Chap 13 Một lần nữa nhìn vào con số 22/10 trong lòng tôi lại rấy lên những nghi ngờ xung quanh câu chuyện của bố trang, tôi thực sự muốn biết cái bí mật kia là gì và tại sao bố em lại theo dõi tôi. Tô nói cho Trang những suy nghĩ trong hiện tại trong đầu, với một hy vọng Trang sẽ giúp cho tôi tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi vẫn giữ bí mật với em về câu chuyện bóng ma cô Yến và con số 22/10 xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Nghe tôi nói Trang im lặng suy nghĩ, với em chắc mọi chuyện không dễ dàng để tiếp nhận. Nhìn em tôi lại tiếp tục nói Trước kia anh cứ nghĩ tất cả là tình cờ hay ngẫu nhiên, nên anh không suy nghĩ gì nhiều, nhưng giờ anh thấy mọi chuyện quá là không bình thường, anh không thể để cho cái chết của L trở nên vô nghĩa được vì vậy anh xin em hãy giúp anh, anh thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Nghe đến L Trang có chút rúng động, em ngước đôi mắt nhìn tôi, rõ ràng mắt em đã ngân ngấn lệ, Tôi biết cái chết của L chắc cũng đã khiến cho em đau khổ rằn vặt không ít, dù sao hai chị em cũng chơi rất thân với nhau, nay L lại vì bố em mà chết chắc em cũng cảm giác tội lỗi. Trang bỗng khóc to thành tiếng, chắc tới lúc này mọi ray rứt rằn vặt trong em đã vỡ òa, tiếng Trang khóc làm trái tim chết lặng bất giác cũng muốn khóc vì nhìn trang lúc này tôi lại nhớ tới L. Nhưng rồi tôi cũng cố gắng kìm nén lại, giờ đây tôi chỉ lặng im nhìn những giọt nước mắt của Trang, Khi một người con gái khóc thì cách tốt nhất là bạn ở bên cạnh và lẳng lặng và nghe người đó khóc đừng nói lời nào cả, bởi vì mọi lời nói mọi an ủi lúc đó chỉ là như sát muối vào trái tim thôi. Khi Trang ngừng khóc ánh mắt em đã đỏ hoe, nhìn tôi em nói Nhưng em làm sao mới có thể giúp anh bây giờ Tạm thời bây giờ em có thể cho anh giữ những bức ảnh và cuốn sổ này được không? Vâng anh cứ cầm đi, nó cũng chắc có ích gì với em cả Uh cảm ơn em, ah anh thấy trong sổ trong cả thời gian tới chỉ có cuộc hẹn ngày 22/10 là bố em ghi bằng bút đỏ thôi, hẳn đó là cuộc gặp quan trọng lắm, nếu có ai liên lạc gì thì em nói cho anh nhé, với lại có ai hỏi bố em có để lại giấy tờ tài liệu gì không thì em cứ nói là không Trang nhìn tôi hơi ngạc nhiên nhưng do dự một chút rồi em cũng đồng ý. Chúng tôi nó chuyện thêm một chút rồi cũng chia tay, hẹn khi nào em có thêm thông tin gì mới chúng tôi lại gặp nhau. Cầm cuốn sổ và đống ảnh trên tay, tiễn em ra về tôi một lần nữa nghĩ: 22/ 10 một tháng nữa là đến rồi, rốt cuộc đó là ngày quái quỷ gì. Thời gian này cuộc sống tôi vẫn cứ đều đều trôi qua, hôm nay đã là 15/10 vậy là chỉ còn một tuần nữa là đến cái ngày kia nhưng tôi vẫn không tìm ra một chút manh mối nào, đã nhiều lần tôi lật đi lật lại từng trang của cuốn sổ kia nhưng, vẫn không phát hiện ra điều gì đặc biệt cả. Đêm hôm đó tôi đang ngủ ngon thì bị đánh thức bởi một cú điện thoại, đã 12h đêm rồi không biết ai còn gọi điện thoại không biết có việc gì. Trong mơ màng tôi nhận ra đó là số điện thoại của trang Alo , có việc gì thế em Anh ơi anh có thể đến nhà em được không Nghe giọng Trang như sắp khóc tới nơi làm tôi tỉnh cả ngủ vội vàng hỏi Sao có chuyện gì vậy em, Hu hu anh ơi anh đến nhà em đi hình như có ai đó theo dõi em, em sợ quá hu hu Bình tĩnh nói anh nghe xem có chuyện gì nào em đang ngồi xem phim ở phòng khác thì thấy có một bóng đen ngoài hành lang Em xem lại xem có khi em hoa mắt nhìn lầm thôi, Không anh ơi, em chắc chắn có ai đó đang đứng nhìn em mà, anh qua đây được ko em sợ lắm. Thôi được rồi em đóng chặt cửa lại rồi anh qua, mà nhà em vẫn ở chỗ cũ nhỉ, Không em giờ ở nhà số xxx đường xxx Uh thôi được rồi đợi lát rồi anh đến Đã hơn 12h rồi thực tế tôi chẳng muốn đi đâu, nhưng nghe giọng em vô cùng hoảng sợ nên tôi cũng cảm giác một có chút bất an, khoác vội chiếc áo rồi phi nhanh ra đường, trờ