Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polaroid

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6630)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

Lâm Phi nhíu mày, ném Lưu Bác xuống đất, đi đến trước mặt Tô Ánh Tuyết và nói:


– Anh có chút việc, em lái xe về khách sạn trước đi, anh sẽ đi tìm em.


Nói xong, Lâm Phi chạy nhanh ra khỏi công trường.


Tô Ánh Tuyết không hiểu vì sao người đàn ông này lại vứt cô lại. Cô đang định gọi Lâm Phi thì hắn đã chạy đi xa.


Cô thấy hơi tức giận, hết lần này đến lần khác người này đều bỏ cô lại một mình. Cô là bà chủ hay bạn gái hắn. Điều này đúng là tổn thương lòng tự trọng quá mà.


Nhưng Lâm Phi không có thời gian để giải thích. Hắn chạy xuyên qua con ngõ nhỏ sang đường bên kia. Khi đó hắn đã nhìn thấy Bao Tuấn Luân đang ở ven đường đợi hắn.


– Lâm tiên sinh.


Bao Tuấn Luân nhìn Lâm Phi, khuôn mặt bình ổn, có hơi chút ngượng ngùng cung kính chào hắn.


– Sao lại là anh, đám người kia là do anh phái tới sao?


Lâm Phi hơi bực mình, tên mập này đang làm gì vậy chứ.


Bao Tuấn Luân vội đáp:


– Lâm tiên sinh, xin anh cứ bình tĩnh, đừng nóng. Tôi đang hoàn thành nhiệm vụ anh giao mà.


– Tôi giao cho anh?


Lâm Phi sầm mặt:


– Tôi bảo anh tìm 20 người thanh niên khỏe mạnh cường tráng tới gặp tôi. Tôi không bảo anh đưa một nhóm người tới giúp người dân đòi nợ.


Bao Tuấn Luân tỏ vẻ vô tội:


– Lâm tiên sinh, tôi chưa tìm được 20 người, mới được 18 người thôi…


Lâm Phi tức nghẹn nói không nên lời. Người này đúng là biết nghe lời, phải làm đúng theo những gì hắn nói, tìm đủ 20 người mới thôi.


– Vậy hôm nay rốt cục đã xảy ra chuyện gì, mau nói rõ cho tôi.


Lâm Phi buồn bực nói.


Bao Tuấn Luân mau nhanh chóng cười làm lành rồi giải thích.


Vốn gã làm theo lời Lâm Phi, tới một số nơi ở biên giới tỉnh Giang, nhờ một số mối quan hệ bạn bè lâu năm tìm được mười mấy tiểu huynh đệ ở vùng núi nông thôn.


Tuy đó chỉ là mấy tên lưu manh địa phương, nhưng cũng coi là người trên giang hồ. Chỉ vì nhà nghèo, bỏ học sớm, không hiểu gì nên đành đi làm đạo chích.


Bao Tuấn Luân dùng mấy chục vạn Lâm Phi cho, sau khi mua hai tên tiểu đệ tâm phúc, liền tự xưng là giang hồ thành phố Lâm An, lập bang phái thu nhận người. Sau khi trải qua nhiều lần tuyển chọn kỹ càng, một khi có người gia nhập bang phái, mỗi tháng mỗi người có nhận được một khoản kha khá.


Điều này thật ra gã học được từ Thanh Phong đường. Đám tay chân Thanh Phong đường cũng được lĩnh lương, nếu không làm sao bọn chúng chịu lăn lộn với bang hội cơ chứ.


Nhưng không thể lăn lộn ở cái nơi bé xíu này mãi, nếu đã nói là phải về Lâm An, Bao Tuấn Luân nhanh chóng tìm được 20 người, chậm rãi dẫn họ trở về.


Trên đường đi, gã phải nghĩ rất nhiều cách để mấy người này tin tưởng. Quả thật ai nấy đều phải thông qua tuyển chọn, trên đường, người vào bang hội rất nhiều, anh tuấn hào kiệt như trong phim ảnh cổ trang.


Hào kiệt không thể tiếp tục ăn trộm đánh nhau; phải biết cướp của người giàu chia cho người nghèo, hành hiệp trượng nghĩa mới hợp tình hợp lý.


Nhưng đám người đó lại không có học thức, không có văn hóa, ngoài việc đánh nhau thì không biết làm gì khác.


Bao Tuấn Luân cũng xem như kẻ có đầu óc, nghĩ đến rất nhiều dân công hoặc công nhân nhà xưởng, bao nhiêu đốc công khất nợ tiền lương. Gã nghe ngóng để mấy người này đi đòi nợ thuê.


– Tôi nghĩ để bọn họ làm chút chuyện, có cơ hội đối nghịch nhưng không gây ra những xung đột quá lớn, còn có thể rèn luyện khả năng chịu đựng của bọn họ. Sau khi đã tốt rồi, lúc đưa bọn họ đến trước mặt Lâm tiên sinh, họ sẽ không quá kinh hãi.


Bao Tuấn Luân cười ha hả.


