lùng cũng dịu xuống, nhịn không được hỏi thêm vài vấn đề về sinh mệnh bé bỏng này: “Khi nào nó mới được sinh ra?” “Ngày sinh dự tính là tuần sau, sắp đến rồi “. Cao Đại Bàn hạnh phúc vuốt ve bụng. Đây là lần đầu tiên, cô có cảm giác chân thật rằng mình sắp sửa mang đến thế giới này một sinh mạng mới, loại cảm xúc này khiến lòng cô bỗng dâng lên niềm tự hào khó hiểu. “Ừm…..”. Nosferatu hơi đăm chiêu,“Nó là con của Ventrue, vậy nó sẽ giống Ventrue sao? Hay là giống cô?” Cao Đại Bàn:“= = Làm sao tôi biết được…..”. “Như vậy, tên nó là gì?” Cao Đại Bàn:“Con trai thì đặt là Adam, con gái thì gọi Lilith”. Nosferatu sửng sốt. Cao Đại Bàn tiếp tục nói:“Lúc đầu tôi định đặt con gái là Eve, nhưng nghe xong thuyết tiến hóa từ kinh thánh của Lanka, tôi quyết định sẽ không đặt cho nó tên của một người nhân bản “. Nosferatu trầm mặc trong chốc lát, nhẹ giọng hỏi:“Cô vẫn chưa biết giới tính của nó sao?” Cao Đại Bàn lắc đầu,“Viện nghiên cứu sợ tia laser xuyên thấu sẽ tạo ra biến dị đáng sợ gì đó cho con lai giữa người và Huyết tộc, mà y thuật của AmmonRah thì chủ trương hòa hợp với tự nhiên, không dò xét giới tính của thai nhi trước khi sinh”. Nosferatu:“Cô không nghĩ tới khả năng nó lưỡng tính sao?” Cao Đại Bàn:“Đừng nói mấy cái giả thuyết kinh khủng như vậy = =“. Nosferatu bật cười,“Chỉ đùa một chút thôi mà. Nhưng đã gần đến ngày sinh, chạy trốn vào lúc này cô không thấy quá nguy hiểm à?” “Chính là vì sắp sinh nên không thể chần chừ được nữa phải lập tức đào tẩu”. Cao Đại Bàn quay đầu, nhìn bầu trời đêm mênh mông khôn cùng bên ngoài màng bảo vệ,“Tôi có dự cảm, con của tôi sẽ kế thừa máu hoặc năng lực sinh dục của tôi, dù là cái nào cũng đủ để nó bị nhốt trong thành Huyết tộc cả đời. Cho dù nó không có năng lực gì, tôi cũng dám khẳng định, chỉ cần nó vừa sinh ra, sẽ bị viện nghiên cứu của hội trưởng lão mang đi, sau đó bị nhốt phòng thí nghiệm một thời gian dài, thậm chí có thể là cả đời…… Là một người mẹ, tôi không thể cho phép chuyện như vậy phát sinh. Tôi hi vọng con tôi có tuổi thơ bình thường, có thể sống một cuộc đời tự do theo ý mình…… Tôi muốn dùng hết khả năng bảo vệ nó”. Nosferatu nhìn cô thật lâu, sau đó cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, thấp giọng nói:“Được, tôi giúp cô”. Cao Đại Bàn ôm trán kinh ngạc ngẩng đầu:“Anh giúp tôi? Vì sao?” Nosferatu:“Cô muốn hỏi lý do hay muốn nhận sự giúp đỡ của tôi?” Cao Đại Bàn trầm mặc, lập tức nghiêm túc nói:“Anh muốn giúp như thế nào?” Nosferatu:“Tôi sẽ không đưa cô về AmmonRah, điểm đến của phi thuyền này là tiền tuyến. Tại sân bay quân dụng có không ít chiến hạm cỡ nhỏ tịch thu của địch, nếu một con thuyền trong số đó mất tích, tôi tin là sẽ không ai chú ý tới. Mà dù cho có người chú ý tới, vì nó là chiến hạm của quân địch, chúng tôi không ghi vào danh sách, không có thiết bị theo dõi nên cũng chẳng biết cô đi đâu. Về phần không làm tròn bổn phận, với công lao thắng trận lần này hẳn là tôi không phải chịu trách nhiệm gì. Chưa kể người đầu tiên để cô chạy thoát là chính bản thân Brujah ”. Cao Đại Bàn gật đầu:“Không hổ là thuộc hạ do Ventrue dạy dỗ, quả nhiên đủ vô sỉ”. Nosferatu:“Đâu có đâu có”. …………………… Khi Brujah kết nối được với phòng chỉ huy mẫu hạm, Cao Đại Bàn đang cầm một quyển sổ tay điều khiển chiến hạm tốc hành ngủ gà ngủ gật nghiên cứu. Cô rất kinh ngạc vì ban ngày mà mình mệt mỏi thế này. Chuyện này cũng làm cho cô ý thức được, có lẽ cảm giác choáng váng khi cô bước vào phòng chỉ huy không phải vì thị giác chấn động…… Cẩn thận ngẫm lại, cô bắt đầu choáng đầu hoa mắt từ trong quán bar. Loại cảm giác