Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9534)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

quanh mọi người bắt đầu bàn tán nên nhỏ nhận lấy , lí nhí cám ơn .


Diệu Anh ban đầu cứ tưởng Hải Đăng dẫn đến chỗ Mạnh Hoàng , ai ngờ càng đi theo càng bị dắt ra xa hồ bơi .


– Ê ê , đứng lại !


Hải Đăng ngay lập tức dừng lại làm mặt Diệu Anh đụng mạnh vào lưng cậu .


– Ui daa , cậu cố tình đấy à ?


– Gì ?


Hải Đăng cười nhẹ đưa tay xoa đầu cô , làm rối cả tóc . Có lẽ đây đã là thói quen của cậu mất rồi .


– Nè nè , đầu tôi không phải là chỗ cậu thích xoa là xoa đâu .


– Gì ?


Hơ … tên này , cứ ” Gì ” mãi vậy ? Ăn nhầm gì hả ?


Hải Đăng bây giờ mới nhìn rõ từ đầu đến chân Diệu Anh . Ánh mắt … quả thực rất gian !


” Chaa … Diệu Anh lớn thật rồi ! Có da có thịt cả , vòng nào ra vòng nấy ! ”


Diệu Anh dù gì cũng là con gái , bất giác mặt đỏ như gấc , lấy hai tay che mắt Hải Đăng .


– C … cậu nhìn cái gì chứ hả ?


Trên đời này sao lại có người đáng yêu thế nhỉ ? Hải Đăng cười thầm nắm lấy hai bàn tay Diệu Anh đang che lấy mắt cậu bỏ xuống .


– Cậu nghĩ cậu có gì cho tôi nhìn à ?


– …


– Chẳng quyến rũ gì cả !


Hải Đăng quét mắt trên người cô lần nữa , mỉm cười gian tà .


– C … cậu dám ! Tôi không cần cậu nhận xét !!!


– …


– Cậu nói không quyến rũ vậy thôi chứ lúc nãy ai cũng nhìn tôi cả .


Diệu Anh hất mặt trêu ngươi làm Hải Đăng sắc mặt đen xì trông thấy .


Nhắc đến mới tức , bọn người đó … ai cho phép mà nhìn Diệu Anh đầy ý xấu như vậy chứ ?


– Diệu Anh , tôi nhìn thì không sao . Nhưng cậu không được phép để cho ai khác nhìn .


– Tại sao cậu lại được nhìn ?


– Vì trong mắt bọn họ cậu đẹp , nhưng trong mắt tôi … cậu xấu thua cả Thị Nở .


Hải Đăng làm vẻ mặt quan trọng nhìn Diệu Anh , ngay sau đó liền cười lớn .


Diệu Anh giận tím mặt , đá mạnh vào chân Hải Đăng rồi bỏ đi mất .


Hải Đăng ở đằng sau chạy theo gọi í ới tên Diệu Anh mà cô vẫn một mực bịt hai tai không nghe .


Đến lúc thấy Mạnh Hoàng và Quỳnh Giao ngay phía trước , Hải Đăng tăng tốc đuổi kịp Diệu Anh . Dùng cả hai tay ôm cô vào lòng , nhảy ” Ùm ” xuống hồ bơi .



– Tôi muốn nhớ lại chút chuyện , nhưng không tài nào nhớ nổi .


– Chuyện gì ?


– Lúc ở dưới hồ bơi , trong đầu tôi hiện ra hình ảnh của thằng nhóc nào đó tầm 5,6 tuổi . Nhưng tôi chẳng thể nào nhớ rõ được khuôn mặt .


Hải Đăng ngờ vực , chẳng lẽ …


– Cậu không nhớ được thì đừng cố quá làm gì !


– Ừ , tôi biết rồi .


– …


– Cảm ơn cậu , Hải Đăng .


Đang miên man trong dòng suy nghĩ nhưng khi nghe mấy lời ” Cảm ơn ” đó của Diệu Anh , Hải Đăng vừa ngạc nhiên lại vui mừng .


– Cảm ơn chuyện gì ?


– Vì đã ở bên tôi !


Diệu Anh tự nhiên cảm thấy mặt nóng ran , không nói gì nữa , vùi đầu vào gối .


– Tôi lúc nào cũng sẽ ở bên cậu , Diệu Anh .


