh quanh trong tổng bộ chỉ huy đã lặng lẽ ghi nhớ lịch bay AmmonRah – Mail. Mà khuya hôm nay, một giờ sau, sẽ có phi thuyền vũ trụ xuất phát đến đó. Cao Đại Bàn kiên nhẫn chờ, đồng thời yên lặng nhớ lại chỗ đăng ký chuyến bay và bản đồ cả bộ chỉ huy trong lòng. Theo lời Kolle nói, thời gian nghỉ ngơi của quân đội bắt đầu sau khi mặt trời lặn. Lúc này đa số binh lính sẽ đến quán rượu giết thời gian, sau khi thay ca đến uống hai ly mới quay lại khoang thuyền hôn mê tập thể Kolle từng đề cập để ngủ. Mà trên đường tới đó sẽ đi ngang qua trạm đăng ký. Cho nên tới giờ cô chỉ cần đi theo đám binh lính say khướt , sẽ không sẽ khiến ai chú ý. Về phần lên thuyền, dựa vào huy chương quý tộc cô lấy được, nhân viên điều khiển nhất định sẽ sắp xếp cho cô một khoang thuyền hôn mê không tệ lắm. Trên tuyến đường đến hành tinh Mail thường xuyên có gió lốc nguy hiểm, một khi xuất phát sẽ rất khó liên lạc với tổng bộ. Đối với cô mà nói, điều này càng an toàn hơn. Rất vừa lòng với kế hoạch và sự chuẩn bị của mình, Cao Đại Bàn thỏa mãn uống một ngụm rượu thuốc. Vị rượu tràn ngập mùi thơm ngát của thực vật khiến cô rất thích. Đây là loại rượu thuốc bổ máu do Guna đề cử, rất thích hợp cho phụ nữ có thai uống. Nhưng Cao Đại Bàn không ngờ rượu trái cây tác dụng chậm nhưng rất mãnh liệt, tới mức khiến tầm mắt cô hơi mờ đi. Thậm chí có một loại ảo giác như chủ quán đang nhìn chằm chằm vào cô…… Đáng tiếc, đó không phải ảo giác của Cao Đại Bàn. Kỳ thật từ khi cô bước chân vào quán bar này, chủ quán đã âm thầm quan sát. Tại chốn xô bồ đầy binh lính cấp thấp thiếu giáo dục và đám phụ nữ hành nghề mua vui này, nhất cử nhất động của cô đều phi thường chói mắt. Mà chủ quán rượu lại trùng hợp là một nghề nghiệp có ánh mắt nhìn người rất sắc bén và phong phú. Theo nhận xét của chủ quán, cô gái tận lực khiến mình trông bình thường này, lúc ngồi xuống tư thế tiêu chuẩn lưng thẳng tắp, hai chân nhã nhặn khép lại hơi nghiêng qua một bên, hai tay luôn ngoan ngoãn đặt trên đầu gối. Mở miệng là tiếng phổ thông tiêu chuẩn đế đô, lúc lấy rượu sẽ nói với chủ quán “Xin mời” và “Cám ơn”. Trên người không có mùi hương thấp kém nào, mái tóc màu đen mềm mại sạch sẽ, mùi dầu gội phát ra hoàn toàn không phải loại tiêu chuẩn của quân đội. Lúc uống rượu mỗi một ngụm đều khống chế vừa đúng, tuyệt đối không phát ra tiếng động thô lỗ cũng sẽ không để văng chút bọt nào. Lúc buông ly cẩn thận dùng ngón tay đỡ nhẹ, động tác tao nhã, không phát ra tiếng động…… Hoàn toàn giống như là một quý tộc đã được giáo dục lễ nghi hết sức nghiêm khắc
