– Ầm!
Khối đá vôi bên cạnh Lâm Phi bị vỡ thành nhiều mảnh, bụi bay mù mịt, trên mặt đất xuất hiện một hố sâu.
Nhưng điều khiến mọi người sững sờ kinh ngạc là Lâm Phi vẫn bình an vô sự, thong thả từ chỗ đó trở về chỗ cũ.
Tuy quần áo trên người hắn rách te tua, bám đầy bụi đất, trông hết sức thảm hại, nhưng không ai dám chê cười hắn, bởi vì, hắn không hề bị thương chút nào!
Bao Tuấn Luân cảm thấy choáng, người này giống như siêu nhân trong phim ảnh, chứ có phải là con người đâu?
– Có biết tại sao tôi cho các cậu xem cảnh này không?
Lâm Phi vừa phủi bụi bặm trên người, vừa hỏi.
Đám người kia vẫn đang khiếp sợ, sau một lúc trấn tĩnh lại, đều lắc đầu.
Lâm Phi khẽ cười:
– Tôi biết, lúc nãy trong lòng các cậu đã tin rằng giết người là rất đơn giản, gác một bên đạo đức và pháp luật, thật ra con người rất yếu ớt, chỉ cần tặng một quả bom, là có thể tiễn người ta lên trời.
– Nhưng các cậu phải nhớ kỹ, không phải bất cứ người nào các cậu muốn giết, là có thể giết một cách dễ dàng. Hôm nay những người tôi cho các cậu xử lý, chỉ là những người bình thường, đương nhiên các cậu dễ dàng thành công.
– Nhưng sau này, bất cứ lúc nào các cậu cũng có thể đụng phải người có thể tránh được bom, né được đạn, lúc đó các cậu sẽ không thể đụng tới dù chỉ một chéo áo của đối thủ. Đây cũng là lý do mà tôi muốn các cậu tiếp tục tiếp nhận huấn luyện.
Mọi người giật mình, một chút tự tin vừa nhen nhóm, lập tức bị dập tắt.
Quả thật, Lâm Phi đã chứng minh, cái thế thế giới phức tạp hơn sự hiểu biết của bọn họ rất nhiều.
– Bao Tuấn Luân.
Lâm Phi quay lại nhìn về phía gã mập.
Lão Bao vội gật đầu:
– Tôi ở đây, Lâm tiên sinh!
– Có phải anh rất thắc mắc, tại sao tôi không lựa chọn bồi dưỡng những nhân vật tài giỏi hơn, trẻ tuổi hơn để đối phó với Thanh Phong đường? Tại sao lại phải tốn nhiều thời gian như vậy để báo thù Thanh Phong đường?
Bao Tuấn Luân sững sờ, gật đầu công nhận. Đúng là gã cho rằng Lâm Phi hoàn toàn có thể lựa chọn một số thủ lĩnh của bang hội nhỏ ở địa phương, thậm chí có thể lôi kéo một số lão đại trong Thanh Phong đường.
Trong khi gã chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, một kẻ không tiền không thế lực, không có nền tảng, vì cớ gì Lâm Phi lại chọn gã? Gã cũng không thấy mình có tài cán hơn người gì.
Lâm Phi thở dài:
– Có một số người, ngay từ nhỏ đã vượt qua những tiền bạc của cải, quyền lực, sức mạnh của người bình thường. Ngay từ nhỏ, những người đó đã là những kẻ mạnh, bọn họ cảm thấy việc tăng cường thực lực vốn không thuộc về mình, là chuyện đương nhiên phải làm.
– Mà chỉ có những người yếu thế ở tầng lớp thấp nhất, mới hiểu được là sức mạnh cũng không phải là trời cho, mà đó là một điều đáng ngưỡng mộ.
– Chỉ có kẻ yếu, sau khi đạt tới sức mạnh, mới biết quý trọng nó, biết rõ là nó không dễ dàng có được, bởi vì chỉ có kẻ yếu, mới thật sự biết kính sợ sức mạnh.
Chương 186: Tại Sao Lại Phải Giết Cô?
Lâm Phi nói một hồi, khiến cho đám côn đồ không có bao nhiêu học vấn, chỗ hiểu chỗ không.
Nhưng Lâm Phi cũng không mong họ hiểu cả, sau này dần dần họ sẽ tự nhiên hiểu ra, bây giờ họ chỉ cần biết rằng, bọn họ còn non lắm, đừng quá tự cho là đúng là được rồi.
Nhưng Bao Tuấn Luân lại tỏ vẻ rất thông hiểu, cảm kích gật gật đầu:
– Lâm tiên sinh, tôi hiểu rồi, kế tiếp chúng ta làm gì bây giờ?
