Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6543)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

ai công trình thôn Thủy Khẩu, con cũng không bận lắm. Con đợi y tá đến thay thuốc cho cha rồi con đi.


Tô Ánh Tuyết nói.


– Haiz…


Tô Tinh Nguyên thở dài, ánh mắt lóe lên tia hối hận:


– Đều là cha làm liên lụy đến con, cha không những không làm được gì cho con, còn cản đường con…việc lần này nếu để Lâm Phi hận nhà chúng ta, vậy thì hôn sự của các con…


– Cha.


Tô Ánh Tuyết cắt ngang lời nói của Tô Tinh Nguyên, sắc mặt bỗng lạnh xuống:


– Cha không cần nhắc lại chuyện hôn sự nữa, con và Lâm Phi là không thể. Anh ấy không tin tưởng cha, cũng không tin tưởng con, không có lòng tin cơ bản không có khả năng đi tiếp.


Tô Tinh Nguyên khẽ giật mình:


– Tiểu Tuyết, con…con tin những điều cha nói, là Hứa Vi tiếp cận cha trước sao?


– Cha…


Tô Ánh Tuyết cười chua chát:


– Nhưng tin tưởng thì thế nào? Việc lần này về bản chất không phải là Hứa Vi là người thế nào, mà địa vị của con trong lòng người ta không bằng Hứa Vi.


– Sự tình ai đúng ai sai không quan trọng, là người ắt có lúc phạm sai lầm, nhưng…anh ấy không tin tưởng con, mọi thứ không còn ý nghĩa nữa.


Tô Tinh Nguyên có chút sốt sắng:


– Tiểu Tuyết à, con đừng nghĩ như vậy, con phải giữ chặt lấy Lâm Phi. Nếu không thể kết hôn với Lâm Phi, không biết một ngày nào đó, người phụ nữ Cố Thải Anh kia sẽ không ủng hộ cho Tô gia chúng ta nữa.


– Huống hồ, mặc dù nó không đủ tin tưởng con, nhưng nó cũng bị Hứa Vi lừa. Con đừng quên, nó cũng từng cứu con, làm nhiều chuyện vì con.


– Hai đứa còn trẻ, dù hiểu chuyện hơn người cùng trang lứa thì cũng sẽ có khuyết điểm, làm gì có ai thập toàn thập mỹ? Sống đến già, học đến già.


– Như Lâm Phi, mặc dù nó có khí lực, nhưng không đủ chín chắn, không đủ trầm ổn, có lúc sẽ hành động theo cảm tính mà không để ý đến hậu quả. Như con, mặc dù làm chuyện làm ăn như cá gặp nước, nhưng khi yêu, con lại quá coi mình là trung tâm, quá quật cường…


– Cha biết, cha không phải là người cha tốt, nhưng mắt cha không mù, hai đứa rõ ràng là thích nhau, về bối cảnh có thể có giúp đỡ, con đừng bỏ lỡ đoạn nhân duyên này.


– Cha…


Hai mắt Tô Ánh Tuyết lóng lánh:


– Cha rõ ràng là một người cha tốt…


– Ha…


Tô Tinh Nguyên cười khổ:


– Vậy con nghe lời cha, làm hòa với Lâm Phi đi, cùng lắm về sau cha không gặp nó nữa, tránh nó là được rồi.


– Không được.


Tô Ánh Tuyết giọng điệu kiên quyết:


– Con chính là đưa ngang bướng như vậy, dù cha nói con không chín chắn, nhưng con không muốn sửa. Trên người bị thương, cùng lắm là để lại sẹo, nhưng trái tim bị thương, vĩnh viễn cũng không thể chữa khỏi được.


Chương 203: Có Bao Nhiêu Tình Yêu Có Thể Bắt Đầu Lại


– Con…tính tình này của con sớm muộn gì cũng sẽ hại con thôi, ngốc ạ.


Tô Tinh Nguyên thở dài, ánh mắt lộ ra vẻ do dự, quyết định nói:


– Con có biết tìm một đại gia tộc để dựa vào quan trọng thế nào không? Nếu không phải năm đó mẹ của con bày mưu tính kế giúp cha, tìm được quan hệ của Diêu gia, ổn định Khuynh Thành Quốc Tế thì Khuynh Thành của chúng ta đã không còn rồi con có biết không?


Tô Ánh Tuyết nghe xong, vẻ mặt nghi hoặc hỏi:


– Cha…cha có ý gì ạ, là mẹ bảo cha đi tìm Diêu gia?


– Vốn dĩ cha định mang theo bí mật này vào trong quan tài, nhưng bây giờ cha nói cho con biết, là để con khiểu, người như chúng ta có lúc phải vì đại cục mà tàn nhẫn với bản thân,


Tô Tinh Nguyên chìm vào hồi ức, nói về bí mật năm đó cho Tô Ánh Tuyết nghe.