Nhận thấy từ phía đối diện không có phản hồi , Hải Đăng cũng biết ý mà không nói gì nữa , trong lòng nở từng khúc ruột . Vô thức mà mỉm cười , ôn nhu nhìn đứa con gái cuộn tròn trong chăn kia , xong lại nhẹ nhàng ra ngoài .


~~~~~


Diệu Anh ngủ một mạch từ chiều đến tối , đến lúc thức dậy đầu đã đỡ nhức hơn một chút . Liếc qua trên bàn , là một vỉ thuốc đặt trên tờ giấy note .


” Tôi không biết rõ về tình trạng sức khoẻ của cậu lắm đâu . Nên đây là thuốc nhức đầu , ăn xong thì cậu uống đi . Ngày mai phải khoẻ nhé , đợi cậu đi học ! – Your light ”


Your light ? Hải Đăng viết vậy là có ý gì ?


Ngẫm nghĩ một hồi , nhức đầu quá trời !


Tên này , để thuốc nhức đầu cho Diệu Anh chẳng những không giúp cô giảm đau mà còn làm cô đau đầu thêm . Thôi thì để mai lên hỏi thẳng tên dở đó luôn , nghĩ chi nhiều cho mệt ?


Trong lúc Diệu Anh đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì tên xấu xa nào đó đã mò được mật khẩu facebook của cô . Cũng tại Diệu Anh suy nghĩ quá đơn giản , mật khẩu chỉ là vài ba con số điện thoại .


Vừa đọc vừa tức , có phải người yêu người ta đâu mà nhắn tin sến súa thấy bà luôn ! Sởn cả gai óc !


Phải xoá , xoá gấp ! Không thể để con bò đội nón đó đọc mà ngu ngơ sa lưới mấy tên hám gái này được !!!


Vậy là một nút , xoá tất cả , sạch sẽ !


Xong việc Hải Đăng mới an tâm mà đi ngủ .


~~~~~


Sáng sớm vừa đến lớp Diệu Anh đã thấy Hải Đăng ngồi ở bàn an tĩnh đọc sách .


Diệu Anh vừa ngồi xuống , theo thói quen nhìn vào hộc bàn . Thấy có hộp sữa , định bụng quay sang hỏi thì người bên cạnh đã nói


– Ăn sáng rồi đúng chứ ? Uống đi !


Diệu Anh không kiêng nể cắm ống hút vào uống . Đồ chùa mà , bệnh gì cử !?


– Có vẻ cậu đã khoẻ rồi nhỉ ?


Hải Đăng mắt vẫn dán chặt vào sách , nhưng tâm trí thì chẳng thể nào tập trung nổi .


– Ừ , đỡ nhiều rồi .


Diệu Anh cười tươi trả lời , uống cạn hộp sữa còn lắc lắc . Sao hết nhanh vậy nhỉ ?


– Uống hết rồi còn muốn gì nữa mà lắc ?


Người bên cạnh phì cười , trêu .


– À thì , tôi tưởng nhiều lắm . Ai ngờ … uống tí đã hết .


– Muốn uống sữa lắm à ?


– Nếu là cậu mua …


Diệu Anh chỉ buột miệng nói vậy thôi , vốn không có ý gì . Bởi cô thấy bình thường ở nhà cũng có sữa nhưng Diệu Anh uống lại thấy rất bình thường , hộp sữa này lại thấy có gì đó đặc biệt .


Ấy vậy mà Hải Đăng ở bên cạnh không biết lý do gì mà bật cười làm Diệu Anh ngu ngơ nhìn chẳng hiểu gì .


Không nói không rằng đứng dậy lôi xềnh xệch Diệu Anh ra ngoài .


Quỳnh Giao vừa hay đến cửa lớp thì thấy hai người họ đi nhanh qua mặt mình . Dường như cả hai đều không thấy Quỳnh Giao .


Cái Quỳnh Giao khó chịu ở đây là Hải Đăng đang nắm tay Diệu Anh .


Vậy mà ,


Khi Quỳnh Giao vô tình chạm vào tay Hải Đăng cậu liền phản xạ rụt tay lại .


Khi Quỳnh Giao có ý nắm tay Hải Đăng dắt cậu đi đâu đó , cậu liền hất tay ra …


Bên ngoài nhìn vào , đều thấy hai người rất thân . Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu , thái độ của Hải Đăng vạn lần làm Quỳnh Giao đau đớn đến nhường nào …


” Tôi phải làm sao đây hả Diệu Anh ? Dùng tình bạn hơn 10 năm của chúng ta để đánh đổi tình yêu ? ”



– Cậu ? Tôi nghĩ toán được đấy , thấy cậu cừ nhất môn đó !


Diệu Anh thật thà nhận xét khiến ai đó một phen mát lòng .


– Ừ , tôi thi Toán !


Thế là ngày hôm đó , có nam sinh mò lên phòng giáo viên gặp cô chủ nhiệm . Vừa muốn bỏ thi ” Tài năng trẻ ” , lại đăng kí thi chuyên Toán. Tuy được khen vì tinh thần học tập nhưng vẫn bị cô mắng cho một trận tội bỏ cuộc thi ” Tài năng trẻ ” giữa chừng , không theo phong trào của trường . Ấy vậy mà vẫn toe toét cười .


~~~~~

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Ám ảnh lo sợ khi gặp lại tình một đêm

Khốn khổ vì nhà rộng

Anh em cãi lộn ‘chia việc’ nuôi mẹ: thời nay nước mắt chảy ngược…

Đọc Vị Tâm Lý Chàng Qua Quà Tặng 20/10

Tự yêu