Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6537)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

iều việc phải làm, rốt cuộc chân tướng của năm đó thế nào, cô cũng không có lòng đi suy nghĩ nhiều.


Khi cô đi xuống tầng, bên cạnh ghế ngồi phía trước có một bóng người đang đứng đợi.


Tô Ánh Tuyết dừng bước lại, ánh mắt như lạnh như tuyết nhìn người đàn ông.


Lâm Phi nhìn cô gái có bộ dạng “người lạ chớ tới gần”, biết rõ thái độ của cô đối với mình, chắc chắn đã hạ xuống âm độ.


Nhưng nếu hắn đã đến, vậy thì hắn sẽ nói xong những lời muốn nói.


– Anh biết hiện giờ em không muốn gặp anh, nhưng anh phải đến một chuyến.


Tô Ánh Tuyết không khách khí nói:


– Tôi đang bận, có gì cứ nói thẳng.


Lâm Phi gật đầu:


– Anh sai rồi, cha của em không nói dối, là Hứa Vi cố ý tiếp cận ông ấy mới gây ra chuyện ngày hôm nay, cô ấy lừa em, cũng lừa cả anh.


– Anh đã nghĩ rất lâu, cảm thấy vẫn nên đến nói với em lời xin lỗi, bởi vì đây là vấn đề mang tính nguyên tắc.


– Xin lỗi em, ban ngày anh quá lỗ mãng, là anh quá ngu..anh thật không ngờ…Hứa Vi lại là loại con gái như vậy…


– Đương nhiên, anh cũng không khờ dại cho rằng xin lỗi như vậy có thể được em tha thứ. Trên thực tế, trải qua chuyện này, anh cũng hiểu không ít chuyện. Người đàn ông không ra gì như anh quả nhiên không phải là người có thể mang lại hạnh phúc cho em, không phải là người để em phó thác cả đời.


– Có lẽ…yêu đương, kết hôn, xây dựng gia đình chưa từng thích hợp với anh.


– Anh vốn cho rằng tình cảm của anh là tình yêu, nhưng từ đầu đến cuối, tình yêu trong mắt anh không đáng để tin tưởng, người như anh sao có thể có thể giữ được tình cảm thuần khiết để yêu một người.


Lâm Phi cười tự giễu:


– Thực ra năm đó, khi người đàn bà đê tiện kia vứt bỏ anh và cha anh, anh đã không còn tin tưởng vào tình yêu nữa rồi, người khác nghĩ thế nào anh cũng không quan tâm, nhưng quả thực anh rất sợ…


– Đối với anh mà nói, tình yêu tựa như là lâu đài được bọn trẻ dựng bằng cát trên bờ biển, dù có hoa lệ cỡ nào, đồ sộ đến đâu, chỉ cần sóng biển dội vào bờ, tất cả đều cuốn theo sóng.


– Tô Ánh Tuyết, có lẽ em không biết, trong mắt rất nhiều người, anh đã không còn là một người bình thường nữa rồi. Cuộc đời của anh là khúc quanh co, tư tưởng của anh vặn vẹo, giá trị quan của anh cũng vặn vẹo.


– Những thứ bình thường trong mắt anh lại là hành vi điên cuồng, biến thái trong mắt người bên cạnh…anh nghĩ em cũng cảm nhận được ít nhiều…


Ngọn đèn trong hành lang bệnh viện có chút u ám, bóng dáng người đàn ông đổ trên mặt đất có vẻ cô đơn.


Tô Ánh Tuyết nghe Lâm Phi cằn nhằn, giọng nói của hắn có châm chọc, có đau thương, còn có cả thất vọng và tự trách.


Không hiểu sao trong lòng Tô Ánh Tuyết vô cùng đau khổ, cô không thể nào nghe tiếp.


Cô rút chiếc đồng hồ màu xanh nước biển bị Lâm Phi ném xuống đất trước đó ra nói:


– Đủ rồi, anh biến thái cũng được, cuồng sát nhân cũng được, ngu ngốc, ấu trĩ, ngu xuẩn cũng được, sau này chúng ta không còn dây dưa gì nữa.


Nói xong, cô hung hăng vứt chiếc đồng hồ xuống chân Lâm Phi.


Đồng hồ có chất lượng tốt, rơi xuống trước mặt Lâm Phi cũng không bị tổn hại gì


– Cầm lấy.


Lâm Phi sững sờ, vốn muốn từ chối nhưng sau đó nghĩ lại, chỉ sợ cô giữ nó tâm sẽ phiền nên chẳng bằng mang nó đi, sau này coi như kỷ niệm.


Lâm Phi cúi người, nhặt chiếc đồng hồ lên, nắm chặt trong tay, trên chiếc đồng hồ còn tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt của Tô Ánh Tuyết.


– Anh không cần hao tâm tổn trí vì tôi, tôi cũng không có ý định tha thứ cho anh. Qua mấy ngày nữa sau khi công ty ổn định, tôi sẽ tuyên bố với bên ngoài chúng ta đã chia tay.


