Đọc truyện ma- BLOOD X BLOOD Phần 3 - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đọc truyện ma- BLOOD X BLOOD Phần 3 (xem 1473)

Đọc truyện ma- BLOOD X BLOOD Phần 3

rên giường một cách vừa phải: Brujah :“Như vậy, bắt đầu làm đi”. Cao Đại Bàn:“= = Làm sao có thể làm? Mặc kệ là từ góc độ tâm tình hay thao tác thực tế đều không thể!” Brujah :“Em không cần quan tâm đến vấn đề kỹ thuật, tôi sẽ giải quyết “. Anh muốn nào giải quyết như thế nào hả?! Đại Bàn uể oải:“Tôi, tôi đi tắm trước…..”. Brujah hơi sững sờ,“Tắm rửa…… Là tỏ vẻ đồng ý sao?” Đại Bàn, kéo khăn bông rầu rĩ nói:“Không phải, chỉ là nghe theo lời dặn của bác sĩ”. Khi bóng lưng Đại Bàn biến mất sau cánh cửa phòng tắm, đồng chí Brujah vẫn còn sững sờ đứng nguyên tại chỗ. Giống như này câu trả lời yes này tới quá nhanh, khiến anh ta cảm thấy không chân thật cho lắm. Kolle, áp sát tai Brujah lặng lẽ nói:“Ngài Brujah, tôi nghĩ ý của phu nhân chính là đồng ý đó. Chúc mừng ngài, rốt cuộc đã thành công! Tôi lập tức đi chuẩn bị!” Brujah thoáng mơ màng:“Thành công? Tôi sao? Kỳ lạ chưa…… Thành công là thứ có thể đến nhanh như vậy ư?” Kolle:“Thưa ngài……= =” Ngài đã bị những lời cự tuyệt tra tấn ra nông nỗi này sao? Cao Đại Bàn tắm rửa xong đi ra, kinh ngạc phát hiện người nào đó đang ngồi thẳng tắp trên sô pha lật xem báo cáo quân sự! Cao Đại Bàn ão não…… Hành động này nghĩa là gì? Cố ý sĩ diện à?[ Không phải đâu, đại khái là đang muốn tìm lại cảm giác chân thật……'> Lắc lắc đầu, hăng hái tiến lên cởi áo tắm đang bốc hơi nóng, trần truồng tiến vào trong chăn. Dưới ánh mắt sáng quắc của người đàn ông ngồi trên sô pha không được tự nhiên điều chỉnh tư thế mấy lần, đồng chí Cao Đại Bàn hít sâu một hơi, cảm thấy mình kỳ thật vẫn rất khẩn trương. Nhưng muốn che mắt đối thủ, trước tiên phải dỗ ngon dỗ ngọt đối phương, không bỏ chút vốn ra e là không được. “Khụ, này, anh đang xem cái gì vây?” Trong lúc khẩn trương buột miệng hỏi. “Báo cáo quân sự từ tiền phương…… vân vân…..”. Miễn cưỡng áp lực bản thân, trả lời lung tung. “Ồ, hay đấy, tình hình khả quan chứ?” Bồi tiếp một câu còn vớ vẩn hơn…… “…… Cũng tàm tạm”. Brujah đã không biết mình đang trả lời cái gì, trong mắt chỉ tràn ngập màu hồng phấn của làn da non mềm sau khi tắm rửa, trong mũi là mùi máu thơm lan tỏa khắp căn phòng…… “Vậy, bọn Nosferatu còn chưa đánh giặc xong sao? Hình như đã đánh lâu lắm rồi mà. Phải, phải không?” Theo bước chân mỗi lúc một gần của Brujah, người nào đó bắt đầu hối hận vì “Chiến lược tê liệt đối thủ”, bắt đầu lâm trận lùi bước muốn tìm đề tài nói chuyện….. “Đúng vậy, đã rất lâu rồi…..”. Hoàn toàn không bị quấy nhiễu, tiếp tục nhìn chằm chằm “món ăn” thơm ngon trước mắt, miệng lẩm bẩm từng bước ép sát…… “Nếu, nếu anh đi thì chắc đã mau chóng thắng trận trở về! Cái tên Nosferatu kia chẳng hiệu suất tí nào, quả nhiên anh làm tướng quân vẫn thích hợp nhất! Bọn Kolle cũng rất sùng bái anh! Còn nói anh là thiên tài cầm quân mười vạn năm khó gặp của đế quốc! Anh xem, ở Địa Cầu từ hình dung thường là trăm năm khó gặp đổi thành quỷ hút máu liền trở thành mười vạn năm rồi. Sự chênh lệch văn hóa trong vũ trụ lớn thật đó Aha ha ha…..”. Người nào đó, đã khẩn trương đến mức không biết mình đang nói gì = =…… Mà Brujah nghe xong câu này đột nhiên an tĩnh lại. Anh ta yên lặng ngồi xuống bên giường Đại Bàn, cúi đầu trầm mặc thật lâu mới thấp giọng nói:“Có phải thiên tài hay không đều không quan trọng. Nhưng trong một vạn năm chiến tranh này, Huyết tộc đã tổn hao quá nhiều. Mỗi một chiến dịch đều có thống soái chết đi, tướng lãnh có thể dùng thật sự đã không nhiều lắm…… Em nói trận này đánh thật lâu, đúng vậy, đúng là rất lâu …..”