trước mắt mờ sương, tứ chi chậm chạp này…… Chẳng lẽ là do say rượu? “Chỉ huy Brujah, đã lâu không gặp ~” Trong phòng chỉ huy đột nhiên vang lên giọng nói của Nosferatu, khiến Cao Đại Bàn đang mơ mơ màng màng giật nảy mình! Theo tiếng rẹt rẹt liên tiếp của tín hiệu, gương mặt xanh mét của Brujah xuất hiện trên màn hình. “Nosferatu, Tiểu Tiểu đang ở chỗ cậu phải không?” “A ~ chưa gì đã tra được rồi, anh đúng là dốc sức ~” Nosferatu lười biếng chống cằm, ngồi trên ghế chỉ huy,“Đúng vậy, tôi tình cờ gặp được cô ấy trước quầy đăng ký. Đoán rằng cô ấy muốn chạy trốn, nên mới bắt lại mang đi. Chỉ huy nên tưởng thưởng cho tôi đấy ~” Brujah hừ lạnh:“Đừng có làm bộ làm tịch, cậu nghĩ tôi là kẻ ngốc sau? Nếu thật sự sợ cô ấy chạy trốn, thì phải lập tức trục xuất Tiểu Tiểu về tổng bộ liên quân chứ không phải là mang đi!” “Ai da ~ tổng bộ liên quân mà để một con người chuồn ra được, năng lực trông coi đúng là không thể tin tưởng nổi. Tôi làm sao có thể yên tâm đưa người gây giống quý báu của Huyết tộc về cái nơi trăm ngàn sơ hở như vậy chứ?” “Cậu…..”. “Đừng lo lắng, ngài Brujah. Tôi sẽ dẫn Tiểu Tiểu đến tổng bộ chỉ huy tiền tuyến, vừa vặn tiệc mừng công cũng cử hành ở đó. Ngài chỉ cần đến đó là gặp được cô ấy, không phải sao?” Hả……? Cao Đại Bàn kinh ngạc ngẩng đầu, không phải anh ta nói sẽ giúp mình chạy trốn sao…… Brujah khẽ nhíu mày, xuyên qua màn hình nhìn gương mặt đang cười lạnh của Nosferatu,“Tôi không tin cậu, Nosferatu”. “Ngài không cần tin tôi”. Nosferatu cười khẽ, vươn tay lôi Tiểu Tiểu đang uể oải qua, ôm vào lòng, cố ý triển lãm cho Brujah xem,“Ngài chỉ cần biết rằng, người ngài muốn đang ở chỗ tôi, muốn mang về cứ tới đây là đủ rồi. Đương nhiên, nếu không có năng lực đoạt lại, vậy thì dựa theo quy tắc của Huyết tộc, cô gái này nên thuộc về người có năng lực coi giữ, đúng không?” Hình như có gì đó…… không ổn. Cao Đại Bàn khẽ ngọ ngoạy…… Tầm mắt Brujah đảo qua cánh tay người đàn ông đang ôm cô, lạnh lùng mở miệng:“Không cần đợi đến dạ tiệc. Những thứ thuộc về tôi, tôi sẽ lập tức mang về!” Phụt một tiếng màn hình tối đen! Chỉ còn lại những bông tuyết chớp động lộn xộn trên màn hình…… Cao Đại Bàn cúi đầu thì thào:“Rõ ràng ngay từ đầu anh đã không tính giúp tôi chạy trốn, đúng không?” Nosferatu cũng không phủ nhận, cúi đầu hôn cô, ôm cô lên nhẹ nhàng đặt xuống cái ghế mềm duy nhất trong phòng chỉ huy. Cao Đại Bàn tức giận túm áo anh ta,“Anh gạt tôi…..”. Nosferatu cười khẽ:“À…… Tôi gạt nhiều người rồi~” Cảm giác mệt mỏi càng ngày càng mãnh liệt, cô không chống đỡ nổi nữa, chậm rãi nhắm mắt ngủ, bàn tay túm áo kẻ lừa đảo cũng từ từ buông lỏng …… …………………… Cao Đại Bàn giống như bị nhốt trong một giấc mơ vừa chân thật vừa giả dối. Rất nhiều cảnh tượng nặng nề di động trước mắt, cô thấy được nhiều gương mặt quen thuộc, có người còn sống, có kẻ đã chết. Trong bụng thỉnh thoảng lại truyền đến từng cơn đau nhói, không ngừng kéo cô trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh trở về hiện thực…… Lần bị kéo cuối cùng, cô nghe được tiếng hai người đàn ông đang tranh chấp kịch liệt. “…… Lúc trước tôi đã cảm thấy không ổn. Rốt cuộc ngài có ý gì? Khi phân đội thứ bảy phát hiện người gây giống, ngài lại bảo tôi thông báo cho tướng quân Brujah đầu tiên! Nói cái gì mà đây là nghĩa vụ của mỗi tộc nhân Huyết tộc. Toàn Tinh cầu Sange đều biết ngài và tướng quân Brujah không hợp nhau! Lúc ấy ngài làm như vậy, hẳn là chỉ để dụ anh ta tới đây? Bởi vì ngài biết thân vương Ventrue sẽ không dễ dàng buông tay, cho nên nhất định sẽ có một trận ác chiến. Chính là ngài không nghĩ tớ