Thì ra, lúc đầu khi Lục Uyển Dung còn trên đời, đã phát hiện ra bệnh tình của mình, biết mình không chống đỡ được mấy năm nữa, hơn nữa khi đó y học còn chưa phát triển, cho nên bà định tìm một người có thể cho cha con Tô Tinh Nguyên chỗ dựa sau khi bà qua đời.


Trong đó, Diêu gia, một trong mười gia tộc Địa Tự Hào, bởi Diêu Lam và Tô Tinh Nguyên vốn có một đoạn quan hệ mập mờ, hơn nữa Diêu Lam còn không quên được Tô Tinh Nguyên, nên mới dễ dàng tiếp cận.


Đây cũng là lý do vì sao mà Tô Tinh Nguyên lại phát sinh quan hệ với Diêu Lam, đồng thời sinh ra một người con trai mà Lục Uyển Dung lại không phản đối.


Đợi đến khi Lục Uyển Dung qua đời, Diêu Lam đã mang con trai vào Tô gia.


Người của Diêu gia thấy sự tình không ổn thì đã muộn. Diêu Lam đã mang thai con của Tnn, họ không thể để Diêu Lam không có danh phận.


– …Năm đó, mẹ con đột nhiên không đi quản chuyện công ty mà lựa chọn ở nhà chăm sóc con, một là vì thấy con cô đơn, hai là bà ấy biết thời gian ở bên cạnh con không còn nhiều nữa…có thể nói là cha và mẹ con đã lợi dụng Diêu Lam, cho nên những năm này, cha cảm thấy áy náy với hai mẹ con họ, nuông chiều Tô Tuấn Hào từ bé khiến cho nó không biết nặng nhẹ…


Tô Tinh Nguyên nhớ lại chuyện năm đó, có hối hận, có tự trách, nhưng nhiều hơn là bất đắc dĩ.


Tô Ánh Tuyết thầm giật mình, không ngờ mẹ của mình lại vì sự vững chắc, ổn định của Tô gia cùng Khuynh Thành Quốc Tế mà để cha cùng người đàn bà khác sinh con? Điều này nghe có vẻ quá mức điên cuồng, nhưng chắc có lẽ Tô Tinh Nguyên sẽ không lừa cô.


Nhưng rất nhanh cô đã nghĩ tới một vấn đề khác.


– Cha, như lời của cha nói, trước khi Diêu Lam vào nhà chúng ta, chẳng phải là dựa vào mẹ mới có thể giúp Khuynh Thành Quốc Tế của chúng ta trụ vững? Từ trước đến giờ mọi người không nói cho con biết nhà mẹ đẻ của mẹ ở đâu, tài liệu về mẹ cũng không thể nào tra ra được, vô cùng thần bí, rốt cuộc là vì sao ạ?


Tô Ánh Tuyết hỏi.


Tô Tinh Nguyên mặt biến sắc, trầm giọng nói:


– Chuyện này…con đừng hỏi nữa, không cho con biết là vì muốn tốt cho con. Chuyện này người biết càng ít thì chúng ta càng an toàn.


Tô Ánh Tuyết tự lẩm bẩm phân tích:


– Mặc dù Diêu gia xếp thứ tự gần cuối trong mười gian tộc Địa Tự hào, nhưng cũng không phải gia tộc bình thường có thể so sánh. Diêu Lam tình nguyện đưa Tô Tuấn Hào ra bên ngoài chịu đựng mấy năm đến khi mẹ con mất mới vào Tô gia, có thể thấy bà ta và Diêu gia đều có phần kiêng dè mẹ con.


– Người có thể kiêng dè mẹ con hẳn phải là gia tộc Địa Tự Hào có cấp bậc cao hơn cùng với bốn gia tộc Địa Tự Hào…trong những gia tộc này, gia tộc họ Lục duy nhất chính là Lục gia trong gia tộc Thiên Tự Hào.


– Được rồi, cha mệt rồi.


Tô Tinh Nguyên không muốn nghe tiếp, ý bảo con gái có thể về.


Tô Ánh Tuyết thấy cha mình không muốn nói, trong lòng càng chắc chắn hơn. Dù mẹ cô không phải là người Lục gia, chí ít cũng có quan hệ với Lục gia, nếu không cô không có cách nào lý giải được vì sao Diêu Lam lại phải kiêng dè mẹ mình như vậy.


E là cha không muốn nói nhiều là vì năm đó có chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng, nếu xảy ra chuyện, sẽ dẫn tới mầm tai vạ.


Tô Ánh Tuyết đành đè nén lòng hiếu kỳ của mình xuống, lặng lẽ ra khỏi phòng bệnh. Nói thực, cô còn nh

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cứ về nhà là vợ bắt trả bài đủ tư thế lạ, tôi nhiệt tình hưởng ứng, đến khi..

Ông xã thật cool

Chồng nghi ngờ vợ mới sinh xong 2 tháng đã có bầu

Chồng thích đập phá đồ đạc, đánh chửi vợ con anh đã thay đổi nhờ mưu kế của…

Gái ế tuổi băm chặc lưỡi cưới đại anh đồng nát, ngày ra mắt choáng váng khi anh dẫn đến đây gặp nhà chồng