. Cao Đại Bàn rất ít khi nhìn thấy anh ta buồn bã như vậy nên cũng im lặng theo, yên lặng nghe anh ta nói. Brujah thở dài:“Nếu trước đây, lúc Gangrel, Lavros, Lilith còn sống thì có thể phái bất cứ người nào đến tiền tuyến hỗ trợ chỉ huy. Mà tướng lãnh ở tiền tuyến cũng không phải tác chiến một mình. Ít nhất sau lưng luôn có đồng đội…… Nếu bọn họ còn sống, chiến dịch này tuyệt đối sẽ không đánh lâu đến vậy…..”. Đưa tay đặt báo cáo lên đầu giường, Brujah nhẹ giọng nói với cô:“Em nói nếu tôi đi sẽ nhanh chóng thắng trận trở về. Kỳ thật tôi cũng thấy vậy”. Cao Đại Bàn ngớ người…… Đại ca à, anh tự sướng quá rồi thì phải? Khóe miệng Brujah nhẹ nhàng nhếch lên:“Nhưng tôi đã không còn cơ hội nữa“. Biểu tình miễn cưỡng có thể gọi là mỉm cười này tràn ngập chua sót, khiến Cao Đại Bàn không khỏi sửng sốt. A, đúng rồi, anh ta là người cuối cùng trong bộ tộc, một khi anh ta chết thì coi như diệt tộc. Thân là một tướng quân, anh ta lại vĩnh viễn không thể ra chiến trường…… Đột nhiên cô cảm thấy anh ta cũng rất đáng thương. “Nhưng nếu anh có con rồi thì khác, đúng không?” Cô nhẹ giọng nói, dõi theo ánh mắt Brujah,“Cho nên tôi là hi vọng cuối cùng của anh, phải không?” Anh ta nhìn cô, cũng nhẹ giọng đáp:“Không, em là hi vọng cuối cùng của cả Huyết tộc”. Cao Đại Bàn hơi chấn động! Lần đầu tiên cô ý thức được, cô bé Tiểu Tiểu vẫn luôn rối rắm giữa tình yêu kết hôn sinh con, theo đuổi những niềm hạnh phúc nho nhỏ bình thường, từ một góc độ nào đó mà nói là vô cùng ích kỷ . Cô chỉ sống trong thế giới của mình, chỉ chú ý tình yêu của một mình mình. Mà cái đối phương để ý là sự trường tồn của gia tộc, tương lai của cả một tinh cầu, tồn vong của cả một chủng tộc. Sánh với những điều đó, không hiểu sao Cao Đại Bàn lại cảm thấy mình thật nhỏ bé. Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, Ventrue mang theo “hy vọng của cả Huyết tộc” cao bay xa chạy cũng rất là ích kỷ. Đối vơi Huyết tộc, Ventrue không có lòng son dạ sắt, nhiệt tình yêu nước thương dân như Brujah. Có lẽ sau nhiều ngàn năm thờ ơ lạnh nhạt, nhìn thấu quy luật của sự sống và cái chết, Ventrue đã không còn muốn giao tranh hay thay đổi nữa, chỉ uể oải tìm chút chuyện mình cảm thấy hứng thú để tiêu phí thời gian, đốt cháy sinh mệnh vĩnh viễn không có điểm kết thúc này…… Cũng chẳng biết có phải trí nhớ đặc biệt đó đã bào mòn nhiệt tình, hun đúc sự lạnh lùng từ trong tiềm thức của anh ta hay không. Cao Đại Bàn thở dài, vươn tay chủ động ôm lấy Brujah, chậm rãi tiến sát vào trong lòng anh ta, thấp giọng nói:“Đến làm đi”. Người đàn ông chấn động…… Cô tựa vào trước ngực anh ta tiếp tục nói:“Tôi sẽ thuận lợi sinh đứa bé này ra. Sau đó, tôi hứa nhất định sẽ cho anh một đứa con. Nhưng tôi có một yêu cầu: Sau đó tôi anh muốn thả tôi đi. Tôi chỉ là một người bình thường, không có giác ngộ cao đến vậy. Tôi không thể trơ mắt nhìn các anh diệt tộc, nhưng bản thân mình vẫn quan trọng hơn”. Cô ngửa đầu nhẹ nhàng hôn môi dưới của anh ta,“Cho nên tôi sẽ cho anh một đứa con, chỉ một đứa mà thôi”. Brujah im lặng tiếp nhận nụ hôn nhẹ như lông chim phất qua này, sau đó nâng tay lênh, chậm rãi, kiên định đẩy cô ra! “Vậy là sao? Thương hại tôi à?” Cao Đại Bàn bị cự tuyệt hoàn toàn sửng sốt,“…… Cái gì?” Brujah đứng lên, ánh mắt thay đổi liên tục nhìn xuống cô trong chốc lát. Cuối cùng lạnh nhạt kéo chăn qua đắp lên người cô, thản nhiên nói:“Tôi không cần sự bố thí của em. Cũng không tính thả em đi. Nếu em vẫn chưa sẵn sàng ở lại, tôi có thể chờ. Dù bao lâu tôi vẫn chờ. Nhưng nếu em thương hại bố thí cho tôi thì tôi không cần”. Anh ta nói xong, liền không quay đầu lại mà bỏ đi mất. Cao Đại Bàn ngồi ng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vợ choáng váng nghe bồ già vạch mặt chồng Sở Khanh

Mối Tình 7 Năm Kết Thúc Chóng Vánh Sau Vụ Tai Nạn Giao Thông

Cặp đôi nghịch ngợm

Truyện Trong Tim Tôi Chỉ Có Cô Thôi

Truyện Lời cầu hôn thứ 100