Lâm Phi dở khóc dở cười, hóa ra đám thanh niên kia đang cố gắng thể hiện cho Bao Tuấn Luân xem, mong chờ được vào cái bang hội gì đó.


– Anh hiểu lầm ý tôi rồi.


Lâm Phi chán nản sờ trán.


– Ơ?


Bao Tuấn Luân không hiểu nên vội vàng hỏi:


– Lâm tiên sinh không hài lòng với những người này sao? Nếu không… nếu không tôi lại đi tìm?


Lâm Phi lắc đầu:


– Tôi không có ý đó… Được rồi, giải thích với anh, anh cũng không hiểu. Đợi đến khi tôi chính thức để anh huấn luyện đám người đó, anh sẽ hiểu. Vậy họ đâu rồi?


Bao Tuấn Luân khẽ thở ra:


– Tôi bảo bọn họ mỗi lần xong việc đều phải tách nhau ra, đợi qua nửa tiếng mới tập hợp tại điểm ẩn nấp. Như vậy sẽ không bị người ta bắt được.


– Anh rất cẩn thận đấy nhỉ?


Lâm Phi gật đầu hài lòng:


– Đi, anh dẫn tôi đi tìm bọn họ. Tôi muốn kiểm tra một chút.


Chương 158: Bài Học Số Một


Bao Tuấn Luân không dám chậm trễ, vội đưa Lâm Phi đi về phía sườn núi ở phía Đông mấy ngọn núi đầu làng.


Lúc đi qua một chi nhánh của ngân hàng nông nghiệp, Lâm Phi hơi do dự. Sau đó hắn để Bao Tuấn Luân đợi bên ngoài còn mình vào ngân hàng làm chút chuyện.


Bao Tuấn Luân cũng không biết Lâm Phi định làm gì, gã cũng không dám hỏi.


Đi tới một con đường mòn quanh co uốn lượn, trên sườn núi có một cái đình nhỏ hình vuông, bên trong đình xây bằng gỗ nhiều năm chưa được tu sửa có một đám thanh niên đang hút thuốc tán gẫu.


Sau khi mặc áo vào, nhóm người này trông còn trẻ hơn một hai tuổi, nhìn qua có vẻ non nớt. Sát khí cũng giảm đi rất nhiều, trông chúng chỉ như những tên côn đồ tép riu mà thôi.


Khó trách Bao Tuấn Luân để bọn họ ở trần đi đòi nợ, nếu không, khí thế đã không ổn rồi.


Thấy Bao Tuấn Luân đưa một người đàn ông bí hiểm tới, đám lưu manh giật mình, chạy không được mà đứng cũng không xong.


– Bao… Bao lão đại… đây là…


Người mở miệng là thanh niên lúc trước nói chuyện điện thoại với Bao Tuấn Luân, mắt to mày rậm, ánh mắt sáng ngời, trông có vẻ nhanh nhẹn.


Bao Tuấn Luân hắng giọng, giới thiệu:


– Vị này là Lâm tiên sinh, là ân nhân cứu mạng đồng thời là lão đại của tôi. Lâm tiên sinh thâm sâu, chính anh ấy đã ra lệnh cho tôi đi tìm kiếm nhân tài. Hôm nay anh ấy tới đây để thẩm tra các cậu, xem các cậu có đủ tư cách tiếp nhận sự huấn luyện nghiêm khắc của anh ấy để cho phép các cậu gia nhập bang hội hay không?


Đám lưu manh há hốc mồm, sao bỗng dưng người này là trở thành lão đại của Bao lão đại? Vậy chẳng phải là “đại đại ca” sao?


Nhưng đám người vẫn hô lên:


– Chào Lâm tiên sinh!


Chỉ có điều tiếng nói cao thấp không đều, tựa như vẫn đang buồn bực chuyện gì đó.


Lâm Phi quét mặt nhìn tất cả mọi người, ánh mắt hắn dừng lại ở người thanh niên cầm đầu:


– Cậu tên là gì?


– Lý… Lý Lương, bọn họ gọi tôi là Lương Tử.


Lý Lương căng thẳng đáp.


– Cậu là thủ lĩnh của mọi người sao?


Lý Lương tỏ vẻ ngại ngùng nhưng trong đó lại có chút đắc ý:


– Hì hì… Cứ coi là như vậy đi, các vị huynh đệ cất nhắc tôi.


– Vì sao chọn cậu là thủ lĩnh?


Lâm Phi lại hỏi.


– Vì Bao lão đại nói tôi mưu trí, hơn nữa, khả năng đánh nhau của tôi rất tốt, các huynh đệ đều phục tôi.


Lý Lương

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô gái quát người đàn ông không nhường ghế trên xe bus, và cái kết không tưởng

Một cô nàng sống nội tâm

Vì dấu vết này mà đứa con sơ sinh của tôi đã bị bố ghẻ lạnh ngay khi chào đời

Tôi đang phụ giúp đám tang thì mẹ tôi xộc vào gọi: “Ra mà xem vợ mày mặc cái gì về này”

Ôsin nổi loạn