Lâm Phi khó hiểu hỏi lại:
– Không phải là anh muốn báo thù sao? Hiện giờ vũ khí đã có, người cũng có, Ngô Khâm chẳng qua là một con chó đã mất hết nhân lực vật lực, chẳng lẽ còn muốn tôi đích thân giết hắn thay cho anh?
Bao Tuấn Luân ngẩn người, trong đầu hiện lên cảnh tượng vợ con chết thảm trong nhà, trong mắt lập tức lóe lên ngọn lửa hận thù.
Gã mập cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi đi tới trước mặt Diệp Tử Huyên, nói:
– Diệp tiểu thư, xin cấp thêm nhiều bom cho chúng tôi, tôi muốn ném nổ tung hang ổ của Ngô Khâm!
Diệp Tử Huyên niềm nở cười cười, liếc nhìn gã:
– Nhóc mập, chỗ của tôi còn rocket loại nhỏ, muốn lấy vài quả không?
– Đa tạ Diệp tiểu thư! Cầu còn không được!
Bao Tuấn Luân phấn khởi nói.
Thừa lúc đối phương đang rối loạn để đòi mạng chúng, Lâm Phi không định mất nhiều thời gian để tiêu diệt Thanh Phong đường, một đêm là đủ.
Sau khi Diệp Tử Huyên dẫn theo một đám người tới cái kho nhỏ của cô, lấy bom và hai quả rocket, đám thanh niên vừa bước vào thế giới ngầm định bắt đầu chinh phục thành phố Lâm An, đã rất sốt ruột muốn tiếp tục tấn công một lần nữa.
Hiện giờ bọn họ rất thấp thỏm, hưng phấn đến mức run rẩy, cho nên chỉ mong được lập tức xóa sạch người của Ngô gia.
Lâm Phi trở lại căn hộ của Diệp Tử Huyên, tắm rửa thay quần áo, rồi cùng Khương Tiểu Bạch lên xe, chạy tới trụ sở của Thanh Phong đường.
Mặc dù nói chuyện này giao cho Bao Tuấn Luân, nhưng Lâm Phi biết, nếu hoàn toàn dựa vào bọn hắn, tỉ lệ thành công sẽ không cao.
Đêm nay xảy ra nhiều vụ nổ, tuy người dân không hiểu được nội tình, nhưng cảnh sát nhất định sẽ điều tra ra được một số manh mối, việc họ phát hiện ra đám Bao Tuấn Luân, chỉ là vấn đề sơm muộn mà thôi.
Gió biển nhẹ thổi, sao đầy trời.
Lâm Phi đứng ở quốc lộ vùng duyên hải, miệng ngậm thuốc lá, thỉnh thoảng khói thuốc từ mũi hắn từ từ bay ra, ánh mắt hắn nhìn về phía một tòa nhà hướng ra biển được xây dựng rất tinh tế, ở cách đó mấy trăm mét.
Trong mắt hắn, có một chút sắc thái không nói rõ được, cũng không tả rõ được, lấp lóe ánh sáng dìu dịu trong bóng tối.
Khương Tiểu Bạch ngủ gà gật ở trong xe, Diệp Tử Huyên thì ngồi ở sau tay lái, sửa móng tay.
Vừa rồi, Bao Tuấn Luân đã dẫn theo một đám mang bom xông vào chỗ ở của Ngô Khâm trong trụ sở của Thanh Phong đường.
Ngô Khâm cũng biết, chạy trốn chỉ có con đường chết, hội trưởng Hạ Chấn Đình sẽ không tha cho y, cho nên tử thủ trong nhà, nghĩ cách tìm cơ hội sống sót.
Nhưng y không thể ngờ được, ngay đêm nay Lâm Phi đã muốn giết chết y, không để cho y còn được nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai!
Lúc này, từ một ngã rẽ cách đó không xa trên đường cái, một chiếc xe cảnh sát vừa hụ còi vừa lao nhanh tới, thoáng chốc đã dừng xe bên cạnh ba người Lâm Phi, bao vây lại.
Bước xuống xe, ngoài Bạch Hân Nghiên mặt như sương lạnh, còn có Lưu Tuấn Phong và mười mấy nhân viên Bộ An Ninh, kể cả những khuôn mặt quen thuộc như Tần Nham.
Hiển nhiên lần này Lâm Phi làm những chuyện như vậy, đã vượt quá giới hạn Lưu Tuấn Phong có thể khoan nhượng, cho dù lãnh đạo cấp trên bảo y không được tự tiện giải quyết, y cũng đến đây ngăn cản Lâm Phi.
– Lâm tiên sinh, đêm nay cậu đã vượt quá giới hạn rồi! Mặc kệ người của cậu định làm cái gì, mau bảo bọn họ rút về đi!
Mặt tái nhợt, Lưu Tuấn Phong trừng mắt nhìn Lâm Phi, nổi giận nói.
Lâm Phi xoay người lại, ném đầu mẩu th

