Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9531)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

, tớ sang phòng Diệu Anh ngủ cũng được .


– Không sao . T … tôi ổn !


Quỳnh Giao càng cố níu Hải Đăng lại thì cậu càng cố gắng tránh đi . Từng bước mệt nhọc đến phòng Diệu Anh , gõ gõ cửa . Mà gõ mãi cũng chẳng thấy cái mặt thối ấy ló ra .


– D … DIỆU ANH !


Cố nói làm sao cho thật lớn , hi vọng người đó trong phòng nghe được . Y như rằng mấy giây sau Diệu Anh liền ra mở cửa . Trên miệng còn ngậm miếng khô mực .


Hải Đăng bất chợt ngã vào người Diệu Anh , suýt nữa là cô té mất .


– Diệu Anh , nhớ cậu quá ! Tôi muốn gặp cậu lắm !


~~~~~


Vì tuần này au bận đi trại với lớp , sẽ không có thời gian up truyện . Chap 19 đã up hôm 12/3 , giờ chap 20 up 14/3 nhé . Nên vì thế trong tuần này sẽ không có chap nào nữa nhé =))) .


Chúc mọi người Valentine trắng vui vẻ ◠◡◠ .



Quỳnh Giao thấy mấy biểu hiện đó của Hải Đăng thật lạ . Liền xua xua tay trước mặt cậu .


– Tôi không sao . Chắc mệt quá thôi .


Hải Đăng lắc đầu cười cười . Nụ cười đó , toả sáng như nắng . Tim Quỳnh Giao lại một lần nữa lệch nhịp .


– Ừ , vậy tốt rồi . Tớ xuống nhà trước nhé , hai người cũng mau xuống đi .


Quỳnh Giao ôm mặt quay lưng đi .


Thật ra ban đầu Hải Đăng cũng có chút nghi ngờ là Quỳnh Giao làm . Nhưng mà , chẳng phải đêm qua Quỳnh Giao cũng uống nước đó sao ? Không thể nào là cô được ! Chắc thật là do Hải Đăng mệt quá rồi !


Trở lại trong phòng , Diệu Anh vẫn ngái ngủ chẳng hay biết gì .


Hải Đăng kéo ghế xoay đến ngoài đối diện giường , cằm tựa lên tay chăm chú nhìn người con gái đó .


” – Này , sao cậu xinh thế nhỉ !


– Vậy á ? Ai cũng bảo thế ?


– Diệu Anh , tớ quyết định rồi !


– Quyết định cái gì ?


– Sau này cho dù chuyện gì có xảy ra , cậu có đồng ý hay không . Tớ nhất định sẽ cưới cậu làm vợ .


– Hở ?


– Cả đời này vợ tớ chỉ có mình cậu thôi , Vũ Hoàng Diệu Anh . Hải Đăng này hứa đấy ! Danh dự luôn ! ”


Thời gian trôi qua rất mau , tên tuổi , khuôn mặt , giọng nói , … Tất cả đều in sâu trong Hải Đăng . Duy chỉ có một điều cậu thất vọng , Diệu Anh chẳng nhớ gì cả !!! Chẳng nhớ cậu là ai ? Xem như lần đầu hai người gặp nhau .


Mãi suy nghĩ chẳng biết Diệu Anh đã thức dậy từ bao giờ , chằm chằm nhìn Hải Đăng .


– Sao cậu còn ở đây ?


Nghe cái giọng đáng ghét đó rõ là có ý muốn đuổi Hải Đăng về mà .


– Tôi không ở đây thì ở đâu được ?


– Còn không về đi ? Cho cậu tá túc đêm qua là may mắn lắm rồi !


– Tốt thì tốt cho trót . Cho tôi ăn sáng ở đây rồi về cũng đâu mất mát gì ?


– Ừ .


Diệu Anh chỉ gật đầu rồi với tay lấy cái lược trên bàn , chải tóc .


Hải Đăng cảm thấy cô hình như còn buồn ngủ thì phải , động tác cứ sao sao ấy . Liền đứng dậy giật lấy lược từ tay Diệu Anh , tự nhiên mà ôn nhu chải tóc cho cô .



Cái giây phút đó …


Cái giây phút mà hai người con gái bước từ trong phòng thay đồ ra …


Đa số lũ con trai ở đó đều nhìn chòng chọc vào hai người .


Ngay cả Hải Đăng mặt cũng nóng ran , nhưng lí trí mách bảo … không được ! Phải bảo vệ cho mẹ của các con mình !!!


Diệu Anh nhìn qua nhìn lại , nhìn tới nhìn lui tìm Mạnh Hoàng thì chiếc áo khoác của ai đó tự nhiên khoác lên vai mình . Mà cái mùi hương này … quen quen …