– Từ nay về sau anh thích làm gì thì làm, tôi cũng không cần phải suy nghĩ xem anh có lén lút mất tích để đi làm chuyện gì nguy hiểm không, cũng không cần phải nghĩ xem anh có quan hệ gì với người phụ nữ khác không.


– Anh nói đúng, anh không tin tình yêu, anh giống như một con dã thú trong rừng rậm, chỉ tin vào khứu giác của anh, dù cái mũi của anh có lừa gạt anh, dù bản năng của anh lừa gạt anh, anh vẫn sẽ điên cuồng đi cắn xé những thứ anh cho là có uy hiếp.


– Tôi thừa nhận tôi cũng có chút ngây thơ, tôi vốn cho rằng chúng ta đều là người kỳ quái nên sẽ trở thành một cặp đôi tốt đẹp…nhưng giờ tôi hiểu rồi…quả thực chúng ta rất kỳ quái, nhưng lại giống như hai đường thẳng song song, dù có khác người, nhưng vĩnh viễn chỉ co thể nhìn về phía trước mà không thể giao nhau.


– Lâm Phi, anh nhớ cho kỹ, nếu chiếc đồng hồ bị rơi, anh có thể nhặt lên, tôi có thể nhặt lên….nhưng…khi trái tim của một người đã bị mất, vậy thì không thể nào nhặt lên được nữa.


Tô Ánh Tuyết nói xong, không chút do dự đi qua người Lâm Phi.


Lâm Phi đứng như tượng, tựa như thời gian đang bất động.


Hắn không biết tâm trạng mình ra sao, là vui mừng? Hay đau khổ? Là giải thoát? Hay tiêu tan? Là không nỡ? Hay là cái gì khác…?


Mãi đến khi hai y tá đến thay thuốc cho Tô Tinh Nguyên, Lâm Phi mới định thần lại.


Hắn cúi đầu cười khẽ, nhìn chiếc đồng hồ màu xanh đang chiếu sáng rực rỡ trong lòng bàn tay, cẩn thận cất kỹ.


Sau đó hắn quay người bước đi có chút lỗ mãng, có chút hư ảo, đi đến thang máy, hít một hơi thật sâu rồi không có chút dị thường nào.


Chờ ra khỏi bệnh viện, Lâm Phi ngồi trong xe, gọi điện thoại cho Khương Tiểu Bạch:


– Bạch Cốt.


Khương Tiểu Bạch đang ở trấn Tiêu Ninh dạy mấy người luyện công, điện thoại là lão Bao nhận rồi đưa cho gã.


Nghe Lâm Phi gọi một tiếng “Bạch Cốt”, gã không khỏi giật mình:


– Đao ca, sao vậy?


– Vào thành, cùng tôi uống rượu.


Lâm Phi nói.


Khương Tiểu Bạch biết rõ lúc này tốt nhất đừng nên hỏi gì, gã không gì mà đồng ý ngay lập tức:


– Dạ được.


Lâm Phi cúp điện thoại, nghĩ một hồi rồi gọi cho cả Diệp Tử Huyên, nhưng Thiên Lô bà lại đang ăn tối cùng giáo sư Trần Khải Luân, nên Lâm Phi cũng đành thôi.


Chương 204: Không Được Người Yêu Thích


Sau khi đi dạo một vòng Lâm An, ăn bát mỳ, cùng với việc thức ăn trôi xuống bụng, tâm tình của hắn cũng thoải mái hơn nhiều.


Lâm Phi đi vào một quán bar, tìm một cái bàn, rồi gọi một đống Whiskey và Vodka, cầm lên uống.


Chờ hơn nửa giờ đồng hồ sau, Khương Tiểu Bạch từ ngoài cửa bước vào. Hòa thượng ăn mặc nhàn nhã như người dân bình thường nên không ai chú ý tới thân phận của gã.


– Đao ca, xem ra hôm nay anh và chị dâu không hòa hợp được, tối lại có thể gọi em tới uống rượu giải sầu à.


Khương Tiểu Bạch cười hì hì nói.


– Sau này đừng gọi “chị dâu” nữa, còn nữa, tôi bảo cậu đến là để cậu uống rượu chứ không phải để cậu nói linh tinh.


Lâm Phi nói rồi ném một chai Vodka cho tên đầu trọc.


Biểu cảm trên khuôn mặt Khương Tiểu Bạch bỗng cứng lại rồi lập tức cười nói:


– Vậy à…ha ha, cũng tốt, loại người như chúng ta cơ bản không thích hợp xây

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đời người bình thản

Em chồng tôi và màn đánh tráo quà tặng không thể chấp nhận được!

Đêm nào con cũng quấy chồng chửi vợ là: ”Mẹ không biết chăm con!” nhưng rồi bật khóc khi vợ kéo áo để lộ thứ này

Truyện Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau! Voz

Thứ 7 nào vợ cũng giận dỗi xách vali về nhà mẹ đẻ và 1 lần ”muối mặt” đến đón, tôi đã phát hiện con người thực của vợ