Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9706)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

p'>– Hải Đăng … !


– Gì ?


– Hôm qua … tôi xin lỗi !


Ồ , thì ra là còn nhớ đến chuyện đó ! Cứ tưởng quên rồi chứ , bày đặt giả vờ xin với chả lỗi .


– Dỗ ngọt người yêu xong rồi đấy à ?


– …


– Phải rồi , người yêu làm sao bằng bạn được . Phải ưu tiên quan tâm người yêu hơn chứ !


– Đồ ngốc , người yêu cái gì chứ ? Xoay mặt lại đây tôi xem .


Ai đó vẫn cứ ngoan cố , lơ lơ đi , đếch chịu quay cái bản mặt thối đó lại . Diệu Anh đành phải dùng đến hành động , ôm mặt của Hải Đăng xoay về phía mình , một chút nhúc nhích cũng không được , làm Diệu Anh tưởng mình mạnh lắm . Nào ngờ ai đó đang sướng lâng , ngu gì cựa quậy . Để mặc cô làm gì thì làm .


Nhìn kĩ bên má phải hình như có vết xước thì phải ? Chậc , cũng cái tội Diệu Anh nuôi móng tay ! Bây giờ lại quả báo .


Hải Đăng nhìn Diệu Anh săm soi mặt cậu mà buồn cười . Đúng là do cô , nhưng chỉ là vết xước bình thường . Mà cô kìa , cái mặt ăn năn hối lỗi đến thương .


– X … xin lỗi nhé ! Có đau không ?


Đúng như người ta nói ” Được đằng chân lân đằng đầu ” , Hải Đăng nhân cơ hội suýt xoa :


– Nhức lắm , cả đêm qua tôi khó ngủ chết đi được .


– Tội thế ! Giờ đỡ chưa ?


– Còn đau lắm !


– Làm sao bây giờ ?


– Gớm , sao trăng cái gì ? Cậu còn lo cho tôi đấy à ?


– Tên đáng ghét nhà cậu , tôi đếch thèm quan tâm làm gì !!!


Diệu Anh giận dỗi hất mặt Hải Đăng ra , quay sang tiếp tục ôn bài .


Hải Đăng biết là con gái giỏi lắm giận hờn vu vơ , nhưng có bao giờ để ý đâu . Bây giờ Diệu Anh trước mặt trưng ra vẻ mặt giận dỗi đó lại đáng yêu vô cùng .


Áp mặt xuống mặt bàn , nhìn nhìn vẻ mặt của Diệu Anh . Ai đó bị người khác nhìn chằm chằm khó chịu lắm , mà không nói .


– Diệu Anh ơi …


– Anh dễ thương ơi …


– Đừng giận tôi mà ! Anh rộng lượng lắm , tha cho tôi đi !


– Anh à , cậu người lớn lắm mà ! Chấp nhặt con nít như tôi làm gì !!!


– …


Cứ thế có kẻ năn nỉ ỉ ôi mãi , người kia cũng thấy vui vui trong lòng , mà ứ chịu tha đâu !



Quái nhỉ ! Tên này cứ mỗi lần vào nhà Diệu Anh cứ tự nhiên như nhà của mình vậy ?


Mà thôi , lên xem phim tiếp . Người ta đến tìm người yêu mà , cô nhiều chuyện làm gì cơ chứ ?


Đi ngang qua phòng Quỳnh Giao thấy tiếng cười nói của hai người rất vui , chắc hẳn bây giờ Quỳnh Giao đang hạnh phúc lắm .


Nghĩ vậy rồi Diệu Anh mỉm cười vào phòng .


– Hải Đăng , sao trễ rồi cậu còn sang đây ?


– Tôi muốn sang gặp Diệu Anh một lát , nhưng không có lí do …


Hải Đăng bây giờ đã không còn ác cảm với Quỳnh Giao như trước nữa .


Hôm ấy khi biết được sự thật vừa thấy tức giận khi Mạnh Hoàng lợi dụng Diệu Anh để kiểm chứng tình cảm của Quỳnh Giao . Vừa ngẫm lại , thấy mình cũng có khác gì ?


Chẳng phải cậu cũng đang lợi dụng Quỳnh Giao vì người con gái đó sao ?


Thật tồi tệ ! Hải Đăng tìm gặp Quỳnh Giao , nói hết tất cả kèm theo đó là một lời xin lỗi .


Vậy mà Quỳnh Giao vẫn bỏ qua , nói rằng cô không để ý , nói rằng đã hết yêu cậu rồi . Hãy để cô giúp cậu , cũng như giúp cho Diệu Anh nhận ra tình cảm của mình và của Hải Đăng .


Hải Đăng trong phút chốc cảm thấy mình trước thật sai lầm . Sao lúc trước cứ nghĩ xấu cho Quỳnh Giao , chẳng phải cô rất tốt hay sao ?


– Sao vậy ? Làm gì ngẩn ngơ ra thế ?


Quỳnh Giao thấy nãy giờ Hải Đăng không nói gì , lại hỏi .


– Không có gì .