Y như rằng cô vừa quay lại là cái bản mặt đáng ghét của tên Hải Đăng kia .


– Con gái con lứa , hở hang ! Biết ở đây nhiều con trai lắm không hả ?


– Ơ , cậu hay thật ! Đến đây bơi không mặc đồ tắm chứ chẳng lẽ mặc đồ như cậu à ?


Hải Đăng liếc mắt ý ” Nói nhiều quá ” rồi cầm tay Diệu Anh dắt đi mất .


Quỳnh Giao nãy giờ đứng bên cạnh Diệu Anh bị xem như không khí . Nhỏ thực đau lòng , đau tận trong tim .


Tại sao năm lần bảy lượt đều như vậy ? Hễ có mặt Diệu Anh ở đây thì trong mắt Hải Đăng chẳng còn nhìn ra ai nữa cả . Ngay cả lúc ban nãy ở quán cafe , khi thấy Diệu Anh đi với người con trai khác , cậu liền lập tức chạy đến phá đám .


” Hải Đăng , rốt cuộc sao cậu lại đối xử nhẫn tâm với tớ như vậy ? Tớ làm gì sai ? Tớ có gì không tốt ? ”


Mạnh Hoàng mua mấy lon nước trở về thì chẳng thấy Diệu Anh đâu , chỉ thấy Quỳnh Giao đứng ở đó một mình . Theo lẽ thường cậu cởi áo khoác đưa cho Quỳnh Giao .


– Mặc vào .


Quỳnh Giao hốc mắt hơi đỏ , ngẩng mặt định từ chối nhưng vì xung quanh mọi người bắt đầu bàn tán nên nhỏ nhận lấy , lí nhí cám ơn .


Diệu Anh ban đầu cứ tưởng Hải Đăng dẫn đến chỗ Mạnh Hoàng , ai ngờ càng đi theo càng bị dắt ra xa hồ bơi .


– Ê ê , đứng lại !


Hải Đăng ngay lập tức dừng lại làm mặt Diệu Anh đụng mạnh vào lưng cậu .


– Ui daa , cậu cố tình đấy à ?


– Gì ?


Hải Đăng cười nhẹ đưa tay xoa đầu cô , làm rối cả tóc . Có lẽ đây đã là thói quen của cậu mất rồi .


– Nè nè , đầu tôi không phải là chỗ cậu thích xoa là xoa đâu .


– Gì ?


Hơ … tên này , cứ ” Gì ” mãi vậy ? Ăn nhầm gì hả ?


Hải Đăng bây giờ mới nhìn rõ từ đầu đến chân Diệu Anh . Ánh mắt … quả thực rất gian !


” Chaa … Diệu Anh lớn thật rồi ! Có da có thịt cả , vòng nào ra vòng nấy ! ”


Diệu Anh dù gì cũng là con gái , bất giác mặt đỏ như gấc , lấy hai tay che mắt Hải Đăng .


– C … cậu nhìn cái gì chứ hả ?


Trên đời này sao lại có người đáng yêu thế nhỉ ? Hải Đăng cười thầm nắm lấy hai bàn tay Diệu Anh đang che lấy mắt cậu bỏ xuống .


– Cậu nghĩ cậu có gì cho tôi nhìn à ?


– …


– Chẳng quyến rũ gì cả !


Hải Đăng quét mắt trên người cô lần nữa , mỉm cười gian tà .


– C … cậu dám ! Tôi không cần cậu nhận xét !!!


– …


– Cậu nói không quyến rũ vậy thôi chứ lúc nãy ai cũng nhìn tôi cả .


Diệu Anh hất mặt trêu ngươi làm Hải Đăng sắc mặt đen xì trông thấy .


Nhắc đến mới tức , bọn người đó … ai cho phép mà nhìn Diệu Anh đầy ý xấu như vậy chứ ?


– Diệu Anh , tôi nhìn thì không sao . Nhưng cậu không được phép để cho ai khác nhìn .


– Tại sao cậu lại được nhìn ?


– Vì trong mắt bọn họ cậu đẹp , nhưng trong mắt tôi … cậu xấu thua cả Thị Nở .


Hải Đăng làm vẻ mặt quan trọng nhìn Diệu Anh , ngay sau đó liền cười lớn .


Diệu Anh giận tím mặt , đá mạnh vào chân Hải Đăng rồi bỏ đi mất .


Hải Đăng ở đằng sau chạy theo gọi í ới tên Diệu Anh mà cô vẫn một mực bịt hai tai không nghe .


Đến lúc thấy Mạnh Hoàng và Quỳnh Giao ngay phía trước , Hải Đăng tăng tốc đuổi kịp Diệu Anh . Dùng cả hai tay ôm cô vào lòng , nhảy ” Ùm ” xuống hồ bơi .



– Tôi muốn nhớ lại chút chuyện , nhưng không tài nào nhớ nổi .


– Chuyện gì ?

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí

A Teen Love Story

Trọng sinh tiểu địa chủ

Cô chỉ là nhân tình sao có quyền phán xét vợ tôi

Chính Là Nó