Quỳnh Giao đẩy ly nước lọc sang cho Hải Đăng , lén cười bí hiểm .


– Vậy cậu uống tí nước đi .


Hải Đăng cũng chẳng nghi ngờ gì , nhận lấy ly nước uống hết cả ly .


Nói chuyện được vài câu lại thấy đầu óc lâng lâng . Quỳnh Giao trước mặt tự nhiên hoá thành 2 người , mọi thứ xung quanh tăng lên theo cấp số nhân , đếm không xuể .


Lúc này Hải Đăng lại muốn gặp Diệu Anh kinh khủng , lúc nãy thấy ở cửa nhìn cô có vẻ không vui lắm . Tự dưng lại thấy bồn chồn , lo lắng .


– Tôi sang phòng tìm Diệu Anh .


Hải Đăng loạng choạng đứng dậy , đi được vài bước cảm giác như đứng không vững . Bỗng có một vòng tay choàng qua người mình , lo lắng hỏi :


– Cậu sao thế Hải Đăng ? Cần tớ giúp gì không ?


– Kh … không cần . Chắc tôi buồn ngủ thôi . Sang gặp Diệu Anh rồi sẽ về ngay .


– Nhìn cậu không ổn lắm đâu ! Hay là ở lại đây , tớ sang phòng Diệu Anh ngủ cũng được .


– Không sao . T … tôi ổn !


Quỳnh Giao càng cố níu Hải Đăng lại thì cậu càng cố gắng tránh đi . Từng bước mệt nhọc đến phòng Diệu Anh , gõ gõ cửa . Mà gõ mãi cũng chẳng thấy cái mặt thối ấy ló ra .


– D … DIỆU ANH !


Cố nói làm sao cho thật lớn , hi vọng người đó trong phòng nghe được . Y như rằng mấy giây sau Diệu Anh liền ra mở cửa . Trên miệng còn ngậm miếng khô mực .


Hải Đăng bất chợt ngã vào người Diệu Anh , suýt nữa là cô té mất .


– Diệu Anh , nhớ cậu quá ! Tôi muốn gặp cậu lắm !


~~~~~


Vì tuần này au bận đi trại với lớp , sẽ không có thời gian up truyện . Chap 19 đã up hôm 12/3 , giờ chap 20 up 14/3 nhé . Nên vì thế trong tuần này sẽ không có chap nào nữa nhé =))) .


Chúc mọi người Valentine trắng vui vẻ ◠◡◠ .



Quỳnh Giao thấy mấy biểu hiện đó của Hải Đăng thật lạ . Liền xua xua tay trước mặt cậu .


– Tôi không sao . Chắc mệt quá thôi .


Hải Đăng lắc đầu cười cười . Nụ cười đó , toả sáng như nắng . Tim Quỳnh Giao lại một lần nữa lệch nhịp .


– Ừ , vậy tốt rồi . Tớ xuống nhà trước nhé , hai người cũng mau xuống đi .


Quỳnh Giao ôm mặt quay lưng đi .


Thật ra ban đầu Hải Đăng cũng có chút nghi ngờ là Quỳnh Giao làm . Nhưng mà , chẳng phải đêm qua Quỳnh Giao cũng uống nước đó sao ? Không thể nào là cô được ! Chắc thật là do Hải Đăng mệt quá rồi !


Trở lại trong phòng , Diệu Anh vẫn ngái ngủ chẳng hay biết gì .


Hải Đăng kéo ghế xoay đến ngoài đối diện giường , cằm tựa lên tay chăm chú nhìn người con gái đó .


” – Này , sao cậu xinh thế nhỉ !


– Vậy á ? Ai cũng bảo thế ?


– Diệu Anh , tớ quyết định rồi !


– Quyết định cái gì ?


– Sau này cho dù chuyện gì có xảy ra , cậu có đồng ý hay không . Tớ nhất định sẽ cưới cậu làm vợ .


– Hở ?


– Cả đời này vợ tớ chỉ có mình cậu thôi , Vũ Hoàng Diệu Anh . Hải Đăng này hứa đấy ! Danh dự luôn ! ”


Thời gian trôi qua rất mau , tên tuổi , khuôn mặt , giọng nói , … Tất cả đều in sâu trong Hải Đăng . Duy chỉ có một điều cậu thất vọng , Diệu Anh chẳng nhớ gì cả !!! Chẳng nhớ cậu là ai ? Xem như lần đầu hai người gặp nhau .


Mãi suy nghĩ chẳng biết Diệu Anh đã thức dậy từ bao giờ , chằm chằm nhìn Hải Đăng .


– Sao cậu còn ở đây ? [/p

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Chị Quản Lý Dễ Thương Voz Full

“Cho tôi ngủ nhờ đêm nay thôi, 14/2 nên nhà nghỉ không còn phòng nữa”

Đọc Truyện Vì Đó Là Em Voz Full

Xem tử vi ngày 24/03/2017 Thứ Sáu của 12 cung hoàng đạo

“Im mồm đi, cứ làm như mỗi mình cô chửa không bằng”